Chương 8 - Kiếp Này Ta Phải Khiến Chàng Thất Vọng
“Ta không muốn nàng bị giết nên đánh nhau với hắn.
“Trận ấy đánh rất lâu, rất thảm.
“Chết rất nhiều người.
“Ta thua.
“Sau đó ta bị hắn treo trên tường thành, trơ mắt nhìn hắn giết nàng.
“Sau khi tỉnh giấc, ta liền tới đây.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi.
Lại chính là cuộc đời hắn từng trải qua.
Nhưng hắn tưởng đó chỉ là một giấc mơ.
May mà hắn cho rằng đó chỉ là mơ.
Ta cười:
“Vậy cảm ơn ngươi, Lục thế tử.”
Hắn cũng cười:
“Chỉ cảm ơn thôi sao?”
Ta nhìn hắn:
“Vậy đợi khi đánh thắng trận, ngươi tới nhà thúc phụ cầu hôn đi. Ta gả cho ngươi.”
Năm ấy hắn cố tình muốn làm nhục ta.
Thúc phụ đưa ta cho hắn.
Nụ cười của hắn đông cứng bên khóe môi:
“Chuyện năm đó khiến nàng hận ta đến vậy sao?”
Thật ra sau hai kiếp này.
Ta đã không còn nhiều sức lực để hận nữa.
Đặc biệt là sau khi hắn kể giấc mơ ấy.
Ta mới biết năm đó hắn liều chết thủ Kim Lăng thành cũng là vì ta.
Cũng đoán ra hôm ấy khi ta cầu xin hắn đừng vạch trần chuyện ta và Ngụy Nguyên Cảnh, cái giá hắn muốn ta trả chính là gả cho hắn.
Nhưng năm mười bảy tuổi.
Khi ta tỉnh lại sau cơn hôn mê và nhìn thấy đôi mắt như cười mà không phải cười của hắn …
Từ đó về sau, trong ác mộng của ta đều là hắn.
Ngụy Nguyên Thù thấy ta im lặng quá lâu, nhắc nhở:
“A Hành, bây giờ muội đã có con của A Cảnh. Sau này muội sẽ là hoàng hậu, rồi hoàng thái hậu. Dưới một người, trên vạn người. Muội phải biết lựa chọn.”
Ta gật đầu:
“Công chúa, chiến tranh sắp bắt đầu rồi. Chuyện ta mang thai tỷ tạm thời đừng nói với Thái tử, tránh khiến chàng phân tâm.”
Ngụy Nguyên Thù đáp:
“Ta biết. Ta sẽ đích thân chăm sóc muội.”
13
Thiết kỵ của hoàng đế Bắc Lương tới nhanh hơn dự tính.
Quân đội hai nước chém giết trên chiến trường đến trời đất tối tăm.
Trong không khí đều là mùi máu.
Suốt mấy ngày ta không gặp Ngụy Nguyên Cảnh và Lục Chẩm.
Ngụy Nguyên Thù cũng vậy.
Nàng lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên.
Nhưng vẫn chăm sóc ta chu đáo.
Cuối cùng hai tháng sau.
Tin Bắc Lương đại bại, hoàng đế bị bắt sống truyền về.
Ngày hoàng đế Bắc Lương bị áp giải trở về.
Ta nhìn thấy thân hình cao lớn của hắn, trên đó là một khuôn mặt đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ.
Hắn vừa mắng vừa cười.
Mắng chửi Ngụy Nguyên Cảnh và Ngụy Nguyên Thù, cười nhạo đôi tỷ đệ bọn họ chẳng qua chỉ là đồ chơi trong màn trướng của hắn.
Kiếp trước, Ngụy Nguyên Cảnh và Ngụy Nguyên Thù đã phải chịu tất cả những tiếng cười nhạo và ác ý trên đời.
Chết đi trong nhục nhã.
Nhưng bây giờ.
Trên mặt mỗi người Nam Đường đều tràn đầy tức giận.
Hai tháng qua bọn họ tận mắt nhìn thấy Ngụy Nguyên Cảnh bày mưu tính kế, từng chút từng chút xé nát Bắc Lương như thế nào.
Những tiếng cười nhạo năm xưa.
Bây giờ đều hóa thành kính sợ.
Ngụy Nguyên Thù sống sờ sờ cắn xuống một miếng thịt trên người hoàng đế Bắc Lương.
Ngụy Nguyên Cảnh cũng rút dao găm, đi về phía hắn.
Sau đó.
Tiếng kêu thảm thiết của hoàng đế Bắc Lương vang lên suốt ba ngày ba đêm.
Cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương trắng hoàn chỉnh và vô số mảnh thịt vụn.
Ta đi thăm hai tỷ đệ.
Ngụy Nguyên Thù đã ngủ.
Khóe môi mang theo nụ cười.
Thỉnh thoảng còn gọi:
“Phụ hoàng, mẫu hậu.”
Nhìn nụ cười của nàng.
Khoảnh khắc ấy.
Vệt máu còn sót lại trong mắt ta dường như cuối cùng cũng biến mất.
Ngụy Nguyên Cảnh vẫn mở mắt.
Trong tay còn cầm dao găm.
Hai mắt đầy tơ máu.
Có một khoảnh khắc, ta cảm thấy chàng sẽ cắm con dao ấy vào tim mình.
Cho dù được sống lại một đời.
Cho dù đã lăng trì kẻ thù.
Chàng vẫn chưa thể bước ra khỏi vực sâu.
Ta gỡ bàn tay đang siết chặt dao của chàng ra, lấy con dao đi.
Sau đó ôm lấy chàng:
“Hay là đợi thêm ba năm nữa đi.
“Nếu khi ấy chàng vẫn không bò ra khỏi vực sâu được, ta sẽ cùng chàng đi tìm con gái.”
Ta cảm giác toàn thân chàng đột nhiên cứng lại.
Rất lâu sau.
Chàng cuối cùng cũng ôm lại ta.
Nước mắt rơi xuống cổ ta.
Kiếp trước.
Chúng ta chưa từng ôm nhau như thế.
Thời niên thiếu, chỉ cần gặp nhau một lần đã thấy vui.
Lén lút nắm tay đã là dũng khí lớn nhất của chúng ta.
Sau này hận ý quá sâu.
Cho dù chúng ta dây dưa không dứt, cũng chỉ là một người giam cầm, một người giãy giụa.
Chúng ta lặng lẽ ôm nhau.
Ngụy Nguyên Cảnh đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Ta thuận theo ánh mắt chàng quay lại.
Nhìn thấy Lục Chẩm.
Không biết hắn đã tới từ lúc nào.
Ngụy Nguyên Cảnh lập tức kéo ta ra sau lưng bảo vệ.
Chàng cảm nhận được sát ý.
Khi cùng đối phó với Bắc Lương.
Lục Chẩm và chàng là đồng minh.
Bây giờ hoàng đế Bắc Lương đã chết.
Bọn họ lại trở thành kẻ địch.
Mặc dù hiện tại Ngụy Nguyên Cảnh đã có một nhóm tướng sĩ Nam Đường trung thành với mình.
Nhưng những người Lục Chẩm mang tới đều là tâm phúc của Lục gia.
Nếu hắn muốn giết Ngụy Nguyên Cảnh.
Vẫn có thể liều một phen.
Lục Chẩm từ trong bóng tối bước về phía căn phòng một bước.
Ánh nến chiếu lên mặt hắn.
Đôi mắt âm u nhìn chằm chằm chúng ta.
Phía sau hắn còn có mấy chục người.
Người của Ngụy Nguyên Cảnh cũng lần lượt vây tới.
Lục Chẩm nhìn ta.
Ta cũng nhìn hắn bằng ánh mắt cầu xin.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng