Chương 1 - Kiếp Sau Không Cưới Độc Phụ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kiếp trước, ta và Tiêu Lẫm đấu đá nhau suốt cả một đời.

Ta là nhị tiểu thư lòng dạ độc ác, còn hắn là thứ tử nghèo khó, tính toán chi li từng chút một.

Trước lúc tắt thở, hắn dồn chút sức lực cuối cùng, nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt ta:

“Kiếp sau, ta tuyệt đối không cưới loại độc phụ như nàng!”

Vừa mở mắt ra, ta lại trở về năm bàn chuyện hôn sự.

Hắn cầm tín vật tới tận cửa, nghiến răng nghiến lợi thề rằng có chết cũng không cưới ta.

Nhưng hắn vừa dứt lời, trưởng tỷ vốn luôn yếu đuối thanh cao lại quỳ phịch xuống bên chân hắn:

“Ta nguyện gả cho Tiêu công tử làm thê tử.”

1

Thật ra ta cũng chẳng nhường nhịn hắn.

Kiếp trước, vì muốn chọc tức hắn, ta lén nuôi mấy nam nhân trẻ tuổi ở bên ngoài.

Sau khi Tiêu Lẫm điều tra ra, hắn xách đao xông thẳng vào Tàng Kiều Các, rạch nát mặt của tất cả những nam nhân đó.

Hắn còn buông lời độc địa rằng sau này ai dám hầu hạ ta thì lần tới sẽ không chỉ đơn giản là hủy dung.

Nhìn hắn làm loạn như kẻ điên, ta còn chẳng thèm nhíu mày.

Sáng sớm hôm sau, ta đuổi tiểu thiếp hắn yêu thương nhất về quê, tiện tay độc cho con chim sáo hắn nuôi mấy năm thành câm.

Chỉ cần không có người ngoài ở đó, hai chúng ta chắc chắn sẽ dùng những lời độc địa nhất để nguyền rủa đối phương.

Chẳng giống phu thê chút nào, mà cứ như kẻ thù từ mấy đời trước.

Hắn luôn cố ý hoặc vô tình châm chọc ta, nói rằng năm xưa nếu cưới tỷ tỷ ta thì tốt biết bao.

Trong mắt hắn, ta càng ích kỷ cay nghiệt thì càng làm nổi bật sự dịu dàng lương thiện của tỷ tỷ.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, không ai trong hai chúng ta từng nhắc tới chuyện chia lìa.

Nói cho cùng, ta và Tiêu Lẫm là hai quả dưa mọc chung một dây.

Lợi ích vĩnh viễn được đặt lên hàng đầu, còn tình cảm chẳng đáng nhắc tới.

Đối với chúng ta, tình tình ái ái vốn không thể dùng để lấp đầy bụng.

Tiêu Lẫm muốn thăng tiến trong quan trường thì phải có một thê tử đủ sức quán xuyến hậu viện, giúp hắn giữ thể diện.

Về phương diện này, ta không có lấy nửa điểm sai sót.

Ta giỏi nhất là diễn kịch trước mặt người ngoài, trong kinh thành có ai không giơ ngón tay cái, khen Tĩnh An Hầu cưới được một hiền thê?

Còn ta cũng cần một nam nhân có quyền có thế, bảo vệ ta và hai đứa con không bị người khác bắt nạt.

Con trai ta là Cảnh ca nhi đầu óc nhanh nhạy, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện. Có Tiêu Lẫm mở đường phía trước, con đường làm quan của nó sẽ thuận lợi hơn.

Nữ nhi Thấm Nhi của ta sau này xuất giá, chỉ cần Tiêu Lẫm còn sống thì nhà chồng tuyệt đối không dám để con bé chịu ấm ức.

Vì thế, mỗi khi ra ngoài làm khách, chúng ta chắc chắn sẽ là đôi phu thê kiểu mẫu ân ái như keo sơn, tương kính như tân.

Diễn kịch trước mặt người ngoài suốt bao nhiêu năm, tất cả mọi người đều cho rằng chúng ta là một đôi trời sinh.

Dù trong lòng mỗi người đều giấu một con dao, chúng ta vẫn cứ chắp vá sống với nhau tới già.

Mãi đến khi Tiêu Lẫm sắp chết, hòa thượng tụng kinh bên cạnh mới nhiều lời hỏi hắn một câu:

“Đời này thí chủ còn chuyện gì không buông bỏ được không?”

Hắn dùng hết sức lực, nhổ mạnh một bãi nước bọt về phía ta:

“Kiếp sau, ta có chết cũng không muốn dính dáng tới loại độc phụ này.”

Chỉ vì một câu ấy, thể diện ta vất vả giữ gìn suốt cả đời lập tức tan thành từng mảnh.

Khắp hang cùng ngõ hẻm trong kinh thành đều lấy lời trăng trối ấy của hắn ra bàn tán về ta, khiến ta hoàn toàn trở thành trò cười trong miệng mọi người.

Không chống đỡ được bao lâu, thân thể ta cũng hoàn toàn suy sụp.

2

Khi mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình đã trở về năm mười lăm tuổi.

Năm ấy, Tiêu Lẫm cầm tín vật đính hôn năm xưa, vượt ngàn dặm từ biên quan tới kinh thành, đứng trước cửa nhà ta đòi thê tử.

Những chuyện rối ren ở kiếp trước giống như một giấc mộng dài, khiến lúc nhìn thấy gương mặt Tiêu Lẫm lần nữa, đầu óc ta vẫn hơi mơ hồ.

Hắn mặc một bộ áo vải thô, nhưng sống lưng lại thẳng tắp:

“Năm xưa Tống lão thái gia đã đích thân hứa hôn với tổ phụ ta. Bây giờ Tống gia các người giàu sang rồi, chẳng lẽ muốn trở mặt không nhận lời?”

Lúc ấy trời đã sắp tối, người đứng bên ngoài xem náo nhiệt càng lúc càng đông.

Phụ thân và mẫu thân sợ mất mặt trước láng giềng, chỉ đành nhẫn nhịn mời Tiêu Lẫm vào phủ.

Khi đi ngang qua ta, hắn hừ lạnh một tiếng:

“Kiếp này, cho dù chết ở bên ngoài, ta cũng tuyệt đối không cưới nàng.”

Ta không khách sáo trừng mắt đáp lại:

“Kiếp này, ta thà ra đường ăn xin cũng không thèm gả cho ngươi.”

Hai chúng ta trừng mắt nhìn nhau, mùi thuốc súng nồng nặc tới mức gần như có thể hất tung mái nhà:

“Ai nuốt lời, người đó là chó.”

3

Nói thật, ban đầu hôn sự này vốn được định cho trưởng tỷ Tống Uyển Thanh của ta.

Năm xưa, lão gia tử Tiêu gia và tổ phụ ta cùng làm việc trong một huyện nha.

Hai nhà có quan hệ thân thiết, tổ phụ ta vui vẻ nên đã quyết định mối hôn sự từ thuở nhỏ này.

Nào ngờ sau đó chức quan của tổ phụ ta càng ngày càng cao, Tiêu gia lại ngày một sa sút, đương nhiên chẳng còn ai muốn nhắc đến chuyện hôn sự.

Mãi đến mười năm sau, Tiêu Lẫm mới cầm tín vật tới cửa đòi người.

Khi ấy, hắn chỉ là một thứ tử nghèo rớt mồng tơi, trong nhà gần như không còn gạo để nấu.

Tỷ tỷ ta từ nhỏ đã có thân thể yếu ớt, phụ thân và mẫu thân sao nỡ đẩy bảo bối trong lòng vào hố lửa, nhưng lại không dám coi quy củ lão gia tử đã định như lời nói suông.

Sau một hồi bàn đi tính lại, họ dứt khoát đẩy ta ra ngoài.

Lần này, Tiêu Lẫm mang theo ký ức của kiếp trước trở về nên vừa mở miệng đã chặn kín đường lui:

“Năm xưa Tống lão thái gia và tổ phụ ta đã nói rõ, để con cháu hai nhà kết thân. Hiện giờ huynh trưởng của ta đã thành gia, Tiêu gia chỉ còn lại một mình ta.”

“Tống gia nổi tiếng giữ chữ tín ở kinh thành, chắc chắn không phải loại người chê nghèo yêu giàu.”

“Tại hạ tuy không có bản lĩnh lớn lao gì, nhưng hôm nay đặc biệt tới cầu cưới đại tiểu thư Tống gia, Tống Uyển Thanh.”

Phụ thân nhìn Tiêu Lẫm đang quỳ dưới đất, tức đến mức thở hổn hển, mấy lần muốn gọi hạ nhân dùng gậy đánh hắn ra ngoài.

Tiêu Lẫm ung dung nâng mí mắt, đảo mắt nhìn quanh.

Không biết hắn đã chém bao nhiêu cái đầu trên chiến trường, sát khí trên người chợt tỏa ra khiến đám hạ nhân xung quanh không một ai dám tiến lên.

Đúng vào lúc ấy, tỷ tỷ ta vội vàng chạy từ hậu viện tới.

Tóc nàng ta còn chưa chải ngay ngắn, hai má đỏ bừng, vừa tới nơi đã quỳ xuống bên cạnh Tiêu Lẫm:

“Ta nguyện ý gả cho Tiêu Lẫm.”

Lần này, ta ngây người, Tiêu Lẫm cũng ngây người.

Mẫu thân vội chạy tới định kéo tỷ tỷ đứng lên, nhưng lại bị Tống Uyển Thanh đẩy ra:

“Mẫu thân hãy tin con, chàng là một nam nhân đáng tin cậy.”

Trên mặt nàng ta vẫn mang theo vẻ e thẹn của thiếu nữ, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm Tiêu Lẫm:

“Ta thấy công tử tuấn tú đường hoàng, trong lòng thật sự vô cùng yêu thích.”

Kiếp trước, ngày nào Tiêu Lẫm cũng lải nhải bên tai ta rằng Tống Uyển Thanh tốt đẹp thế nào.

Bây giờ đại mỹ nhân chủ động dâng tới tận cửa, ngược lại hắn lại ngây ra như khúc gỗ.

Qua hồi lâu, hắn mới lắp bắp thốt ra được một câu bày tỏ lòng trung thành:

“Ta xin thề, sau này nhất định sẽ cung phụng nàng ấy như tổ tông.”

Ta tựa vào cây cột bên cạnh, thích thú xem vở kịch hay này.

Ở trong nhà, Tống Uyển Thanh muốn sao được sao, muốn trăng được trăng.

Vì thế, cho dù phụ thân và mẫu thân có sống chết phản đối thế nào, cũng không chịu nổi cảnh nàng ta khóc lóc, làm loạn rồi dọa treo cổ.

Cuối cùng, họ chỉ có thể thở dài chấp nhận hôn sự này.

Ta đang suy nghĩ xem tại sao mọi chuyện lại trở thành thế này thì Tống Uyển Thanh vừa hay đi ngang qua bên cạnh.

Nàng ta hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ hai chúng ta nghe thấy mà lẩm bẩm:

“Kiếp này, vị trí phu nhân tướng quân nên đến lượt ta ngồi rồi.”

Ta sửng sốt.

Hay lắm, hóa ra nàng ta cũng sống lại một lần.

Năm nay sống lại đã trở thành chuyện chẳng đáng giá như thế rồi sao?

Nhưng những chuyện ấy đều không quan trọng, điều quan trọng là kiếp này cuối cùng ta không cần bị trói chung với tên ôn thần Tiêu Lẫm nữa.

Đây quả thực là chuyện vui lớn bằng trời.

4

Kể từ hôm ấy, trên dưới cả nhà đều bận rộn chuẩn bị hôn sự cho tỷ tỷ ta.

Phụ thân và mẫu thân sợ Tiêu gia quá nghèo, tỷ tỷ gả qua đó sẽ phải chịu ấm ức.

Bất kể là trân châu Đông Hải hay tơ lụa Giang Nam, tất cả đều được nhét vào danh sách của hồi môn như thể chẳng cần tiền.

Nhìn dáng vẻ ấy, họ chỉ hận không thể đóng gói cả đại viện Tống gia cho nàng ta mang đi.

Ta lạnh lùng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng lập tức có chủ ý.

Ta cũng phải nhanh chóng thành thân.

Nếu còn kéo dài, chờ tới lượt ta xuất giá, e rằng trong nhà ngay cả một cái bát vỡ cũng không còn.

Từ khi hiểu chuyện, ta đã nhìn thấu một đạo lý: nếu ta không tranh giành thì vĩnh viễn ngay cả một ngụm canh cũng chẳng được uống.

Vì vậy, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ ta nhìn trúng, ta đều liều mạng cướp về tay.

Chuyện tìm nam nhân cũng không ngoại lệ.

Trong một bữa cơm gia đình bình thường, ta đập đũa xuống bàn, mặt không đổi sắc nói:

“Ta cũng muốn thành thân.”

Có lẽ bình thường họ đã quen nghe ta phát điên, tất cả đều coi như không nghe thấy, tiếp tục thân mật bàn bạc xem hôn lễ của Tống Uyển Thanh phải mời bao nhiêu bàn khách.

Ta trực tiếp lật tung chiếc bàn trước mặt, kéo căng cổ họng hét lại một lần:

“Ta cũng muốn thành thân!”

Phụ thân tức đến xanh mặt, chỉ vào mũi ta mắng lớn:

“Một đại cô nương như con, ngày nào cũng treo chuyện tìm nam nhân bên miệng, còn cần thể diện nữa không?”

Ta thẳng lưng, hùng hồn đáp trả:

“Nam lớn dựng vợ, nữ lớn gả chồng. Ta tìm một nam nhân để sống chung thì phạm thiên điều gì?”

Phụ thân thở hổn hển, hét lên bảo hạ nhân đi lấy gia pháp, nhất định phải lột một lớp da của ta.

Mẫu thân vừa kéo tay áo phụ thân, vừa rơi lệ nhìn ta:

“Con không thể học tỷ tỷ mình, hiểu quy củ một chút sao? Con xem, tỷ tỷ con chưa bao giờ tranh giành thứ gì.”

Ta cười lạnh với bà, trên mặt đầy vẻ bất cần:

“Đương nhiên tỷ ấy không cần tranh. Hai người hận không thể móc hết tim gan phèo phổi đưa cho tỷ ấy, tỷ ấy còn phải tranh cái gì?”

Hạ nhân trong nhà đã quen với việc ba ngày hai bữa ta lại làm loạn một trận, nhanh chóng mang gậy gia pháp tới.

Phụ thân vung gậy đi về phía ta, ta dứt khoát nghển cổ:

“Hôm nay người cứ đánh chết ta đi, nếu không thì mau tìm cho ta một nhà chồng tốt!”

5

Khi còn nhỏ, ta cũng từng mong mỏi phụ thân và mẫu thân yêu thương mình.

Ta cũng từng khóc tới xé lòng, hết lần này tới lần khác hỏi họ:

“Dựa vào đâu mà không thương con? Con cũng do mẫu thân sinh ra, tại sao hai người không thể nhìn con thêm một lần?”

Họ luôn nhíu mày, qua loa thở dài:

“Làm gì có phụ mẫu nào không thương con mình? Sau này con sinh hài tử rồi sẽ hiểu.”

Vì câu nói ấy, ngày nào ta cũng lục tìm trong từng góc khuất những bằng chứng chứng minh họ yêu thương mình.

Ta hết lần này tới lần khác tự lừa mình, cho rằng trong lòng họ chắc chắn có ta, chỉ là cách thể hiện khác biệt mà thôi.

Mãi đến sau này, khi chính ta làm mẫu thân, ta mới hoàn toàn nhìn rõ hiện thực.

Hóa ra họ chỉ đơn thuần thấy ta chướng mắt.

Vì thế, sống lại một đời, ta lười lấy lòng bất kỳ ai nữa. Thứ thuộc về ta, thiếu một đồng cũng không được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)