Chương 4 - Kiếp Sau Trời Sinh Dễ Mang Thai
Sắc mặt ta lạnh xuống, quốc sư lại cười gật đầu.
Ta lập tức định mở miệng tiễn khách.
Ngày ấy không thể khiến Đỗ Vũ Hinh chịu khổ cho đủ, vẫn luôn là chiếc gai trong lòng ta.
Nay đã gả vào Nhiếp chính vương phủ, e rằng giữa chúng ta càng khó có giao điểm.
Dù nàng ta tự đưa mình tới cửa, dưới sự bảo vệ của Bùi Thừa Tiêu, nàng ta càng khó lại gần ta.
Nếu lúc đầu quốc sư không nhúng tay, ta nhất định có thể đánh nàng ta cho hả giận!
Cũng không đến mức khiến ta bỏ lỡ thời cơ, không thể trả thù lại.
Quốc sư lại mỉm cười với ta, nói một tiếng khoan đã.
“Nếu ta không cứu nàng ta, e là phu nhân lại phải giẫm lên vết xe đổ.”
“Nếu thân thể nàng ta vì phu nhân mà tổn hại, phu nhân sẽ phải gánh nhân quả của nàng ta. Dù Cố Tiêu Hành từ đó không còn con nối dõi, hắn cũng sẽ nhận định là do phu nhân hại. Sống lại một lần như vậy, đối với phu nhân trăm hại không một lợi.”
Quốc sư khẽ thở dài, áy náy nhìn ta.
“Năm đó một lời sai lầm của ta, khiến một người trời sinh tuyệt tự cưới một người trời sinh dễ mang thai, hại số mệnh của các người thay đổi hoàn toàn.”
“Nhân do ta tạo, ta đương nhiên phải dốc hết sức xoay chuyển. Vì vậy mới động đến thuật nghịch chuyển để cứu vãn.”
“Chắc hẳn bây giờ phu nhân biết ta đang nói gì rồi chứ?”
Đầu óc ta lập tức trống rỗng, ký ức kiếp trước không ngừng xoay chuyển.
Ta không khỏi nhìn chằm chằm vào mặt quốc sư, nhẹ nhàng gật đầu.
Bùi Thừa Tiêu không hiểu gì nhìn ta một cái, thấy sắc mặt ta nặng nề, chàng cũng hơi lo lắng.
Chàng gọi ta mấy tiếng liền, lúc này mới kéo hồn phách ta trở về.
Chàng mím môi, theo bản năng nhìn quốc sư một cái.
Chàng nắm chặt tay ta, lại không ép ta mở miệng giải thích.
“Phu nhân và quốc sư có chuyện muốn nói riêng sao? Có cần ta tạm lui ra không?”
Ta sững ra, lập tức nắm lấy tay chàng, lắc đầu.
Chuyện trọng sinh, vốn dĩ ta không muốn giấu chàng.
Nhưng nếu chàng biết, liệu có cảm thấy ta là quái vật không?
Ta cắn môi, nhưng biết mình không muốn giấu chàng.
Chàng có thể vì ta mà chết một lần, vậy cớ gì ta phải nghi ngờ chân tâm của chàng?
Ta hít sâu một hơi, lúc này mới lấy hết can đảm kể lại mọi chuyện cho Bùi Thừa Tiêu.
Đôi mày vốn giãn ra của chàng dần trở nên kinh ngạc, càng lúc càng nhíu chặt.
May mà Bùi Thừa Tiêu nghe xong cũng không đẩy ta ra.
Đáy mắt chàng đầy đau lòng, chỉ nói một câu may mắn.
“May mà kiếp trước, là ta đích thân đưa nàng về nhà. Dù vì nàng mà chết, ta cũng không hối tiếc.”
“Chiêu Chiêu không cần đau lòng, dù nàng muốn mạng của ta, ta cũng sẽ hai tay dâng lên.”
“Vì nàng mà chết, ta không hối tiếc.”
Nước mắt ta lập tức trào lên, vội quay mặt đi, không muốn nhìn đôi mày mắt thâm tình của Bùi Thừa Tiêu.
Trái tim ta run rẩy dữ dội, vì lời của Bùi Thừa Tiêu mà không ngừng vang vọng.
Đời này, vốn dĩ ta không muốn lún sâu vào tình ái.
Nhưng khi Bùi Thừa Tiêu nói ra những lời ấy, ta biết đời này mình e là đã ngã vào rồi.
Ta nghiến răng nhịn không để tiếng khóc bật ra.
May mà quốc sư đột nhiên cười một tiếng, lập tức hóa giải sự luống cuống của ta lúc này.
Ta nhanh chóng nhìn ông ấy một cái, quốc sư chớp mắt với ta.
“Chỉ mong mọi chuyện trở về chính đạo. Như vậy sẽ không còn oán hận, chỉ còn nhân gian thái bình.”
“Đừng làm quá nhiều, đừng nhúng tay vào. Bọn họ tự sẽ tự chuốc diệt vong.”
Quốc sư nói xong khẽ gật đầu với ta, chắp tay sau lưng rời đi.
Suốt lúc ấy, ta vẫn luôn nắm chặt tay Bùi Thừa Tiêu.
Khi quay đầu nhìn chàng, ta bất ngờ chạm phải đôi mày mắt mất mát của chàng.
“Nếu kiếp trước ta tới sớm hơn, có lẽ nàng sẽ không phải chịu những khổ nạn ấy.”
“Đều là lỗi của ta. Nếu ta sớm nhẫn tâm đưa nàng đi, mọi chuyện nhất định đã khác.”
Chàng cúi đầu, khiến ta không nhìn rõ sắc mặt.
Nhưng ta biết, Bùi Thừa Tiêu đang đau lòng đến tột cùng.
Ta vươn tay ôm lấy Bùi Thừa Tiêu, nhẹ nhàng vỗ lưng chàng.
Cảm nhận được hơi ẩm nơi cổ mình, ta mở miệng muốn an ủi, nhưng lại phát ra tiếng khóc trước.
“Vì sao chứ?”
“Bùi Thừa Tiêu, vì sao chàng lại đối tốt với ta như vậy?”
“Rõ ràng chúng ta không hề quen biết. Nếu chàng không tới đưa ta đi, thậm chí ta còn không biết chàng là ai…”
“Rõ ràng chàng không hề sai.”
Bùi Thừa Tiêu run lên, nhẹ nhàng kéo ta ra.
Đôi mày mắt khó giấu vẻ mất mát, nhưng chàng vẫn gượng cười.
“Nàng không nhớ ta nữa.”
“Ngày ấy nàng đứng dưới gốc cây, chúng ta bốn mắt nhìn nhau, ta còn tưởng nàng đã nhớ ra ta.”
Bùi Thừa Tiêu buông ta ra, xoay người đi tới giá sách.
Chàng ôm một chiếc hộp gỗ nhìn ta, lấy ra cây sáo gỗ bên trong.
“Cây sáo gỗ nàng tặng ta, ta đã học thổi được rồi.”
Thân thể ta run lên, lập tức nhìn về phía Bùi Thừa Tiêu.
Lúc này ta mới hiểu vì sao chàng lại một lòng với ta.
Hóa ra tất cả duyên phận đã bắt đầu từ năm mười tuổi.
Chỉ vì ta sinh lòng thương hại, cứu một người hầu suýt bị bán đi trong yến tiệc.
Khi ấy chàng bị đánh đến nửa sống nửa chết, bị nhét vào bao tải, ý thức mơ hồ, lẩm bẩm gọi “mẫu thân”.
Quý nữ nhà họ Vương thấy vậy, ghét bỏ xua tay bảo người mang đi.