Chương 1 - Kiếp Trước Chồng Tôi Nói Gì
Kiếp trước, chồng tôi nói cháu trai muốn ở nhờ hai năm, cũng chỉ là thêm một đôi đũa trên mâm thôi.
Tôi mềm lòng đồng ý.
Anh ta lén chuyển hộ khẩu của cháu trai vào nhà chúng tôi, chiếm mất suất học của con gái tôi. Tôi dẫn con gái đi đăng ký nhập học, giáo viên ở quầy nói đã hết chỉ tiêu.
Tôi về nhà chất vấn anh ta.
Anh ta quỳ xuống xin lỗi, nói Dương Dương đáng thương, chị gái không dễ dàng gì, chỉ hai năm thôi.
Đợi cháu trai tốt nghiệp tiểu học, suất học trống ra thì sẽ đón con gái về.
Anh ta nói cứ đưa con gái về quê trước, để ông bà nội chăm hai năm, quê nhà non xanh nước biếc, tốt cho sức khỏe của trẻ con.
Anh ta khóc đến nước mắt đầy mặt.
Tôi tin.
Ngày thứ ba sau khi con gái bị đưa về quê, con bé chet đuối trong ao nước đầu thôn.
Khi tìm thấy con bé, cả người lạnh ngắt, môi tím tái, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt một sợi dây buộc tóc hoa nhí mà tôi từng buộc cho nó.
Bố mẹ chồng quỳ bên ao khóc, nói không trông chừng được.
Nói con bé chạy nhanh quá.
Mở mắt lần nữa, tôi đang ngồi trước bàn ăn trong nhà.
Chồng tôi gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi, cười nói:
“Mạn Mạn, chị anh muốn gửi Dương Dương đến nhà mình ở hai năm, cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Không được.”
Lưu Dương sững ra một chút, nụ cười trên mặt cứng lại nửa giây, rồi lại cố nặn ra.
“Chị anh không dễ dàng gì. Một mình đi làm thuê bên ngoài, đến chỗ ở cũng không có. Dương Dương đi theo chị ấy khổ quá, chúng ta là người thân duy nhất của chị ấy.”
“Tôi nói không được.”
“Mạn Mạn…” Giọng anh ta cao lên, “Sao em lại không biết thông cảm thế? Đó là chị ruột của anh!”
Tôi đập đôi đũa trong tay xuống bàn một cái “bốp”.
“Chị anh không dễ dàng thì liên quan gì đến tôi? Liên quan gì đến Nhiễm Nhiễm?”
“Chỉ là một đứa trẻ ở hai năm thì có thể thế nào được? Dương Dương bảy tuổi, ngoan lắm…”
“Ngoan lắm?” Tôi không nhịn được cao giọng.
“Nó ở đâu? Trải đệm dưới phòng khách à? Sang năm Nhiễm Nhiễm vào tiểu học rồi, con bé không cần phòng riêng sao? Không cần chỗ yên tĩnh để làm bài sao?”
Lưu Dương bị tôi chặn họng, nghẹn lại một chút, rất nhanh đã tìm được lời để nói.
“Vậy cứ để Nhiễm Nhiễm về quê ở với ông bà nội hai năm cũng được mà. Quê nhà non xanh nước biếc, không khí tốt, trẻ con có chỗ chạy nhảy…”
“Anh nói lại lần nữa xem?”
Anh ta nhìn tôi.
“Anh nói lại lần nữa xem, anh bảo con gái tôi đi đâu?”
Lưu Dương há miệng, nhưng không nói nên lời.
Ngón tay tôi siết chặt đôi đũa, khớp tay trắng bệch. Cả bàn tay đều đang run.
Mặt canh trong bát gợn lên từng vòng sóng, tôi nhìn chằm chằm những vòng sóng ấy, nhớ đến dáng vẻ của Nhiễm Nhiễm trong ao nước ở kiếp trước.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt Lưu Dương.
Gương mặt ấy tôi đã nhìn bảy năm. Chột dạ thì chớp mắt, nói dối thì sờ tai, đuối lý thì vênh cổ.
