Chương 1 - Kiếp Sau Ta Không Cưới Nàng Nữa
Sau khi trọng sinh, ta trở về đúng đêm Tiêu Tịch cứu ta.
Ta bò ra khỏi mật đạo, thấy hắn cưỡi ngựa, tay cầm đao, giọng lạnh nhạt hỏi:
“Trong nhà, ngoài nàng ra còn ai sống sót không?”
Kiếp trước, ta không biết trưởng tỷ đang trốn trong ngôi miếu hoang nên thoát được một kiếp. Ta lắc đầu phủ nhận, để rồi sau đó nàng rơi vào tay sơn phỉ.
Còn Tiêu Tịch, vì muốn báo ân phụ mẫu ta, đã cưới ta.
Cho đến khi hắn xuống phía Nam tra án, lại đưa trưởng tỷ đã mang thai năm tháng trở về. Người xưa nay luôn lạnh lùng trầm ổn như hắn, khi ấy đã mất hết bình tĩnh.
Tiêu Tịch chỉ nghĩ ta cố ý giấu hắn, hận ta suốt một đời.
Hận ta khiến người hắn yêu phải chịu đủ khổ sở. Hận ta khiến hắn không thể cùng trưởng tỷ bên nhau trọn kiếp. Đến tận lúc chết, hắn cũng chưa từng dành cho ta một sắc mặt tử tế.
Hắn gọi ta đến trước mặt, hiếm khi bình thản:
“Nếu có kiếp sau, ta sẽ không cưới nàng nữa.”
Tiêu Tịch không kịp nghe câu trả lời của ta đã nhắm mắt.
Trên đỉnh đầu là tiếng ngựa hí vang.
Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Tịch, nói:
“Còn trưởng tỷ. Tỷ ấy đang ở trong ngôi miếu hoang.”
1
Sau khi trọng sinh, ta trở về đúng đêm Tiêu Tịch cứu ta.
Ta bò ra khỏi mật đạo, thấy hắn cưỡi ngựa, tay cầm đao, giọng lạnh nhạt hỏi:
“Trong nhà, ngoài nàng ra còn ai sống sót không?”
Kiếp trước, ta không biết trưởng tỷ đang trốn trong ngôi miếu hoang nên thoát được một kiếp. Ta lắc đầu phủ nhận, để rồi sau đó nàng rơi vào tay sơn phỉ.
Còn Tiêu Tịch, vì muốn báo ân phụ mẫu ta, đã cưới ta.
Cho đến khi hắn xuống phía Nam tra án, lại đưa trưởng tỷ đã mang thai năm tháng trở về. Người xưa nay luôn lạnh lùng trầm ổn như hắn, khi ấy đã mất hết bình tĩnh.
Tiêu Tịch chỉ nghĩ ta cố ý giấu hắn, hận ta suốt một đời.
Hận ta khiến người hắn yêu phải chịu đủ khổ sở. Hận ta khiến hắn không thể cùng trưởng tỷ bên nhau trọn kiếp. Đến tận lúc chết, hắn cũng chưa từng dành cho ta một sắc mặt tử tế.
Hắn gọi ta đến trước mặt, hiếm khi bình thản:
“Nếu có kiếp sau, ta sẽ không cưới nàng nữa.”
Tiêu Tịch không kịp nghe câu trả lời của ta đã nhắm mắt.
Trên đỉnh đầu là tiếng ngựa hí vang.
Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Tịch, nói:
“Còn trưởng tỷ. Tỷ ấy đang ở trong ngôi miếu hoang.”
Vừa dứt lời, một bóng dáng yêu kiều đã lao về phía ta.
Nàng nắm chặt tay ta, nước mắt lăn đầy má.
“Chiêu Chiêu, muội có bị thương không? Ta cứ tưởng đời này không còn được gặp muội nữa.”
Bàn tay ta được phủ lên hơi ấm.
Ta ngẩn ra, khẽ nói:
“Ta không sao.”
Tiêu Tịch xoay người xuống ngựa. Bóng dáng cao dài của hắn phủ xuống một khoảng tối. Hắn khoác áo choàng lớn lên vai trưởng tỷ, giọng dịu dàng đến lạ:
“Đêm xuống sương nặng, đừng để nhiễm lạnh.”
Ngay lúc ấy, ta đã hiểu vì sao đời này Tiêu Tịch đến muộn một khắc.
Trưởng tỷ như chợt tỉnh, lau sạch vệt nước mắt trên mặt.
“Vị này là Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, Tiêu Tịch Tiêu đại nhân. Khi còn nhỏ, ngài ấy từng đến nhà chúng ta. Nếu không nhờ ngài ấy ra tay cứu giúp, e rằng ta đã bị…”
Nói đến đây, vẻ mặt nàng bi thương.
Bàn tay Tiêu Tịch ôm nàng siết chặt đến trắng bệch.
Môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, như thể sợ người trước mắt lại biến mất lần nữa.
Hắn đúng lúc lên tiếng:
“Nơi này không tiện nói chuyện. Ta đưa hai nàng về kinh.”
Tiêu Tịch đỡ trưởng tỷ lên ngựa, ôm nàng vững vàng vào lòng, hai người cùng cưỡi một con.
Ánh mắt hắn chưa từng dừng trên người ta dù chỉ một khắc.
Ta biết, hắn đang thực hiện lời kiếp trước từng nói.
Còn đời này, cuối cùng ta cũng có thể thở phào một hơi.
Đi gấp ba ngày, cuối cùng cũng đến kinh đô.
Ta và trưởng tỷ được sắp xếp ở trong phủ, tại Sơ Ảnh viện.
Nơi đó là chỗ kiếp trước Tiêu Tịch không cho ta đặt chân vào.
Nhờ phúc trưởng tỷ, lần này ta mới có thể nhìn thấy một hai phần cảnh sắc bên trong.
Cả sân lê trắng bay đầy, cách bài trí gần như giống hệt trong nhà trưởng tỷ ngày trước. Ngay cả hương xông cũng đổi thành loại nàng thường dùng.
Chỉ thiếu duy nhất một bức tranh.
Kiếp trước, ta từng vào đây một lần.
Tiêu Tịch đứng trước bức họa một nữ tử, trong mắt là vẻ dịu dàng lưu luyến ta chưa từng thấy. Hắn không cho ta kịp nhìn rõ dung mạo người trong tranh đã phát hiện ta có mặt, lập tức trở lại dáng vẻ thường ngày.
Ánh mắt hắn đầy hối hận, giọng lạnh như băng:
“Ai cho nàng vào đây?”
“Ta đã nói rồi, không có lệnh của ta, đời này nàng không được bước vào nơi này nửa bước.”
Khi ấy ta không hiểu sự hối hận trong mắt hắn.
Mãi rất lâu sau ta mới hiểu, nữ tử ấy hẳn là trưởng tỷ.
Chỉ là Tiêu Tịch vốn luôn cứng mặt nhẫn tâm.
Giữa ngày đông, hắn liên tiếp ba ngày không cho than sưởi. Đầu gối ta lạnh đến mức đau như bị kim châm.
Ta chỉ có thể hết lần này đến lần khác cầu xin hắn ở lại giường thêm một lát.
Tiêu Tịch cười âm u, bóp cằm ta.
“Chúc gia là nhà thanh lưu, sao lại nuôi ra một nữ nhi phóng đãng như nàng? Chẳng giống chút nào…”
Như nhận ra mình vừa nói gì, đáy mắt hắn thoáng qua vẻ oán độc.
“Nếu đã mở miệng, vậy đừng hối hận.”
Ngày hôm ấy hắn hành hạ ta rất dữ.
Đau đến mức gần như chết đi.
“Còn thiếu gì cần sắm thêm không? Ta sai người đi lo.”
Cách đó không xa, giọng nói ôn hòa vang lên.
Trưởng tỷ thẹn thùng cười:
“Đại nhân ưu ái, ta không thiếu gì cả.”
Nàng lại quay đầu nhìn ta:
“Chiêu Chiêu thì sao?”
Lời vừa dứt, một ánh mắt không nặng không nhẹ rơi xuống người ta.
2
Áp lực cực mạnh.
Ta lại thấy chân mình hơi đau.
Ta cúi đầu tránh đi.
“Đa tạ đại nhân, không cần.”
Một tiếng cười rất khẽ vang lên.
Dù không ngẩng đầu, ta cũng biết là ai cười.
Kiếp trước, âm thanh ta nghe nhiều nhất chính là tiếng cười như thế.
Lạnh lẽo, xen lẫn vài phần giễu cợt.
Một đời như vậy quá khổ. Dù là vì công hay tư, ta đều không muốn dây dưa quá nhiều với hắn nữa.
Nhưng gặp mặt là chuyện không thể tránh.
Vì trưởng tỷ, Tiêu Tịch đến rất thường xuyên.
Có lúc hắn mang theo mấy gói bánh ngọt. Có lúc là son phấn, thoại bản để dỗ nữ nhi vui lòng.
Có thể nhìn ra, trưởng tỷ cũng thật lòng thích Tiêu Tịch.
Thật tốt.
Không có ta xen ngang, bọn họ vốn nên là một đôi trời sinh.
“Chiêu Chiêu, đẹp không?”
Giọng trưởng tỷ dịu dàng vang bên tai.
Đó là một túi thơm thêu đôi uyên ương quấn cổ.
Ta gật đầu:
“Đẹp. Nữ công của a tỷ vốn đứng đầu trong các nữ tử cùng tộc, nhất định đẹp vô cùng.”
Nàng cúi đầu cười:
“Chỉ có muội là dẻo miệng.”
Rồi nàng lại thoáng buồn bã:
“Quý nữ xuất chúng trong kinh nhiều như cá qua sông. Không biết Tiêu đại nhân có thích hay không…”
Ta gật đầu với nàng:
“Sẽ thích.”
Kiếp trước chính là như vậy.
Khi ấy trưởng tỷ vừa được đưa về, quan hệ giữa ta và Tiêu Tịch rơi xuống điểm đóng băng. Một phu nhân thân thiết bày cách cho ta, bảo ta thêu một túi thơm để dỗ hắn, nói nam nhân khó cưỡng nhất là nữ tử làm nũng.
Tay ta vụng.
Uyên ương thêu ra trông như vịt hoang. Ngón tay bị kim đâm đầy máu, có chỗ còn dây lên túi thơm.
Sau đó ta nhìn thấy Tiêu Tịch từ viện của trưởng tỷ đi ra, mày mắt mang ý cười.
Bên hông hắn treo một túi thơm.
Ta biết, đó là đồ trưởng tỷ thêu.
Vị phu nhân kia nói không sai. Nam nhân quả thật khó cưỡng những thứ ấy.
Nhưng bà ấy nói thiếu một câu.
Phải là sự làm nũng của người trong lòng.