Chương 17 - Kiếp Này Ta Sẽ Trả Thù
“Tấm lưới trong cung cũng bắt đầu thu rồi.”
15
Tin Liễu Ngọc Kiều bị xóa khỏi tộc truyền nhanh hơn cả tin Tạ gia bị niêm phong.
Kinh thành không bao giờ thiếu người xem náo nhiệt.
Hôm qua còn có người thương đứa trẻ trong bụng nàng ta, hôm nay đã có người mắng nàng ta bám quyền quý, làm nhục gia phong.
Khi ta trở về Thẩm gia, Bùi Độ đã chờ trong chính sảnh.
Hắn mặc quan phục Đại Lý Tự, trên vai còn dính tuyết chưa tan.
Mẫu thân đích thân dâng trà cho hắn.
Thấy ta bước vào, hắn đứng dậy.
“Thẩm cô nương.”
Ta kể lại một lượt chuyện ở cung Phượng Nghi.
Khi nói đến viên ngọc trên cổ tay Liễu Ngọc Kiều, mi tâm Bùi Độ khẽ động.
“Viên ngọc ấy, thần biết.”
Ta nhìn hắn.
Hắn nói:
“Thời Tiên đế, Liễu gia từng dâng một hộp noãn ngọc Nam Cương.”
“Hoàng hậu khi còn nhỏ từng được ban vài viên.”
“Nếu viên này là thật thì có thể chứng minh Liễu Ngọc Kiều quả thật từng có liên hệ với dòng chính Liễu gia.”
Sắc mặt mẫu thân trầm xuống.
“Hoàng hậu có vì chuyện này mà ghi hận Thẩm gia không?”
Ta còn chưa nói, Bùi Độ đã đáp:
“Có.”
Hắn nói thẳng đến mức Thanh Hòa suýt làm đổ trà.
Ta lại bật cười.
“Bùi Thiếu khanh thật thành thật.”
Bùi Độ nhìn ta.
“Thẩm cô nương đã vào cuộc thì nên biết Tạ gia chỉ là tầng đầu tiên.”
“Vụ quân lương liên quan tới cựu bộ biên cương phía bắc.”
“Nếu xác thực Thẩm tướng quân chết vì bị hạ độc, trong triều sẽ có rất nhiều người ngủ không yên.”
Lòng ta trầm xuống.
Ta vốn cho rằng bóc Tạ gia ra là có thể nhìn thấy tận cùng.
Nhưng hiện tại xem ra Tạ gia chẳng qua chỉ là túi tiền giúp người khác nuốt bạc.
Kẻ thật sự cầm đao có lẽ vẫn đang đứng trên điện Kim Loan.
Mẫu thân nắm tay ta.
“Chiếu Đường, nếu quá nguy hiểm, chúng ta dừng tại đây đi.”
Ta nhìn tóc bạc bên thái dương mẫu thân.
Kiếp trước bà cũng như vậy.
Bà luôn muốn bảo vệ ta.
Nhưng bà không biết ta lùi một bước thì sói dữ sẽ tiến thêm một bước.
Ta khẽ nói:
“Nương, phụ thân không thể chết oan.”
Mắt mẫu thân đỏ lên, không khuyên nữa.
Bùi Độ lấy từ tay áo ra một danh sách.
“Đây là thứ tìm được trong ngăn bí mật thư phòng Tạ gia.”
“Trên đó ghi lại mấy tiền trang qua lại mật thiết với Hầu phủ sau năm Nguyên Hòa thứ mười bảy.”
“Trong số đó có một nơi tên là hiệu Vạn Thông.”
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Hiệu Vạn Thông.
Kiếp trước ta từng nghe cái tên này.
Trước khi Tạ Thừa Nghiên bị tịch biên, lão phu nhân từng sai Tần ma ma suốt đêm đưa một chiếc rương ra ngoài.
Chiếc rương ấy sau đó được đưa tới hiệu Vạn Thông phía tây thành.
Khi ấy ta bị nhốt trong hậu viện, chỉ nghe được vài câu qua cửa sổ.
Trong rương hình như có sổ, cũng hình như có thư.
Ta ngẩng đầu.
“Chưởng quầy hiệu Vạn Thông có phải họ Diêu không?”
Ánh mắt Bùi Độ hơi ngưng.
“Thẩm cô nương biết thế nào?”
Ta rũ mắt.
“Đoán.”
Hắn không vạch trần ta, chỉ nhìn ta một lúc.
“Chưởng quầy Diêu tối qua chết rồi.”
Ta đột ngột ngẩng đầu.
Bùi Độ nói tiếp:
“Treo cổ.”
“Nhưng ngỗ tác nghiệm qua vết gãy xương cổ không đúng.”
“Là bị siết chết trước rồi mới treo lên.”
Trong phòng chết lặng.
Manh mối vừa lộ ra đã có người diệt khẩu.
Điều này chứng minh chúng ta điều tra đúng hướng.
Bùi Độ nói:
“Trước khi chết, chưởng quầy Diêu từng sai tiểu nhị đưa một bức thư.”
“Người nhận là Thẩm phủ.”
Thanh Hòa kinh ngạc:
“Nhưng chúng ta không nhận được.”
Bùi Độ nhìn ra cửa.
“Cho nên ta tới đây cũng muốn hỏi Thẩm cô nương.”
“Gần đây trong phủ có người ngoài nào ra vào không?”
Mẫu thân nhíu mày.
“Ngoài Tạ gia tới trả bạc thì không có ai.”
Trong đầu ta đột nhiên hiện ra một người.
Tần ma ma.
Trước khi Tạ gia bị niêm phong, bà ta từng tới Thẩm phủ đưa một phần lễ nhận lỗi.
Hộp lễ rất nhẹ.
Mẫu thân không nhận, sai người ném nguyên vẹn ra ngoài.
Nhưng khi ấy người trực cổng vừa đổi ca.
Ta lập tức nói:
“Đi tra môn phòng.”
Quản sự nhanh chóng đưa người tới.
Tên tiểu tư quỳ dưới đất, mặt trắng bệch.
Khi hỏi đến ngày Tần ma ma tới, hắn ấp a ấp úng.
Ta lạnh giọng:
“Nói.”
Tiểu tư dập đầu liên tục.
“Cô nương tha mạng.”
“Tần ma ma cho nô tài mười lượng bạc.”
“Bảo nô tài đưa một bức thư cho bà ta.”
“Bà ta nói đó là vật cũ của Tạ gia.”
Mẫu thân tức đến run người.
Ánh mắt Bùi Độ lạnh xuống.
“Thư đâu?”
Tiểu tư khóc:
“Nô tài đã đưa cho bà ta.”
Ta nhắm mắt.
Bức thư ấy nhất định đã rơi vào tay kẻ đứng sau.
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang giọng A Đàn.
“Cô nương, ta biết Tần ma ma đi đâu.”
Ta quay đầu.
A Đàn chống nạng đứng dưới hành lang, mặt tuy trắng nhưng mắt lại sáng.
“Bà ta không trở về Hầu phủ.”
“Bà ta tới một ngôi miếu hoang phía tây thành.”
“Trước đây ta từng thay thế tử đưa đồ tới đó.”
“Nơi ấy là chỗ Tạ gia giấu người.”
16
Ngôi miếu hoang phía tây thành nằm cuối một con ngõ vắng.
Tuyết phủ mái ngói vỡ, gió xuyên qua cổng miếu sập một nửa, giống như có người đang khóc khe khẽ trong bóng tối.
A Đàn ngồi trong xe, mặt trắng bệch.
Ta nhìn nẹp trên chân hắn.
“Ngươi bị thương thế này không nên đi theo.”
Hắn lắc đầu.
“Cô nương không biết đường.”
“Hơn nữa nơi đó có cửa ngầm.”