Bây giờ anh ta đang vênh cổ.
“Anh cũng là vì cái nhà này…”
“Vì cái nhà này?” Tôi ném đũa xuống bàn, bát sứ vang lên một tiếng “cạch”, “Có lần nào anh chuyển đồ sang nhà chị anh mà nghĩ đến cái nhà này chưa?”
Anh ta im miệng.
Tôi nhìn anh ta, ngọn lửa trong lòng tắt ngấm, chỉ còn lại lạnh lẽo.
Trong miệng anh ta vĩnh viễn là chị anh ta không dễ dàng.
Còn tôi thì sao?
Tôi gả cho anh ta bảy năm, sinh Nhiễm Nhiễm đau suốt hai ngày một đêm, anh ta chỉ nói một câu “vất vả rồi”.
Quay đầu chị anh ta gọi một cuộc điện thoại, anh ta liền chuyển tám nghìn tiền học sang đó.
Chị anh ta nói con cần đi học, anh ta liền cảm thấy tôi nên nhường suất học của Nhiễm Nhiễm ra.
Anh ta chưa từng hỏi tôi có mệt không, chưa từng nghĩ Nhiễm Nhiễm phải làm sao.
Sống mũi tôi đột nhiên cay xè, nước mắt suýt nữa trào ra. Tôi ngẩng đầu lên, cố ép chúng quay trở lại.
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào da thịt trong lòng bàn tay, để lại bốn vết lõm nhỏ.
“Lưu Dương, tôi nói lần cuối.”
Tôi nói từng chữ rất chậm, nhưng rất kiên định.
“Dương Dương không thể dọn vào đây. Tuyệt đối không được.”
Tôi thở ra một hơi, giọng nói run lên.
“Nếu anh dám đưa nó đến đây, chúng ta ly hôn.”
Anh ta không nói gì. Cúi đầu và cơm, đũa va vào thành bát, tiếng sau vang hơn tiếng trước.
Tối hôm đó, tôi ôm Nhiễm Nhiễm về phòng, nghe thấy anh ta gọi điện thoại ngoài ban công.
Giọng nói đè rất thấp, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
“Chị… em dâu sống chet không đồng ý… em nghĩ cách khác.”
“Nghĩ cách khác.”
Tôi áp tai vào cánh cửa nghe xong câu ấy, lồng ngực như bị người ta đá một cái.
Kiếp trước anh ta cũng nói “nghĩ cách khác”, sau đó thứ tôi chờ được là tin dữ về cái chet của Nhiễm Nhiễm.
Tôi cúi đầu nhìn Nhiễm Nhiễm đang ngủ say trong lòng. Miệng nhỏ của con bé hơi hé ra, hơi thở ấm áp phả lên xương quai xanh của tôi, nhồn nhột.
Tôi cúi người áp trán vào trán con bé. Trán con bé mềm mềm, mang theo mùi sữa đặc trưng của trẻ con.
Tôi buông con bé ra, đi đến phòng khách. Lấy điện thoại ra, gọi về nhà mẹ đẻ.
“Mẹ, giúp con một việc. Gửi bản photo sổ hộ khẩu của Nhiễm Nhiễm qua đây cho con.”
Giọng tôi rất ổn định, nhưng bàn tay cầm điện thoại vẫn luôn run rẩy.
Mấy ngày sau, chị chồng tôi đến.
Túi lớn túi nhỏ, trái cây đồ ăn vặt chất đầy một bàn.
Chị ta bận rộn trong bếp cả buổi sáng, xào sáu món, hầm một nồi canh sườn. Vừa lau tay vừa đi ra cười với tôi:
“Mạn Mạn, chị mang chút đồ đến thăm em và Nhiễm Nhiễm.”
“Chị, đừng bận nữa, ngồi xuống ăn đi.”
Trên bàn ăn, tôi không vòng vo với chị ta.
“Chị, có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Nụ cười trên mặt chị ta cứng lại một giây. Chị ta đặt đũa xuống, cúi đầu lấy tay áo lau khóe mắt. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, vành mắt đã đỏ hoe.
“Mạn Mạn… chị thật sự hết cách rồi.”
Nhà máy làm ăn không tốt, lương phát không đủ. Dương Dương đi theo người già, người già đau lưng, không trông nổi trẻ con.
Chị ta ở ngoài thuê chung với người khác, một căn phòng đơn nhỏ xíu, Dương Dương đến đó thì đến một cái giường cũng không kê nổi.
Nói rồi nước mắt rơi vào bát, tí tách từng giọt.
Chị ta gầy đi rất nhiều, gò má nhô ra, trên tay dán băng cá nhân. Nhìn đúng là rất thảm.
Kiếp trước tôi chính là bị dáng vẻ này lừa.
Chị ta ngồi trước cùng một cái bàn, rơi cùng những giọt nước mắt, nói cùng những lời như vậy.
Khi đó tôi tin.
Tôi lau nước mắt cho chị ta, nói “chị đừng buồn, để Dương Dương qua đây đi, không sao”.
Tôi bưng bát của chị ta vào bếp hâm canh, trong lòng còn nghĩ ngày mai đi mua một cái giường gấp đặt ở phòng khách.
Sau đó thì sao? Con trai chị ta dọn vào. Hộ khẩu chuyển vào. Suất học của con gái tôi mất.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt chị ta, càng nhìn càng thấy lạnh.
Chị ta đang diễn. Chị ta vẫn luôn biết diễn.
“Mạn Mạn?” Thấy tôi thất thần, chị ta khẽ gọi tôi.
Tôi đặt đũa xuống.
“Chị, chị muốn để Dương Dương đến ở nhờ?”
“Đúng, chỉ ở nhờ thôi.”
“Hôm nay ở nhờ, ngày mai có phải sẽ muốn chuyển hộ khẩu không?”
Chị ta sững lại.
“Ngày kia có phải sẽ muốn chiếm suất học không?”
“Không phải, không phải đâu!” Chị ta vội vàng xua tay, vài giọt nước mắt văng ra.
“Mạn Mạn, em hiểu lầm rồi! Thật sự chỉ là ở nhờ thôi! Dương Dương chỉ qua đây ngủ hai năm, không có gì khác hết!”
“Chị, chị nói ở nhờ. Vậy Dương Dương dọn vào đây thì học trường nào?”
Chị ta há miệng: “Thì học… ở bên này…”
“Học ở đâu? Khu này chỉ có một trường tiểu học trọng điểm, chỉ tiêu chỉ có một suất, tôi để dành cho Nhiễm Nhiễm.
Dương Dương đến đây không vào được trường trọng điểm, chỉ có thể sang trường tiểu học bình thường ở khu bên cạnh, ngồi xe buýt bốn mươi phút.”
Tôi hơi nghiêng người về phía trước.
“Ngôi trường ở quê mà Dương Dương đang học, tuy điều kiện kém, nhưng giáo viên đã theo nó hai năm, bạn bè cũng đã quen rồi.
Chị đưa nó lên đây, nhét nó vào một trường tiểu học bình thường hoàn toàn xa lạ, mỗi ngày đi đường hai tiếng, thành tích không theo kịp, một người bạn cũng không có.”
“Chị, chị thật sự vì tốt cho nó, hay chỉ muốn đưa nó rời khỏi chỗ người già?”
Môi chị ta run lên, nước mắt rơi dữ hơn.
“Mạn Mạn… chị chỉ muốn đưa nó ở bên cạnh mình…”
“Chị muốn đưa nó ở bên cạnh mình, nhưng nó đến đây ngược lại không có trường tốt để học. Chị, chính chị có tin không?”
Chị ta cúi đầu khóc, vai run lên từng đợt. Nhưng lần này tôi nhìn rõ rồi, qua kẽ tay đang che mặt, ánh mắt chị ta lén liếc về phía tôi.
Chị ta đang xem tôi có mềm lòng không.
Kiếp trước tôi bị dáng vẻ này của chị ta lừa.
Kiếp này tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Chị.” Tôi dựa lưng vào ghế, “Chị đúng là khó khăn, tôi không phủ nhận. Nhưng chị khó khăn không có nghĩa là tôi nên nhường đồ của con gái tôi ra.”
“Hôm nay chị nói ở nhờ, ngày mai nói chuyển hộ khẩu cho tiện đi học, ngày kia nói dù sao suất học để trống cũng là để trống, chi bằng để Dương Dương dùng trước…”
“Tôi không có!” Chị ta đột ngột ngẩng đầu.
“Bây giờ chị không có. Nhưng hai năm sau thì sao? Chị không ổn định được, lại nói cho ở thêm một thời gian, tôi phải làm sao? Đuổi nó đi à?”
Chị ta há miệng, không nói ra lời.
“Chị là mẹ nó, đương nhiên cảm thấy con trai mình nên có tất cả.
Nhưng tôi không phải mẹ nó, tôi là mẹ của Nhiễm Nhiễm.
Con của ai thì người đó thương, chị, câu này không sai chứ?”
Chị ta khóc đến không nói nên lời, cả người gục trên bàn.
Canh nguội rồi. Đồ ăn cũng nguội rồi.
Cửa vang lên.
Lưu Dương đẩy cửa đi vào, tay trái dắt Nhiễm Nhiễm, tay phải kéo Dương Dương.
Nhiễm Nhiễm nhìn thấy tôi liền buông tay bố, chạy đến.
“Mẹ!”
Tôi cúi người ôm lấy con bé. Trong khóe mắt, Dương Dương đứng ở huyền quan nắm vạt áo, rụt rè nhìn vào phòng khách.
Nó nhìn thấy Lưu Quyên.
Lưu Quyên ngồi trên sofa, mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt chưa lau khô.
“Mẹ?”
Dương Dương sững ra một chút, buông tay Lưu Dương chạy đến.
“Sao mẹ khóc?”
Nó nhào vào lòng Lưu Quyên, ngẩng gương mặt nhỏ nhìn chị ta. Nước mắt Lưu Quyên lại rơi xuống.
Dương Dương cũng khóc theo, nắm tay áo chị ta, vùi mặt vào vai chị ta, nức nở từng tiếng.
Nó không biết đã xảy ra chuyện gì. Mẹ khóc, nó liền khóc.
Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu trong lòng tôi: “Mẹ… anh sao vậy?”
“Không sao. Anh nhớ mẹ thôi.” Tôi an ủi Nhiễm Nhiễm đang sợ hãi.
Lưu Dương đóng cửa lại, ném túi lên tủ giày, quay sang nhìn tôi.
“Trần Mạn.”
Giọng anh ta đè xuống, gân xanh trên trán nổi lên.
“Em nói gì với chị anh?”
“Chị anh không nói với anh à?”
“Em đừng vòng vo với anh!” Anh ta tiến lên một bước.
“Chị anh từ xa chạy đến đây, em làm chị ấy thành ra thế này? Một người làm em dâu, để người ta khóc ở phòng khách cả buổi chiều?”
Nhiễm Nhiễm bị dọa, rúc vào lòng tôi.
Tôi ôm chặt con bé, ngẩng đầu nhìn Lưu Dương.
“Tôi làm chị ta khóc? Chị ta tự khóc cả buổi chiều, anh về lại tính lên đầu tôi?”
“Nếu em không chọc tức chị ấy thì chị ấy khóc được à?”
“Tôi nói thật cũng tính là chọc tức người khác?”
“Dương Dương dọn qua đây thì sao?”
“Anh từng nói rồi. Tôi cũng đã trả lời rồi. Không được.”
Nhiễm Nhiễm ló đầu ra, giọng nhỏ xíu: “Bố… bố đừng dữ với mẹ…”
Lưu Dương nhìn con bé một cái, không nói gì. Nắm tay siết chặt, khớp tay trắng bệch.
Lưu Quyên đứng lên, lau mặt, chắn trước mặt Lưu Dương.
“Được rồi được rồi, em đừng nói nữa…”
Chị ta lại quay sang tôi, giọng mềm xuống, hốc mắt vẫn còn đỏ.