Chương 5 - Kiếp Sau Ngăn Chặn Âm Mưu
“Camera phòng thí nghiệm biết đâu là bổ sung sau thì sao?”
Hai phe cãi nhau ầm ĩ trong phần bình luận, sự kiện nhanh chóng chiếm hot search.
#Tiến sĩ dự án Thiên Vấn-3 bị tố thi hộ#
#Tố chị em bạn thân thi hộ rồi bị vả mặt#
#Tố cáo ác ý có nên bị truy trách nhiệm không#
Liên tiếp ba từ khóa.
Hai giờ chiều, Weibo chính thức của viện tuyển sinh tỉnh đăng thông báo:
“Về vụ tố cáo ‘thi hộ’ lan truyền trên mạng gần đây, viện chúng tôi đang tiến hành xác minh với các bên liên quan. Các tài liệu do người tố cáo cung cấp đang được giám định kỹ thuật. Kết quả điều tra tiếp theo sẽ được công bố kịp thời với xã hội.”
Chương 7
Thông báo của viện tuyển sinh tỉnh đăng chưa đầy một tiếng, Weibo của Châu Lâm đã đăng một bài dài.
Tiêu đề chỉ bốn chữ:
“Tôi không hổ thẹn.”
Bài viết dài hơn hai nghìn chữ, nói cô ta và Trí Du là bạn thân mười năm, nhưng công bằng trong kỳ thi đại học quan trọng hơn tình bạn.
Cuối bài có ba hình ảnh: biểu đồ sóng âm của đoạn ghi âm, ảnh chụp màn hình đoạn chat và camera KTV.
Khu bình luận cãi nhau đến nổ tung.
Nhìn thấy bài đăng, tôi không nhịn được cười lạnh.
Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Cũng tốt. Tôi muốn xem lúc thủ đoạn giả mạo của cô bị bóc trần ngay tại chỗ, cô sẽ làm gì.
Hai ngày sau, viện tuyển sinh tỉnh chính thức tổ chức đối chất.
Một bên bàn dài là chủ nhiệm Lưu của tổ điều tra cùng hai cán bộ. Bên còn lại là tôi và em gái.
Châu Lâm ngồi đối diện, sau lưng là mẹ cô ta và luật sư.
Hai bạn học làm chứng co ro trên ghế sát tường. Một người cúi đầu không nói, một người tay run đến mức cầm không vững điện thoại.
Giáo sư Tần của phòng thí nghiệm liên hợp được giáo sư hướng dẫn của tôi mời đến để phân tích kỹ thuật.
Ông ít nói, nhưng năng lực kỹ thuật thì ai cũng công nhận là cứng nhất.
Màn chiếu sáng lên. Chứng cứ đầu tiên là đoạn ghi âm.
Giáo sư Tần mở biểu đồ phổ tần. Hai đường cong hiện ra, màu đỏ là đoạn ghi âm tố cáo, màu xanh là ghi âm thật của em gái tôi.
“Nhìn qua thì độ khớp rất cao. Nhưng…”
Ông dùng bút laser khoanh vào một khu vực nhất định.
“Trong đoạn ghi âm tố cáo, cứ cách vài phần mười giây lại xuất hiện tổ hợp tần số hoàn toàn giống nhau.”
“Con người không phải máy móc. Không ai có thể hai lần phát ra dạng sóng âm hoàn toàn giống hệt nhau.”
Trong phòng họp chỉ còn tiếng điều hòa ù ù.
“Nghĩa là sao?” Chủ nhiệm Lưu hỏi.
“Nghĩa là đoạn này được tạo bằng công cụ tổng hợp giọng nói AI.”
Chủ nhiệm Lưu lật tài liệu rồi nhìn sang Châu Lâm.
Mặt Châu Lâm lập tức trắng bệch.
“Có thể là do chuyển từ điện thoại sang máy tính nên…”
“Không thể.” Giáo sư Tần cắt ngang. “Dữ liệu gốc hiển thị môi trường tạo là bản máy tính. Không tồn tại chuyện nhiễu âm do sao chép chuyển đổi.”
Không khí trong phòng họp như đông cứng.
Chủ nhiệm Lưu gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Chứng cứ tiếp theo, camera.”
Màn hình sáng lên.
Trong ánh đèn hành lang vàng vọt, một cô gái mặc đồng phục đang dựa tường gọi điện thoại.
“Video này làm rất tinh vi. Kiểm tra thông thường gần như không thấy lỗi.”
“Nhưng rất tiếc,” giáo sư Tần mở công cụ phân tích, cho mọi người xem một chuỗi mã ở cuối video, “nó chưa xóa sạch chữ ký số của phần mềm mã nguồn mở.”
“Khung thuật toán của mọi công cụ AI tổng hợp đều bắt nguồn từ một vài mô hình mã nguồn mở. Người tạo sẽ chỉnh sửa khung để tối ưu hiệu năng, nên dữ liệu giả mạo sẽ để lại chữ ký số đặc thù.”
“Thật ra cả ba chứng cứ đều có loại mã này. Có cần tôi trình bày từng cái một không?”
Cả phòng chết lặng.
Mẹ con Châu Lâm mặt xám như tro. Luật sư đi cùng há miệng rồi khép lại mấy lần, không nói nổi một câu.
Giáo sư Tần có chút hứng thú nhìn chủ nhiệm Lưu, chờ ông ấy đưa ra quyết định.
Chủ nhiệm Lưu đan mười ngón tay vào nhau, im lặng rất lâu.
“Bạn học Châu Lâm kết luận giám định kỹ thuật đã rất rõ ràng. Ba chứng cứ quan trọng của bạn đều là do AI làm giả. Bây giờ tôi chính thức hỏi bạn, vì sao làm giả chứng cứ, vu cáo Lâm Trí Mẫn thi hộ?”
Móng tay Châu Lâm bấm sâu vào lòng bàn tay, gân trên mu bàn tay đều đang run.
Mẹ cô ta ngồi phía sau che miệng khóc.
Luật sư quay đầu nhìn cô ta, biểu cảm khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
Mười phút trôi qua cô ta không nói một chữ.
Chủ nhiệm Lưu đứng dậy:
“Nếu bạn không phối hợp, tổ điều tra sẽ căn cứ vào chứng cứ hiện có để đưa ra kết luận. Phần làm giả chứng cứ sẽ được chuyển cho cơ quan công an điều tra.”
“Đừng!”
Châu Lâm đột ngột đứng bật dậy. Ghế cọ xuống sàn, âm thanh chói tai nổ tung trong phòng họp.
Cả người cô ta run rẩy, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Em nói.”
Cô ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, ánh mắt lạc lõng nhìn vào khoảng không.
“Từ lúc em có ký ức, nó đã luôn là số một. Ai cũng xoay quanh nó.”
“Lần nào em cũng không thi hơn được nó. Vĩnh viễn bị nó đè đầu. Vĩnh viễn bị đem ra so sánh.”
“Dựa vào đâu chứ?!”
Cô ta nhìn về phía em gái tôi. Trong mắt là không cam lòng, ấm ức và sự căm hận tích tụ suốt mười năm, lên men đến chua chát.
“Ngay cả người em thích cũng thích nó. Nó chẳng cần làm gì, anh ấy đã tự động không nhìn thấy em.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: