Chương 5 - Kiếp Sau Chọn Lại
Chuyển chủ đề cũng quá gượng gạo rồi.
Thấy ta không nói, Sở Hoài Hạc lại nhỏ giọng gọi tên ta:
“Lâm Thư Thanh, Thư Thanh, Thanh Thanh.”
“Thanh Thanh, là ta nói sai rồi, nàng đừng không để ý tới ta.”
Hắn vốn luôn đoan trang chính trực, lạnh lùng thanh quý.
Lúc này lại nhìn ta bằng ánh mắt đáng thương như vậy, thật khiến người ta mềm lòng.
Một tháng trước còn khí khái ngút trời, thà chết không khuất phục.
Bây giờ lại chớp đôi mắt chó con nhìn ta.
Ta thở dài.
Vốn tưởng cuộc hôn sự này sau cùng sẽ là tương kính như tân.
Không ngờ Sở Hoài Hạc lại thuần tình ngoài ý muốn.
Ngoài miệng cứng cỏi, thực tế như đã nhận định ta, dính người đến không chịu nổi.
Ta gãi gãi cằm hắn, qua loa dỗ dành:
“Biết rồi.”
“Vậy chàng phải nghe lời ta.”
“Ngoan ngoãn một chút.”
Nghe nói Tiêu Cảnh Dược đã hồi kinh.
Buổi cung yến lần này, hắn cũng sẽ tham gia.
Nếu đã quyết tâm cắt đứt với kiếp trước, vậy thì bất kể là ta hay Sở Hoài Hạc, tốt nhất đều đừng dây dưa gì với hắn nữa.
09
Tới yến tiệc, Sở Hoài Hạc phải đi hàn huyên với đồng liêu.
Hắn lau sạch tay cho ta, lại dặn dò hồi lâu, rồi mới lưu luyến rời đi.
Ta vừa ngồi xuống, liền cảm thấy có một ánh mắt nóng rực ghim chặt lên người mình.
Tiêu Cảnh Dược ngồi cách đó không xa, mặc một thân áo đen.
Bên cạnh hắn là một nữ tử xinh đẹp diễm lệ, chính là Mạnh Tuyết Nhu.
Sau khi ta thành thân, người có gia thế tương xứng với ta là Mạnh Tuyết Nhu tự nhiên trở thành ứng viên có khả năng nhất cho vị trí thái tử phi.
Tiêu Cảnh Dược đối diện ánh mắt ta nhìn qua cong môi cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
Ngay sau đó, hắn lại đích thân gắp thức ăn cho Mạnh Tuyết Nhu, cử chỉ tự nhiên thân mật, cứ như thật sự là một đôi tình sâu nghĩa nặng.
Mạnh Tuyết Nhu lập tức vui mừng rạng rỡ, hai má ửng hồng, thân thể hơi nghiêng về phía hắn, gần như muốn tựa vào lòng hắn, tình ý trong mắt giấu cũng không giấu nổi.
Ta dời mắt, chỉ cúi đầu yên tĩnh ăn món trước mặt.
Trên cao, hoàng hậu thu hết mọi chuyện vào mắt, bỗng che môi cười khẽ:
“Nhìn thái tử và Mạnh tiểu thư kìa, thật đúng là trai tài gái sắc, xứng đôi vô cùng. Nghĩ tới không lâu nữa, bản cung sẽ có thêm một vị thái tử phi vừa lòng.”
Lời vừa dứt, mặt Mạnh Tuyết Nhu càng đỏ, e thẹn cúi đầu.
Thánh thượng không làm mất mặt hoàng hậu, cũng thuận theo nói:
“Đúng vậy, thái tử cũng đã đến tuổi. Vậy hôm nay trẫm liền ban hôn, cũng coi như tác thành một mối lương duyên.”
Tay Tiêu Cảnh Dược đang cầm đũa đột nhiên siết chặt, khớp ngón tay trắng bệch.
Chút ôn hòa cố ý giả vờ trên mặt hắn lập tức nứt ra.
Hắn đột ngột ngẩng mắt, ánh nhìn lại ghim chặt vào ta, như muốn quan sát phản ứng của ta.
Nhưng sắc mặt ta không có bất kỳ thay đổi nào, cực kỳ bình tĩnh.
Đây là kết quả ta đã sớm đoán được.
Cũng là kết cục ta vẫn luôn mong muốn.
Lòng bàn tay bỗng ấm lên.
Không biết từ khi nào, Sở Hoài Hạc đã ngồi bên cạnh ta.
Ta cùng hắn đứng dậy, theo mọi người xung quanh hành lễ chúc mừng:
“Cung chúc thái tử điện hạ và thái tử phi hỉ kết liên lý, vĩnh kết đồng tâm.”
10
Yến tiệc tan, Sở Hoài Hạc được thánh thượng giữ lại bẩm báo công sự.
Hắn cẩn thận nhìn ta, vì không thể đi cùng ta mà bất an áy náy.
Ta sờ má hắn, nghĩ một chút rồi nói:
“Vừa hay, ta đã lâu chưa tới bái kiến thái hậu. Chàng đi đi, ta chờ chàng ở cung thái hậu, đến lúc đó cùng nhau hồi phủ.”
Mắt Sở Hoài Hạc lập tức sáng lên.
Tới cung thái hậu, vì ta từ bỏ việc làm thái tử phi, thật ra ta rất sợ người trách mắng ta.
Nhưng ngoài dự đoán của ta, thái hậu chỉ hỏi thăm tình hình gần đây của ta, hỏi Sở Hoài Hạc đối xử với ta thế nào, rồi không nói gì thêm.
Ngoài cửa cung của người mới sửa một hoa viên và ao nước.
Trò chuyện xong, người bảo ma ma dẫn ta đi ngắm hoa.
Ta chợt nhớ ra điều gì, bảo tỳ nữ thân cận lấy ra một chiếc hộp.
Bên trong chính là cây bộ diêu khi trước thái hậu tặng.
Ma ma muốn nói lại thôi, cuối cùng thở dài.
“Nô tỳ sẽ chuyển lại cho thái hậu. Thái hậu nói tiểu thư và thái tử điện hạ không có duyên phận, người sẽ không cưỡng cầu.”
Ma ma đi rồi.
Chỉ còn ta và tỳ nữ đứng trong hoa viên ngắm hoa.
Đột nhiên, một giọng nói cao cao tại thượng vang lên:
“Người phía trước là ai? Thấy thái tử phi còn không hành lễ?”
Là Mạnh Tuyết Nhu.
11
Ta xoay người, thần sắc bình tĩnh, không hề hoảng loạn.
Mạnh Tuyết Nhu mặc một thân váy gấm thêu hoa, châu ngọc đầy đầu, được cung nhân vây quanh, bày ra dáng vẻ chuẩn thái tử phi.
Nàng ta từ trên cao nhìn xuống ta:
“Đã thấy bản cung, vì sao không quỳ?”
Ta khẽ gật đầu, giọng không kiêu ngạo cũng không tự ti:
“Thần phụ là mệnh phụ của quan viên triều đình. Mạnh tiểu thư còn chưa cử hành đại hôn, đã vội tự xưng là ‘thái tử phi’ như vậy, e là không hợp quy củ.”
Sắc mặt Mạnh Tuyết Nhu cứng đờ, ngay sau đó tức đến mức mày liễu dựng ngược:
“To gan! Thánh thượng đích thân ban hôn, ta đã là thái tử phi danh chính ngôn thuận. Ngươi chẳng qua là bại tướng dưới tay ta, thái tử không thích ngươi nên ngươi mới gả cho người khác, còn dám ra vẻ trước mặt ta?”
Ta bình thản ngẩng mắt, ánh nhìn trong trẻo lạnh lùng:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: