Chương 2 - Kiếp Sau Đừng Gặp Lại Ta
Bóng râm phủ lấy ta, Phó Chính không nhìn rõ thần sắc của ta.
Hắn thở ra một hơi dài.
Ta bật cười thành tiếng.
Ngẩng đầu lên, vẻ châm chọc trên mặt ta cực kỳ rõ ràng.
“Cho nên, chàng định để ta làm thiếp? Phó Chính, chàng không khỏi quá xem trọng bản thân rồi.”
Khóe miệng Phó Chính dần mím thẳng, đáy mắt dần lộ ra sắc tối:
“Tam hoàng tử hai chân có tật lại bạo ngược vô độ, nàng cho rằng nhiều năm như vậy vì sao không ai dám gả nữ nhi cho hắn? Leo lên cành cao há lại đơn giản như vậy?”
“Nàng hủy hôn từ khi nào? Có phải nàng đã sớm nhìn trúng hắn, định một cước đá ta đi? Hay là các người sớm đã cấu kết!”
Ta chán ghét lùi về sau hai bước kéo giãn khoảng cách.
“Lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử.”
Động tác lùi lại của ta kích thích hắn, mắt hắn đỏ lên, đưa tay muốn bắt lấy vai ta:
“Vậy nàng nói cho ta biết! Vì sao!”
“Ta không tin! Nàng vậy mà lại chọn một kẻ tàn phế!”
Chát.
Ta hung hăng tát hắn một cái.
Trên gò má trắng nõn của Phó Chính nổi lên dấu tay đỏ nhạt.
Ta gằn từng chữ cảnh cáo:
“Sau này nếu còn nghe từ miệng chàng dùng hai chữ đó để hình dung chàng ấy, thứ rơi lên mặt chàng sẽ không phải là cái tát nữa.”
Ta phất tay áo lên xe ngựa.
Phó Chính ngơ ngác ôm mặt đứng sững tại chỗ.
Quen biết nhiều năm như vậy, hắn chưa từng thấy ta lộ ra vẻ mặt hung dữ như thế với ai, cũng chưa từng thấy ta động tay động chân với ai.
Ta từ nhỏ đã lấy khuôn phép đại gia khuê tú tự ràng buộc mình, lời nói cử chỉ tựa như đều dán hai chữ quy củ, không thể bắt bẻ nửa điểm sai sót.
Trong đầu Phó Chính không ngừng vang lên một giọng nói.
u Dương Thiển vậy mà vì một hoàng tử tàn phế tiếng xấu lan xa mà trở mặt với mình?!
Lúc này, sau cánh cửa cung khép hờ, Bùi Hằng ngồi trên xe lăn, trong tay còn nắm chiếc túi thơm ta vừa nhét cho chàng.
“Chủ tử, có cần dạy dỗ Phó đại nhân một chút không?”
Bùi Hằng rũ mắt nhàn nhạt nói:
“Phỉ báng hoàng thất, thưởng năm mươi gậy, phạt bổng lộc ba năm.”
Bên kia.
Ta vừa về đến nhà liền lập tức viết một phong thư gửi cho thanh mai trúc mã ở biên cương, nhờ họ giúp ta điều tra một chuyện.
Hồng Loan, Phó Chính.
Đời này, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho hai người các ngươi.
Chẳng phải tình sâu tựa biển sao, chẳng phải muốn nắm tay bạc đầu sao.
Đời này, ta ngược lại muốn xem hai người các ngươi còn có thể ân ái đến bạc đầu hay không.
4
“Nghe gì chưa, vị Diêm Vương kia vậy mà đã định hôn sự rồi?”
“Định với nhà nào?”
“Đại cô nương nhà Âu Dương đại nhân, tiền Thái phó!”
“Cái gì! Vị Âu Dương đại cô nương đoan trang nhã chính, ôn hòa trầm tĩnh kia ư! Đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống!”
Một nữ tử nghe vậy, khinh thường châm chọc:
“Các ngươi ở đây lo chuyện bao đồng làm gì, hôn sự này là chính Âu Dương Thiển nàng ta tự cầu lấy.”
“Thân là nữ tử mà trước mặt mọi người tự tiến cử chăn gối với nam nhân, vậy mà còn xưng là đệ nhất quý nữ kinh đô. Quý nữ kinh đô các ngươi đều rẻ rúng như vậy sao?”
Các tiểu thư thế gia đang tụm lại ngắm hoa cho cá ăn đều im bặt, nhao nhao nhìn về phía người vừa nói.
Hồng Loan mặc một bộ kỵ trang gọn gàng đứng tại chỗ.
“Sao, ta nói sai à?”
Lâm gia cô nương từ nhỏ đã quen được nuông chiều, nói lời cay nghiệt cũng chẳng thua gì lão ma ma trong cung.
“Ta còn tưởng là ai. Hóa ra là Hồng Loan.”
“Ngươi nguyện dùng cả một thân quân công để xin bệ hạ tứ hôn, chẳng lẽ là quanh năm lăn lộn trong quân doanh, thân thể đã bẩn rồi, không ai chịu lấy, nên mới nóng lòng cầu Phó đại nhân cưới ngươi?”
Lâm tiểu thư vừa mở miệng, lập tức có người khác phụ họa.
“Ta còn nghe nói nàng ta vừa hồi kinh không lâu đã mặt dày mày dạn ở lại Phó gia đấy! Muốn học mấy trò hồ mị của chốn thanh lâu, trước hết cũng phải tẩy sạch cái mùi mồ hôi chua trên người mình đi đã.”
“Hồng Loan tướng quân, chúng ta cũng là có lòng tốt nhắc nhở thôi. Ngươi không tắm rửa sạch sẽ một chút, đêm tân hôn Phó đại nhân bước vào phòng ngươi chỉ sợ phải nín thở đến chết mất!”
Các quý nữ người một câu ta một câu, nói đến mức mặt Hồng Loan đỏ tím như gan heo.
Ta ôm một bó đài sen từ mép thuyền lên bờ, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ lúng túng này của Hồng Loan.
Hiếm khi thấy Hồng Loan có thần thái khó coi như ăn phải phân, ta không nhịn được khẽ cười.
Phó Chính đến đúng lúc này.
Thấy người tới, Hồng Loan không còn vẻ ngang ngược ban nãy, ngược lại cười khổ.
“Ta còn đang tự hỏi vì sao cô nương các nhà đều không ưa ta, hóa ra đều là thủ bút của Âu Dương cô nương.”
Ánh mắt Hồng Loan nhìn về phía Phó Chính mang theo không nỡ, xoay người lại vô cùng dứt khoát.
“A Trăn, huynh và Âu Dương cô nương ôn chuyện cũ đi, ta về trước.”
Nhìn qua chẳng khác nào một người thê tử rộng lượng, vì thành toàn cho phu quân và người trong lòng mà cam nguyện chịu uất ức.
Chiêu này ta đã thấy quá nhiều lần.
Đời trước Hồng Loan chính là giả vờ phóng khoáng như vậy, làm đủ tư thái trước mặt Phó Chính và mọi người, sau lưng lại dùng hết tâm cơ làm khó ta.
Phó Chính nhanh chóng bước đến trước mặt ta, đôi mắt bốc lên lửa giận: