Chương 15 - Kiếp Này Ta Sẽ Trả Thù
Hắn giãy khỏi nha sai nửa bước, quỳ bò về phía ta.
“Chiếu Đường.”
“Nàng cứu ta một lần.”
“Ta biết sai rồi.”
“Dù sao chúng ta từng có hôn ước.”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
“Tạ Thừa Nghiên.”
“Ngày ta chết, ngươi cũng từng nói một câu.”
Hắn ngơ ngác nhìn ta.
Ta khẽ nói:
“Ngươi nói, ta đã không chịu nhận sai thì cứ để ta chịu lạnh.”
Đồng tử hắn đột ngột co lại.
Ta không biết hắn có hiểu hay không.
Nhưng ta nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên nỗi sợ hãi rất sâu.
Ta xoay người rời khỏi phòng củi.
Ngoài cửa tuyết đã ngừng.
Phía chân trời lộ ra một chút ánh sáng trắng nhợt.
A Đàn chống nạng đứng trong sân, thấy ta bước ra thì đỏ mắt cười.
“Cô nương không sao là tốt rồi.”
Ta đi tới trước mặt hắn, đưa lò sưởi tay của mình cho hắn.
“A Đàn.”
“Lần này, người chịu lạnh sẽ không phải chúng ta.”
13
Ngày thứ ba sau khi Tạ gia bị niêm phong, kinh thành lại có một trận tuyết lớn.
Hồ sơ vụ án của Đại Lý Tự được tầng tầng trình lên, cuối cùng đưa tới ngự tiền.
Biển thủ quân lương, mưu hại cựu thần, mua hung giết người, lừa hôn tư thông.
Mỗi tội đều đủ bẻ gãy sống lưng phủ Định Bắc Hầu.
Nhưng ta biết Tạ gia vẫn chưa chết hẳn.
Rết trăm chân dù gãy chân vẫn biết cắn người.
Quả nhiên, buổi chiều trong cung truyền tin.
Hoàng hậu nương nương triệu ta vào cung.
Mẫu thân nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Đương kim Hoàng hậu họ Liễu.
Liễu Ngọc Kiều tuy chỉ thuộc chi thứ Liễu gia nhưng rốt cuộc vẫn mang họ Liễu.
Kiếp trước sau khi gả vào Tạ gia, ta từng nghe lão phu nhân nói Liễu Ngọc Kiều có thể bước vào Hầu phủ không chỉ vì nàng ta biết khóc.
Sau lưng nàng ta có người.
Bây giờ người ấy cuối cùng đã ra tay.
Mẫu thân nắm tay ta, thấp giọng:
“Chiếu Đường, Hoàng hậu không giống Thái hậu.”
Ta gật đầu.
“Con biết.”
Thái hậu bảo vệ công đạo.
Hoàng hậu bảo vệ thể diện Liễu gia.
Lúc Thanh Hòa thay y phục cho ta, tay nàng vẫn run.
“Cô nương, có cần mời Trưởng công chúa đi cùng người không?”
Ta nhìn mình trong gương đồng.
“Không.”
“Lần này ta tự đi.”
Nếu chuyện gì cũng núp sau lưng người khác, người ngoài chỉ cho rằng nữ nhi Thẩm gia đáng thương, chứ sẽ không sợ ta.
Khi ta vào cung, hương ấm trong cung Phượng Nghi nồng đến ngấy.
Hoàng hậu ngồi trên cao, bên tóc cài phượng vàng ngậm châu, dung mạo ôn hòa nhưng không có chút ý cười.
Liễu Ngọc Kiều quỳ giữa điện.
Nàng ta gầy đi rất nhiều so với mấy ngày trước, mặt vàng trắng, bụng còn chưa lộ rõ, cả người lại như đang bảo vệ một món trân bảo hiếm có.
Vừa thấy ta, nước mắt nàng ta lập tức rơi xuống.
“Thẩm cô nương, ta biết cô hận ta.”
“Nhưng hài tử vô tội.”
Ta cười lạnh trong lòng.
Đến rồi.
Kiếp trước nàng ta giỏi nhất câu này.
Hài tử vô tội, cho nên ta phải nhường.
Hài tử vô tội, cho nên ta phải nhẫn nhịn.
Hài tử vô tội, cho nên nàng ta hại ta sảy thai cũng chẳng qua chỉ là nhất thời nóng vội.
Hoàng hậu ngước mắt nhìn ta.
“Thẩm thị nữ, ngươi có biết nữ tử một khi mất danh tiết thì hỏng cả đời không?”
Ta quỳ xuống hành lễ.
“Thần nữ biết.”
Giọng Hoàng hậu nhàn nhạt.
“Nếu biết, vì sao còn ép Liễu thị vào đường cùng?”
Ta ngẩng đầu.
“Nương nương nói sai rồi.”
“Người ép nàng ta vào đường cùng không phải thần nữ.”
“Là Tạ Thừa Nghiên.”
“Là chính nàng ta.”
Cung nhân trong điện im đến mức hơi thở cũng nhẹ đi.
Ánh mắt Hoàng hậu lạnh xuống.
“Miệng lưỡi ngươi thật sắc bén.”
Liễu Ngọc Kiều vừa khóc vừa bò tới gần vài bước.
“Thẩm cô nương, cô đã từ hôn rồi.”
“Cô cũng đã lấy lại bạc.”
“Vì sao còn không chịu tha cho ta?”
Ta nhìn nàng ta.
“Bởi ban đầu các ngươi cũng chưa từng định tha cho ta.”
Cả người Liễu Ngọc Kiều run lên.
Mi tâm Hoàng hậu hơi nhíu.
Ta lấy từ tay áo ra một bản sao khẩu cung.
“Liễu cô nương còn nhớ cầu Vĩnh An không?”
“Nếu hôm ấy ta thật sự ngồi trong xe, giờ này ngươi chẳng cần quỳ đây khóc.”
“Ngươi nên ở trước linh đường Tạ gia giả vờ đau buồn, rồi giẫm lên thi thể ta để làm bình thê.”
Mặt Liễu Ngọc Kiều trắng bệch, lập tức lắc đầu.
“Ta không có.”
“Ta không biết.”
Ta từng bước tới trước mặt nàng ta.
“Ngươi không biết Tạ Thừa Nghiên muốn giết ta.”
“Cũng không biết Tạ lão phu nhân muốn lấy ngươi làm quân cờ bỏ.”
“Càng không biết đứa trẻ trong bụng ngươi trong mắt chúng chẳng phải huyết mạch, mà là tấm vải che xấu hổ, là chứng cứ phạm tội, là miếng thịt thối bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.”
Ánh mắt nàng ta cuối cùng vỡ ra.
Hoàng hậu lạnh giọng:
“Càn rỡ.”
Ta quay người quỳ xuống.
“Thần nữ càn rỡ vì thần nữ còn sống.”
“Nếu thần nữ chết rồi, hôm nay người quỳ trong cung Phượng Nghi chỉ còn một Liễu cô nương trong sạch.”
Hoàng hậu không nói.
Bà nhìn ta, như đang cân nhắc ta là một lưỡi dao hay một kẻ điên.
Ta cúi người dập đầu.
“Nương nương nếu thương Liễu thị thì càng nên để Đại Lý Tự điều tra vụ án cho rõ.”
“Nếu thật sự có người hại nàng ta, thần nữ nguyện thay nàng ta dâng đơn.”
“Nhưng nếu nàng ta cũng từng hại người, thần nữ tuyệt đối không che giấu thay.”
Liễu Ngọc Kiều bỗng ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu.
“Nương nương, cứu ta.”
“Ta chuyện gì cũng chịu nói.”