Chương 14 - Kiếp Sau Không Gả
Hóa ra chất độc thật sự đã sớm được viết trên mấy tờ giấy này.
Bùi Độ nhìn ta.
“Thẩm cô nương.”
“Những bức thư này có thể làm chứng.”
Ta gật đầu.
“Vậy phiền Bùi Thiếu khanh giữ giúp ta.”
“Ta muốn mỗi món nợ bọn chúng thiếu Thẩm gia đều phải được đọc ra trước công đường.”
Đúng lúc này, một nha sai chạy từ tây viện tới.
“Đại nhân, dưới nền phòng củi đào được một bộ xương khô.”
“Nhìn y phục, có vẻ là nữ tử.”
Máu trong người ta lập tức lạnh đi.
Phòng củi.
Phòng củi ở tây viện.
Nơi kiếp trước ta đã chết.
Không ngờ kiếp này, dưới đó từ lâu đã từng chôn một người khác.
12
Khi ta đứng trước cửa phòng củi, gió lùa qua cửa sổ vỡ.
Mùi ẩm mốc ấy gần như giống hệt kiếp trước.
Ẩm ướt.
Mục nát.
Mang theo cái lạnh của kẻ bị thế gian lãng quên.
Đầu ngón tay ta tê dại, hai chân như bị đóng đinh trong tuyết.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp kiếp trước, ta nằm chính ở đây.
Bên ngoài có sân khấu, có đèn đỏ, có mùi thơm của vịt bát bảo.
Còn dưới người ta chỉ có một manh chiếu rách.
Ta gọi đến cổ họng bật máu mà không ai tới.
Chỉ có A Đàn kéo cái chân gãy tới đắp cho ta một chiếc áo bông.
Ta từng cho rằng đó đã là lần độc ác nhất của Tạ gia.
Bây giờ mới biết phòng củi này đã ăn thịt người từ lâu.
Bùi Độ đứng bên cạnh ta, hạ giọng.
“Nếu Thẩm cô nương không khỏe thì có thể ra ngoài trước.”
Ta lắc đầu.
“Ta muốn nhìn.”
Nha sai đã cạy gạch lát nền lên.
Đất bị đào thành một hố sâu.
Trong hố có một bộ xương nữ tử.
Vải áo đã mục nát rất nhiều nhưng vẫn nhìn ra từng là lụa xanh hồ thượng hạng.
Trên cổ tay bộ xương có một chiếc vòng bạc.
Mặt trong vòng khắc một chữ nhỏ.
“Lan.”
Tạ Thừa Nghiên vừa nhìn chiếc vòng đã trắng bệch mặt.
Liễu Ngọc Kiều cũng sững người.
Tạ lão phu nhân lại đột ngột nhắm mắt.
Khoảnh khắc ấy ta biết tất cả bọn họ đều nhận ra.
Bùi Độ hỏi:
“Người này là ai?”
Không ai nói.
Tạ Trung bỗng quỳ bò tới, chỉ vào bộ xương.
“Là Lan di nương.”
“Thiếp thất lão Hầu gia nạp lúc về già.”
“Năm đó nàng từng mang thai.”
“Sau đó đột nhiên mất tích, trong phủ chỉ nói nàng trộm đồ bỏ trốn.”
Tạ lão phu nhân gào lên:
“Tạ Trung!”
Tạ Trung đã không còn sợ.
“Lão phu nhân còn muốn giấu?”
“Lan di nương mang di phúc tử của lão Hầu gia.”
“Người sợ nàng sinh nam đinh sẽ chia gia sản nên sai người nhốt nàng vào phòng củi.”
“Đêm nàng sinh, đứa trẻ không giữ được, người cũng tắt thở.”
“Thi thể là ta chôn.”
Dạ dày ta cuộn lên.
Phòng củi.
Thai phụ.
Chết rét.
Giá họa.
Thủ đoạn của Tạ gia quả thật giống như truyền từ đời này sang đời khác.
Cuối cùng Tạ Thừa Nghiên gầm lên.
“Đủ rồi!”
“Những chuyện cũ năm xưa này không liên quan tới ta!”
Liễu Ngọc Kiều lại đột nhiên cười.
Một tay nàng ta che bụng, một tay vịn khung cửa, cười đến nước mắt trào ra.
“Sau này cũng sẽ không liên quan tới ta sao?”
“Chờ ta sinh đứa trẻ, có phải ta cũng sẽ bị chôn ở đây như nàng ấy không?”
Tạ Thừa Nghiên nhìn nàng ta, ánh mắt âm trầm.
“Ngọc Kiều, đừng làm loạn.”
Liễu Ngọc Kiều thét:
“Ta làm loạn?”
“Lúc ở chùa Hộ Quốc ngươi dỗ ta, nói sẽ bảo vệ ta cả đời.”
“Lúc khiến ta mang thai, ngươi nói Thẩm Chiếu Đường chỉ là một túi tiền.”
“Bây giờ muốn giữ mạng, ngươi lại nói mọi chuyện không liên quan tới ngươi.”
“Tạ Thừa Nghiên, ngươi còn khiến người ta buồn nôn hơn cả tổ mẫu ngươi!”
Lời ấy giống một nhát dao, trước mặt mọi người cắt nát chút thể diện cuối cùng của Tạ Thừa Nghiên.
Ta nhìn mặt hắn từ xanh chuyển trắng.
Bỗng hiểu có những kẻ sợ nhất không phải chết.
Mà là bị chính người mình từng lợi dụng vạch trần giữa đông người.
Bùi Độ sai ngỗ tác nghiệm cốt.
Ngỗ tác nhanh chóng phát hiện xương sườn có dấu gãy, phía sau xương sọ cũng có thương tích do vật cùn.
Không phải bệnh chết.
Cũng không phải chết rét.
Mà là bị đánh bị thương rồi vứt vào phòng củi, sống sờ sờ bị kéo dài đến chết.
Tạ lão phu nhân ngã bệt dưới đất, tràng hạt đã chẳng biết rơi đâu.
Bà ta lẩm bẩm.
“Nàng ta đáng chết.”
“Chỉ là một tiện thiếp mà cũng dám mang thai hài tử của Hầu phủ.”
“Ta chỉ bảo vệ môn mi Tạ gia.”
Ta chậm rãi quay đầu nhìn bà ta.
“Bảo vệ môn mi?”
“Dùng máu người khác để bảo vệ?”
Bà ta nâng đôi mắt đục ngầu lên, vậy mà vẫn hận ta.
“Các ngươi, từng nữ nhân một, ai cũng muốn trèo lên đầu ta.”
“Lan thị như vậy, Liễu Ngọc Kiều như vậy, ngươi cũng như vậy.”
“Nếu ta không đủ ác, Hầu phủ đã tan từ lâu.”
Ta từng bước tới trước mặt bà ta.
“Hầu phủ không bị nữ nhân hủy.”
“Mà bị loại người ăn thịt người xong còn dựng đền trinh tiết cho mình như các ngươi hủy.”
Bà ta đột ngột giơ tay định đánh ta.
Nhưng tay vừa nâng lên đã bị nha sai giữ chặt.
Ta nhìn xuống bà ta.
Kiếp trước ta từng quỳ dưới chân bà ta nghe bà ta mắng mình là độc phụ.
Kiếp này bà ta ngay cả chạm vào ta một cái cũng không thể.
Bùi Độ lạnh giọng hạ lệnh.
“Tạ lão phu nhân tình nghi mưu hại Thẩm tướng quân, biển thủ quân lương, giết hại thiếp thất, mưu sát Thẩm thị nữ.”
“Áp vào trọng lao Đại Lý Tự.”
“Tạ Thừa Nghiên tình nghi tư thông lừa hôn, mua hung giết người, làm giả sổ sách nhà chùa, cùng giam chờ xét xử.”
Cuối cùng Tạ Thừa Nghiên hoảng.