Chương 5 - Kiếp Sau Đừng Gặp Lại Ta
Một góc rèm xe được vén lên, ánh nắng chói mắt theo khe hở rơi vào trong khoang xe âm u lạnh lẽo.
Ta không nhịn được cong mày cười:
“Điện hạ, cuối cùng chàng cũng về rồi.”
Bàn tay bên người của ai đó siết rồi lại siết, cuối cùng chỉ thốt ra một tiếng ừ.
Ta lại hỏi:
“Điện hạ có thể đưa ta về phủ không?”
“Ừ.”
Sau khi lên xe, ta dán đến bên cạnh Bùi Hằng, lần lượt mở gói giấy dầu trong tay ra:
“Đây là bánh hoa sen, đây là bánh đường dầu…”
Đôi mắt sâu thẳm của Bùi Hằng nhìn ta không chớp.
Ta gọi chàng đến lần thứ ba.
Bùi Hằng hoàn hồn.
“Chàng muốn ăn cái nào?”
Bùi Hằng không đáp.
Ta hơi căng thẳng.
Đời trước điều duy nhất ta nhớ là chàng sẽ ăn điểm tâm của Tô Hương Lâu.
Nhưng rốt cuộc thích loại nào, ta lại quên mất.
Không phải là loại nào cũng không thích chứ.
“Nàng không cần phải lấy lòng người khác như vậy.”
Giọng Bùi Hằng không cao không thấp:
“Vì giận dỗi với một kẻ ngu xuẩn mà nhọc lòng lấy lòng ta, thậm chí bồi cả đời mình vào, không đáng. Nếu nàng bằng lòng, ta có thể khiến nàng vĩnh viễn không còn thấy bọn họ nữa.”
Chàng đột nhiên nói như vậy, ta ngược lại ngẩn ra.
Vẻ mặt này rơi vào mắt Bùi Hằng, lại thành một loại sợ hãi.
Chàng mím môi, tự mình kéo giãn khoảng cách với ta.
“Ta sẽ giữ lại mạng cho bọn họ.”
Ta hoàn hồn, có chút buồn cười.
“Vì sao chàng lại cảm thấy ta vì giận dỗi mới muốn gả cho điện hạ?”
Ta đưa một miếng điểm tâm đến bên môi chàng:
“Ta thật lòng rất thích chàng.”
Lần này đến lượt Bùi Hằng ngây người.
Lưng chàng thẳng tắp, bàn tay đặt trên chân vô thức siết lại.
Ta mím môi, bỗng nhiên ghé sát trước mặt chàng, cười nhẹ:
“Vì sao điện hạ cứ trốn ta?”
“Hửm?”
Khoảnh khắc ta lại gần, hương thơm trên người ta lập tức tràn ngập nơi chóp mũi Bùi Hằng.
Trong mắt người ngoài, tam hoàng tử khi tự tay xử quyết phản tặc cũng không chớp mắt, phòng tuyến trong lòng lại tan tác ngay lúc này.
Hương thơm mê hoặc nơi chóp mũi, nụ cười say lòng người trước mắt, trong đầu Bùi Hằng trống rỗng.
Dưới sự dẫn dắt từ tốn của ta, Bùi Hằng rũ mắt, ngơ ngác nói:
“Nàng sợ ta.”
Trong đầu ta ầm một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó nói.
Ta nắm lấy tay chàng, nghiêm túc nói:
“Hồng Loan không biết tôn ti, nếu ở trong cung, chết một trăm lần cũng không đủ tiếc.”
“Nếu nói những kẻ vừa bị cắt lưỡi là người của Hồng Loan, bọn họ theo sai chủ tử, chọc sai người, là đáng đời.”
“Thứ nữa, chàng dùng bạo trị bạo, ta lại dùng mềm mỏng xoa dịu, chúng ta phối hợp với nhau, bên ngoài cũng không thể bắt bẻ. Nhìn như vậy, ta và điện hạ đúng là trời sinh một đôi.”
Vành tai Bùi Hằng đỏ lên.
Chàng cắn nhẹ một miếng điểm tâm trên tay ta, sau đó tự mình nhận lấy, tiện tay vén rèm xe.
Ta nghiêng đầu.
“Điện hạ chẳng phải không thích phố xá náo nhiệt sao?”
Bùi Hằng mặt không đổi sắc.
“Thông khí.”
Nhưng hôm đó, dọc đường chàng lại ăn liền năm miếng điểm tâm.
Khắp kinh thành đều truyền ra.
Ngay cả tam hoàng tử cũng thích ăn điểm tâm của Tô Hương Lâu!
Nhất thời, điểm tâm của Tô Hương Lâu trở nên cực kỳ đắt hàng.
Có người sáng suốt một lời nói trúng:
“Các ngươi từng thấy người của Nghiễn vương phủ đến mua điểm tâm bao giờ chưa! Tam điện hạ thích ăn, chẳng phải vì đó là do Âu Dương cô nương mua hay sao.”
8
Bánh xe chậm rãi lăn trên con đường lớn lát đá xanh.
Cơn buồn ngủ dần ập đến.
Ký ức đời trước như thủy triều tràn vào trong mộng.
Sau khi gả cho Phó Chính, hắn và ta từng có một khoảng thời gian xem như ngọt ngào. Khi ấy ta ngây thơ cho rằng, chúng ta thật sự có thể một đời một kiếp một đôi người.
Nhưng về sau mọi thứ dần thay đổi.
Rất nhiều yến hội trong kinh thành đều không cho thiếp thất tham gia.
Dù ta là bình thê, trong mắt mọi người, cùng lắm cũng chỉ là một quý thiếp.
Sau khi thành thân, Hồng Loan vẫn luôn giữ khoảng cách với Phó Chính, chưa từng thân cận, chỉ thỉnh thoảng đưa thuốc trị thương, canh bổ, túi thơm đến.
Dưới nhiều lần mời mọc của Hồng Loan, Phó Chính cùng Hồng Loan ra trận, thắng một trận thi cưỡi ngựa bắn cung.
Hôm đó trong doanh trướng, áo đỏ và áo trắng quấn lấy nhau.
Hôm đó là sinh thần của ta, trước khi ra ngoài, Phó Chính đã hứa sẽ về ăn cơm.
Mà đêm ấy, ta chuẩn bị đầy bàn thức ăn, chờ đến khi tất cả nguội lạnh.
Ba tháng sau, Hồng Loan có thai.
Ta biết tin này, như sét đánh giữa trời quang.
Phu quân ngày đêm cùng giường chung gối với ta, trúc mã miệng luôn nói vì bù đắp cho ta nên tuyệt đối không chạm vào Hồng Loan, rốt cuộc vẫn khiến nàng ta mang thai.
Ta ngày ngày đau lòng rơi lệ, đóng cửa không gặp hắn.
Lâu dần, Phó Chính cũng phiền.
Khi Hồng Loan mang thai sáu tháng, nàng ta cố ý tìm đến ta, dùng đứa trẻ trong bụng bày mưu hãm hại.
Phó Chính không nghe ta biện giải chút nào, giáng ta làm tiện thiếp, ngày ngày bắt ta quỳ trong Phật đường chép sách tám canh giờ, để đền tội cho đứa con đã chết của hắn.
Mẫu thân ta bệnh nặng, Hồng Loan nhốt ta trong nhà, ép đến mức ta dùng trâm bạc đâm bị thương nàng ta, sau đó bị Phó Chính sai người nhổ sống mười móng tay.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: