Chương 5 - Kiếp Sau Thay Đổi Định Mệnh
Những lời hứa này, kiếp này có lẽ hắn thật sự có thể làm được.
Nhưng ta tuyệt đối sẽ không ăn cỏ quay đầu.
Ta đang định mở miệng.
Tiểu muội Hứa gia lại lên tiếng trước ta một bước.
“Sở công tử, ngươi phát điên gì vậy? Ngươi và tẩu tẩu nhà ta tổng cộng cũng chẳng nói với nhau được mấy câu, lấy đâu ra thâm tình gì?”
“Đừng nói là thấy người khác sống tốt nên cố ý tới phá hoại danh tiếng người ta đấy.”
Sở Hà Châu không hề lùi bước:
“Ai là tẩu tẩu nhà ngươi? Đó là thê tử của ta.”
“Ngươi hỏi nàng xem, rốt cuộc ta có nói bậy hay không.”
Hắn nhìn ta, nóng lòng không chịu nổi:
“Triều Triều, nàng nói một câu đi!”
Ta ấn ấn thái dương, mới nói:
“Ta chưa từng hứa gả cho ngươi, càng đừng nói gì tới một đời một kiếp một đôi người.”
“Sở công tử, e là nằm mơ phát bệnh còn chưa tỉnh.”
“Sở công tử không bằng tìm một vị thầy bói gọi hồn cho ngươi đi.”
“Không! Nàng lừa ta!”
Sở Hà Châu đột nhiên bước lên kéo tiểu muội Hứa gia ra, nắm lấy cổ tay ta.
Giọng hắn rất thấp, ngữ khí gần như cầu xin.
“Triều Triều, nàng nhìn vào mắt ta, nói lại một lần nữa.”
Ta nhìn vào mắt hắn, nói từng chữ từng chữ:
“Ta chưa từng hứa với ngươi.”
Sở Hà Châu đột nhiên như mất hết sức lực, loạng choạng lùi về sau mấy bước, thấp giọng lẩm bẩm:
“Không thể nào… nếu không từng sống lại, sao lại sớm gả đi…”
Tiểu muội Hứa gia hung hăng đẩy hắn một cái, mắng:
“Còn không đi, cẩn thận ta dùng gậy hầu hạ!”
Sở Hà Châu co rúm lại, thất hồn lạc phách rời đi.
Tiểu muội Hứa gia nói nàng ấy muốn lấy đạo của người trả lại cho người.
Ta không để trong lòng.
Cho tới hôm ấy, khi ta ở trên trà lâu nghe tiên sinh kể chuyện hùng hồn mắng Sở Hà Châu là kẻ vô sỉ.
Nghe trẻ con sáu tuổi hát đồng dao về Sở Hà Châu.
Ta mới hiểu ra sự trả thù của nàng ấy.
Sở Hà Châu đã trở thành Trần Thế Mỹ của Dương Châu.
12
Chớp mắt đã là ba năm.
Hứa Xương Lâm vì được bệ hạ thưởng thức mà vào kinh làm quan.
Tòa trạch viện trong kinh rất lớn, là bệ hạ ban thưởng.
Ta giữ lễ, dẫn con trở về Thẩm phủ.
Phụ thân mẫu thân đích thân ra nghênh đón, chỉ không thấy Thẩm Diệc Vi.
Mẫu thân nói, sau khi bị từ hôn, Thẩm Diệc Vi đã phát điên.
Ta đi xem nàng ta.
Trong viện được dọn dẹp cũng xem như sạch sẽ.
Vừa nhìn, ta đã thấy Thẩm Diệc Vi ngồi dưới gốc cây.
Nàng ta búi tóc phụ nhân.
Trên tay đang thêu khăn.
Hệt như kiếp trước, nàng ta luôn ngồi trong viện làm nữ công.
Nghe thấy tiếng động, nàng ta nhìn về phía ta.
Hai bên nhìn nhau không nói gì.
Nửa ngày sau, nàng ta bỗng như phát điên lao về phía ta.
May mà hạ nhân kịp thời khống chế nàng ta.
Hạ nhân đè nàng ta xuống đất.
Nàng ta vẫn liều mạng giãy giụa.
Sát ý chấp niệm trong mắt nàng ta, ta nhìn thấy rất rõ.
“Thẩm Triều Triều, ngươi sửa mệnh, lại hại ta thê thảm.”
“Ta hận ngươi!”
“Thẩm Triều Triều, ngươi nghe cho rõ, ta nguyền rủa ngươi, không được chết yên lành!”
Nghe lời này, tim ta chấn động, ngay sau đó lại bật cười.
Hận hay không hận, ta đã sớm không để tâm nữa.
Hứa phủ tổ chức tiệc mừng chuyển nhà, đại yến tân khách.
Thẩm, Sở hai nhà đều có mặt.
Sau ba năm, ta lại gặp Sở Hà Châu.
Bên cạnh hắn có một nữ tử ngồi.
Ta chỉ nhìn thêm một cái, đã có người ghé tới bên ta.
“Không biết Hứa phu nhân có biết không, nhi tử Sở gia này xem như hoàn toàn phế rồi.”
“Từ sau khi hắn phát điên ba năm trước, nhà tử tế đều không muốn gả nữ nhi cho hắn. Vị Sở thiếu phu nhân hiện nay chỉ là một nữ tử lương tịch xuất thân nghèo khổ.”
“Thành hôn hai năm, thê thiếp vô số, nhưng không ai sinh được con.”
“Nghe nói là phương diện kia không được, e là Sở gia phải tuyệt hậu rồi.”
Ta đặt chén trà xuống, đón đứa trẻ trong tã lót.
Chuyện cũ đã qua.
Sở Hà Châu thế nào, ta đã sớm không để ý nữa.
Yến tiệc qua nửa, ta lấy cớ rời khỏi trước.
Khi đi qua nơi hẻo lánh gần hòn giả sơn, chợt nghe có người gọi ta lại.
Ta dừng bước quay đầu, nhìn rõ người tới.
Là Sở Hà Châu.
Vừa rồi trong yến tiệc cách xa, ta không nhìn rõ.
Hóa ra ba năm trôi qua mọi thứ đã sớm người còn cảnh mất.
Sở Hà Châu từng đại náo hôn lễ ba năm trước đã hoàn toàn thay đổi dáng vẻ.
Không còn hăng hái phấn chấn, mà trở nên đờ đẫn ngây dại.
Hắn không tới gần, nhưng khi ta chuẩn bị rời đi lại gọi:
“Triều Triều, hôm ấy nàng nói nàng chưa từng hứa với ta, ta trở về suy nghĩ rất lâu, có lẽ nàng đang lừa ta đúng không…”
“Triều Triều, nếu ngày ấy trước bát canh hồng hoa, ta bảo vệ được nàng, nàng có bằng lòng nối lại tiền duyên với ta không?”
“Không.”
Giọng ta bình tĩnh đến cực điểm.
Sở Hà Châu nở một nụ cười như đã đoán trước:
“Ta sớm nên biết.”
“Triều Triều, chúc nàng hạnh phúc.”
Hắn xoay người rời đi, không còn nửa phần lưu luyến.
“Triều Triều.”
Sau lưng truyền tới giọng Hứa Xương Lâm.
Chàng đứng cách đó không xa.
Ta không khỏi bật cười, đi về phía chàng.
Chàng nắm tay ta, trêu ghẹo:
“Lãng tử quay đầu quý hơn vàng.”
“Ta vì nàng mà bị thương, vết sẹo trên mặt đến nay vẫn chưa tan, nàng không thể vì hắn mà có mới nới cũ đâu.”
Ta dùng sức bóp bóp ngón tay chàng:
“Yên tâm, sẽ không.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: