Chương 7 - Kiếp Này Ta Vẫn Chọn Gả Cho Chàng
Tạ Uyên thu kiếm lại, giấu vết thương ra sau lưng: “Ta, nàng không biết đâu, ta đã có một giấc mộng, trong mộng chúng ta là phu thê, vô cùng ân ái, ta vẫn luôn tìm kiếm nàng, chỉ là đã tìm nhầm người mà thôi.”
“Nàng tên là gì, ta, ta về phủ rồi, ta sẽ sai người đến cửa cầu thân, nàng…”
Lời của hắn, bị người ta cắt ngang.
“A Thù.” Tạ Chiêu đứng ở cửa, Đến lúc về rồi.”
Tạ Uyên nhìn thấy chàng, siết chặt lấy ống tay áo ta: “Những lời ta nói đều là thật, nàng hãy tin ta…”
Tạ Chiêu híp mắt lại, ánh mắt sắc bén như tên bắn: “Tạ Uyên, ngươi quả thực có rất nhiều cách để tìm đến cái chết đấy.”
Tạ Uyên không cam lòng, từ từ buông tay ra.
Ta liếc nhìn hắn một cái, đưa tay phủi phủi phần tay áo vừa bị hắn chạm vào.
“Nếu đúng như lời trong giấc mộng của ngươi nói, ta và ngươi là phu thê ân ái, thì ta thật sự là gặp phải đại họa xui xẻo tột cùng rồi.”
Toàn thân hắn cứng đờ, chết lặng hồi lâu không hề nhúc nhích.
12
Ta cứ ngỡ, việc mang theo ký ức sống lại một đời này.
Là do ông trời nhìn không đặng, nên mới ban sự bù đắp riêng cho một mình ta.
Biết được Tạ Uyên cũng nhớ lại tiền kiếp, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu ta là dựa vào cái gì chứ?
Hắn đã phải chịu khổ hay chịu nạn gì đâu, mà lại có thể nhận được cơ duyên giống hệt như ta.
Tạ Uyên sau khi khôi phục ký ức, trở nên tràn đầy tự tin nắm chắc phần thắng, đến cả Tạ Chiêu cũng chẳng thèm để vào mắt.
Tạ Uyên ngồi trên lưng ngựa, khí thế lạnh lẽo sắc bén, đôi mày ánh mắt trở nên hung hãn.
“Ta bảo nàng đừng gả cho Thôi gia, nàng quả nhiên đã nghe lời.”
“Nhưng nàng lại đi tìm tên đoản mệnh Tạ Chiêu kia, hắn có thể sống được đến bao giờ còn chưa biết được, nàng nghĩ hắn có thể bảo vệ nàng chu toàn sao?”
“Khương Doãn Thù, dung túng cho nàng quậy phá vài ngày, nhưng rốt cuộc nàng vẫn là của ta.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn, cố giữ vững tâm thần đang bất an.
Tạ Uyên khởi binh rồi, sớm hơn kiếp trước hai năm.
May mắn là lần đầu tiên ta tìm đến Tạ Chiêu, đã đem hết toàn bộ chuyện Tạ Uyên có khả năng mưu phản nói ra sạch sẽ.
Khi ấy, Tạ Chiêu không tin cho lắm, nhưng về sau khi chàng bắt đầu để tâm đến ta, đã dần dần tiến hành bố trí thế cờ.
Tạ Uyên có kinh nghiệm sống lại một đời, cùng với tài dùng binh bách chiến bách thắng.
Sau một trận chém giết đẫm máu, hắn dẫn binh mã rút lui về Tây Hà, chia ba thiên hạ đối đầu với triều đình.
Bệ hạ vì chuyện Tạ Uyên khởi binh, tức giận công tâm rồi ngất đi không bao giờ tỉnh lại nữa.
Thái tử giám quốc, truy bắt phản tặc.
Trận chiến cuối cùng, là công phá Đồng Thành nơi Tạ Uyên đang cố thủ.
Nơi này địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công.
Ta ở trong trướng của Tạ Chiêu, nhìn đi nhìn lại tấm bản đồ tác chiến.
Liều mạng nhớ lại, mồ hôi từ trên trán từng giọt từng giọt rơi xuống.
Một hồi lâu sau, ta chỉ tay vào một vị trí.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta cùng với Tạ Chiêu đang ngước nhìn trời, đồng thanh thốt lên.
“Là gió đông…”
Ta ngẩng đầu giao ánh mắt với chàng, nhìn nhau mỉm cười.
Tạ Chiêu ho vài tiếng, sắc mặt trắng bệch: “Ngày mai sẽ có gió đông.”
Có gió đông rồi, thì dễ tấn công hơn nhiều.
Sáng hôm sau khi ta tỉnh dậy, trong tay có thêm một chiếc khóa trường mệnh.
Ta nhận ra, đó là chiếc khóa đeo trên cổ Tạ Chiêu.
Là chiếc khóa trường mệnh mà Hoàng hậu sợ chàng chết yểu, đã từng bước từng quỳ lạy xin về cho chàng.
Chàng từ khi sinh ra đến giờ chưa từng tháo xuống bao giờ, nay lại trao cho ta.
Ta nắm chặt chiếc khóa trường mệnh, từ sáng đến tối, màn đêm buông xuống đen kịt.
Tiền tuyến truyền tin báo về, Tạ Uyên bại trận.
Ta cứ ngỡ hai quân giao chiến, Tạ Uyên sẽ chết trong trận mạc.
Nhưng Tạ Chiêu, đã hạ lệnh bắt sống hắn.
13
Lần nữa nhìn thấy Tạ Uyên, là ở trong địa lao.
Hắn bị xích sắt khóa chặt, chẳng khác nào một con chó nhà có tang.
Mái tóc đen bết dính bụi đất, rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt, dưới cằm đã mọc ra những sợi râu lởm chởm lộn xộn.
Nghe thấy tiếng bước chân của ta, hắn theo bản năng nghiêng mặt đi, không muốn để ta nhìn thấy bộ dạng xấu xí thảm hại của mình.
Ta đặt hộp thức ăn xuống, bày vài món điểm tâm ra trước mặt.
“Đây là món sáng nay ta tự tay làm đấy.”
Tạ Uyên đột ngột quay đầu lại, không dám tin nhìn ta.
Ta mỉm cười dịu dàng: “Ăn đi, ta nhớ chàng thích ăn món này nhất.”
Vẻ mặt hắn kích động, muốn vươn tay nắm lấy tay ta.
Thế nhưng khi nhìn thấy bàn tay bẩn thỉu của mình, hắn bẽ bàng dừng lại giữa không trung, rồi cẩn thận rụt tay về.
Hắn nhón lấy một miếng điểm tâm, bỏ vào trong miệng: “Doãn Thù, ta biết ngay trong lòng nàng vẫn có ta mà.”
Hắn ngấu nghiến nuốt trọn miếng điểm tâm, nóng lòng không chờ nổi: “Nàng giúp ta, giúp ta thoát khỏi đây, ta nhất định có thể đông sơn tái khởi, đến lúc đó ta sẽ phong cho nàng… Khụ, a…”
Hắn bóp chặt lấy cổ họng mình, ngã ầm xuống đất.
“Nàng, nàng hạ độc. Tại tại sao…” Hắn trừng trừng nhìn ta, vành mắt đỏ hoe.
Điểm tâm do chính tay ta làm, thứ thuốc độc này ta và Thẩm Vân Nhu đều đã từng nếm qua bây giờ đến lượt hắn rồi.