Chương 6 - Kiếp Này Ta Không Khóc
Ta tiễn nàng tới cửa. Nàng lên xe ngựa, trước khi rèm buông xuống còn nhìn ta một cái.
Trong ánh mắt đó không có tình tỷ muội, chỉ có dò xét.
Tối đến Tạ Quan Lan trở về, Tôn bà tử nói cho hắn biết Thẩm Thanh Dư từng tới.
Hắn bước vào chính phòng, đứng trước mặt ta.
“Tỷ tỷ nàng tới?”
“Tới, ngồi một lúc rồi đi.”
“Nàng ấy nói gì?”
“Đưa một hộp bánh, nói chuyện Chu gia. Ta nghe xong, cho nàng ấy một chủ ý.”
“Chuyện gì?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Biểu cảm hắn rất căng thẳng.
Hắn sợ Thẩm Thanh Dư ở Chu gia sống không tốt.
Kiếp trước hắn cũng như vậy, mỗi lần nghe tin về Thẩm Thanh Dư đều ngồi không yên.
“Chu đại gia nuôi người bên ngoài, tỷ tỷ trong lòng không vui.”
Sắc mặt Tạ Quan Lan lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
“Bên ngoài nuôi một nữ nhân hát khúc, chuyện khá bình thường. Nam nhân nhà quyền quý nào chẳng như vậy.”
“Hắn sao có thể…”
Hắn không nói hết.
Nhưng ta thấy hắn siết chặt nắm tay.
Hắn đau lòng rồi.
Đau lòng vì người nữ nhân đã gả cho kẻ khác bị lạnh nhạt.
Nực cười.
Hắn lạnh nhạt ta ba tháng, hắn không đau lòng.
“Chuyện của tỷ tỷ, tỷ ấy tự biết xử lý. Ngươi đừng bận tâm nữa.”
Ta cúi đầu tiếp tục chỉnh lý sổ sách.
“Ngày mai đến hạn trả tiền cửa hàng gạo, ngươi ký tên.”
Hắn đứng hồi lâu, cuối cùng cầm bút ký, một câu không nói rồi đi.
Lúc cửa khép lại, ta nghe thấy hắn đứng trong sân một lúc, sau đó đi về phía thư phòng.
Tối nay hắn chắc chắn không ngủ được.
Tốt.
Không ngủ được mới đúng.
Để trong lòng hắn sóng cuộn biển gầm, để hắn hối hận năm xưa không liều chết giữ lấy hôn ước kia.
Để hắn cảm thấy là vì mình vô dụng nên mới để Thẩm Thanh Dư rơi vào tay kẻ khác.
Để phần áy náy và đau lòng này lên men, lên men đến khi hắn làm ra chuyện ngu xuẩn.
06
Tháng Chạp có một trận tuyết lớn.
Hoa mai trong sân Tạ gia nở đỏ rực thành một mảng.
Ta khoác áo choàng đứng dưới hành lang ngắm tuyết, Thu Hòa bưng một bát canh gừng tới.
“Cô nương, uống chút nóng đi.”
Ta nhận lấy bát, vừa nhấp một ngụm, Tôn bà tử đã vội vã từ ngoài đi vào.
“Thiếu phu nhân, cô gia mời người tới thư phòng một chuyến.”
Ta đặt bát xuống.
Tạ Quan Lan chủ động tìm ta, đúng là chuyện lạ.
Vào thư phòng, hắn ngồi sau bàn, trước mặt trải một phong thư.
Sắc mặt không tốt.
“Có chuyện gì?”
“Thẩm gia gửi thư.”
Hắn đẩy thư sang.
Ta cầm lên xem.
Là Triệu thị viết, nét chữ nguệch ngoạc, viết rất vội.
Đại ý là: Thẩm Thanh Dư đã trở mặt với Chu gia. Chu đại gia đưa nữ nhân bên ngoài về nhà, hai người cãi nhau một trận lớn, Thẩm Thanh Dư bị bà bà phạt quỳ ở từ đường suốt một đêm, bây giờ đã đổ bệnh. Triệu thị hỏi ta có thể sang Chu gia thăm nàng hay không.
Ta đặt thư xuống.
“Sau đó?”
Tạ Quan Lan nhìn ta, môi mím rất chặt.
“Nàng đi thăm nàng ấy đi.”
“Ta?”
“Nàng là muội muội của nàng ấy.”
“Ta đã gả vào Tạ gia, là người của Tạ gia. Ta chạy tới Chu gia quản việc nhà người ta thì tính là gì?”
“Nàng ấy bệnh rồi.”
“Bệnh thì tự có đại phu Chu gia khám. Ta tới làm được gì? Giúp nàng ấy cãi nhau à?”
Tạ Quan Lan đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn.
“Nàng cứ nhìn nàng ấy chịu khổ như vậy?”
Ta cũng đứng dậy.
“Tạ Quan Lan, ta hỏi ngươi một câu.”
“Nàng hỏi đi.”
“Nàng ấy là tỷ tỷ của ta, không phải người gì của ngươi. Ngươi là một ngoại nam, lại lo lắng cho một phụ nhân đã xuất giá đến mức này, ngươi thấy thích hợp sao?”
Mặt hắn lập tức đỏ bừng.
“Ta không có ý gì khác.”
“Ngươi có ý gì ta không quản. Ta chỉ nói cho ngươi một chuyện, ta không tới Chu gia. Triệu thị muốn đi thì tự bà đi, bà là thân nương, danh chính ngôn thuận. Ta là một muội muội đã xuất giá chạy sang đó, chỉ khiến Tạ gia mang tiếng xen vào việc người khác.”
“Còn nữa.”
Ta đi đến trước bàn, gấp phong thư lại nhét vào tay áo.
“Loại thư này sau này đưa thẳng cho ta, không cần đặc biệt gọi ta tới thư phòng nói. Ngươi là một đại nam nhân, cầm chuyện của tỷ tỷ ta gọi ta sang, để hạ nhân nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào?”
Miệng Tạ Quan Lan mở ra rồi khép lại, cuối cùng không nói được gì.
Ta quay người ra khỏi thư phòng.
Đi tới hành lang, ta hít sâu một hơi khí lạnh.
Lòng bàn tay siết chặt.
Sau đó gọi Thu Hòa tới.
“Đi làm một việc.”
“Cô nương cứ nói.”
“Đi tìm A Phúc, bảo hắn giúp ta hẹn một người.”
“Ai?”
“Tiểu tư bên cạnh Chu đại gia, người tên Triệu Tứ.”
Thu Hòa ngẩn ra, gật đầu rồi đi.
Ba ngày sau, Thu Hòa mang tin về.
“Cô nương, Triệu Tứ nói gần đây Chu đại gia nóng tính lắm. Cãi với đại nãi nãi xong lại cãi với bà bà, còn nói muốn nâng nữ nhân bên ngoài lên danh phận.”
“Bà bà thái độ thế nào?”
“Bà ấy không đồng ý, nói nữ nhân bên ngoài xuất thân quá thấp, vào cửa sẽ mất mặt.”
“Đại nãi nãi thì sao?”
“Đại nãi nãi đang bệnh, chưa ra khỏi phòng. Nhưng Triệu Tứ nói mấy ngày nay nha hoàn bên cạnh đại nãi nãi đã gửi ra ngoài mấy phong thư.”
Gửi thư ra ngoài.
Gửi cho ai?
“Thu Hòa.”
“Có.”
“Đi nói với Liễu tẩu một tiếng. Thời gian này nếu có người lạ tới cửa hỏi chuyện Liễu Mi thì không cần để ý, nhưng phải nhớ diện mạo và lời họ nói, quay lại báo cho ta.”
Thu Hòa gật đầu đi.
Ta ngồi trong phòng, mở sổ sách tiếp tục chỉnh lý.