Chương 6 - Kiếp Này Ta Không Còn Là Cô Dâu
12
Những ngày ở quân doanh trôi qua rất nhanh.
Ngoài trướng, trời còn chưa sáng đã vang tiếng hiệu lệnh thao luyện.
Tuy ta đã được cởi trói, nhưng ngoài doanh trướng có binh sĩ canh giữ.
Ta không ra ngoài được, mỗi ngày chỉ ngồi xổm đếm kiến dưới đất.
Mỗi lần nghe tiếng bước chân đi ngang qua ngoài trướng, ta lại hưng phấn đứng dậy.
Đợi tiếng chân đi qua ta lại thất vọng ngồi xuống.
Kể từ hôm gặp Yến Chinh, ta không còn gặp lại hắn nữa.
Thời gian lâu dần, ta và binh sĩ canh giữ ta là Tiểu Ngũ trở nên thân quen.
Tiểu Ngũ nhỏ tuổi hơn ta, là một kẻ nói nhiều.
Nghe hắn nói, bọn họ đã đối chiếu với bức họa gửi từ kinh thành, xác nhận ta đúng là nhị tiểu thư Thẩm gia được báo mất tích.
Bên nhà ta nghe nói ta đang ở biên cảnh, lập tức muốn phái người tới đón.
Đi qua đi lại, nhanh nhất cũng phải nửa tháng.
“Thẩm tiểu thư, người không ở kinh thành làm tiểu thư cẩm y ngọc thực, chạy tới nơi chim không thèm ị này chịu khổ làm gì?”
“Ta tới tìm Yến tướng quân của các ngươi.”
Nghe ta nhắc mãi, Tiểu Ngũ dần dần chấp nhận cách nói ta chính là vị hôn thê của Yến tướng quân.
Nếu không, Yến tướng quân giết người không chớp mắt hôm đó sao lại mềm lòng lau nước mắt cho một người bị nghi là gian tế như ta?
Chuyện Yến Chinh lau nước mắt cho ta đã mọc cánh bay khắp doanh trại, còn được thêm mắm thêm muối.
Ai mà không tò mò chuyện riêng của cấp trên?
Có người nói ta đến giục cưới.
Có người nói ta yêu Yến Chinh đến si cuồng, ngàn dặm xa xôi tới tìm hắn.
Cũng có người nói Yến Chinh không nỡ để ta chịu khổ nơi biên quan, nên mới muốn đưa ta về.
Nhưng những lời đồn bên dưới, Yến Chinh đều không biết.
Bởi Tiểu Ngũ nói, sau khi thẩm vấn ta vào ngày hôm ấy, hôm sau Yến Chinh đã dẫn quân xuất chinh.
Hiện giờ tiền tuyến truyền về đều là tin thắng trận.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Đêm hôm ấy, mí mắt ta chẳng hiểu sao cứ giật dữ dội, thế nào cũng không ngủ được.
Nửa đêm, ngoài trướng truyền tới tiếng bước chân sột soạt.
Ban đầu ta chỉ tưởng là binh sĩ gác đêm, không để ý, trở mình tiếp tục ngủ.
Cho đến khi ta nghe thấy một người trong đó vô thức giậm chân.
Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.
Ta lập tức mở mắt.
Kiếp trước, Yến Chinh thường ôm ta trong lòng, sinh động kể chuyện chiến sự biên quan.
Nhờ vậy, ta nghe được không ít ám hiệu truyền tin của người Hung Nô, còn theo hắn học tiếng Hung Nô.
Nếu ta nhớ không nhầm, tiếng bước chân ngắn dài ấy chính là ám hiệu người Hung Nô dùng để báo phương vị.
13
Tim ta treo tận cổ họng.
Ta rón rén bò tới cửa, đẩy Tiểu Ngũ đang gà gật.
“Tỉnh lại, Tiểu Ngũ. Kho lương ở vị trí nào? Tù binh Hung Nô bị giam ở đâu?”
Tiểu Ngũ giật mình, tỉnh ngủ hẳn.
“Thẩm tiểu thư, người hỏi chuyện này làm gì? Đây là cơ mật quân doanh. Dù người là vị hôn thê của tướng quân, ta cũng không thể nói.”
Không kịp giải thích, ta trực tiếp nói:
“Ta nghe được ám hiệu của người Hung Nô. Trong quân có thể có gian tế.”
Tiểu Ngũ là tân binh, chưa từng lên chiến trường, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Ta nói chắc như đinh đóng cột:
“Ngươi tin ta. Mau đi bẩm báo, tăng cường phòng bị kho lương. Đội tuần tra tăng thêm người về hai hướng tây bắc và đông nam. Tiếng bước chân biến mất từ hướng đó!”
Tiểu Ngũ không do dự nữa, lập tức bật dậy.
“Ta đi tìm phó tướng ngay. Thẩm tiểu thư ở trong trướng, tuyệt đối đừng ra ngoài.”
Một lát sau, tiếng tù và xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Tiếng binh khí va chạm đan xen.
Hỗn loạn kéo dài chừng nửa canh giờ, rồi dần lắng xuống.
Ngoài trướng truyền tới tiếng kéo lê và tiếng người Hung Nô chửi rủa.
Phương đông lộ sắc trắng bạc, trời sắp sáng.
Hẳn là an toàn rồi.
Nghĩ vậy, cuối cùng ta cũng thở phào, ngồi xuống.
Mành trướng bỗng bị vén mạnh.
Yến Chinh sải bước đi vào.
Hắn phong trần mệt mỏi, giáp trụ dính máu, lệ khí nơi mày mắt chưa tan, ánh mắt khóa chặt lấy ta.
Hắn bước lên hai bước, bóp lấy cổ ta.
“Nói, rốt cuộc ngươi là ai! Vì sao lại hiểu ám hiệu của người Hung Nô?”
Yến Chinh thật sự ra tay muốn giết.
Cảm giác nghẹt thở ập tới, không khí dần loãng đi.
“Là ngươi… dạy ta…”
Ta vốn không muốn khóc.
Nhưng dường như sau khi trọng sinh gặp lại Yến Chinh, ta cứ không kìm được nước mắt.
Mỗi lần thấy gương mặt trẻ hơn mười tuổi này, ta lại nghĩ tới lần cuối Yến Chinh rời kinh thành.
Hắn cười, móc tay hứa với ta.
“Uyên Uyên, chiến sự cuối cùng cũng sắp bình định. Đợi lần này ta về Lương Châu xử lý xong mọi việc, đuổi đám man di kia về thảo nguyên, ta sẽ giao binh quyền, đưa nàng đi du sơn ngoạn thủy, được không?”
“Khi ấy thiên hạ đã yên, nàng hẳn sẽ bằng lòng gả cho ta rồi chứ?”
Ta chạm trán với hắn, siết chặt ngón tay móc ngoéo.
“Yến Chinh, đợi ngươi bình an trở về, ta sẽ gả cho ngươi.”
Nhưng ba tháng sau, dân chúng kinh thành chen kín hai bên đường nghênh đón đại quân khải hoàn.
Ai ai trên mặt cũng treo nụ cười thắng lợi.
Thứ ta chờ được lại là một hũ tro cốt.
Nam nhi tám thước, cứ như vậy lặng lẽ nằm trong một chiếc hộp nhỏ.
Yến Chinh đánh trận gần hai mươi năm, để lại một thân bệnh căn.
Mỗi khi trời âm mưa, khớp xương toàn thân đều đau.
Người đưa thư nói, Yến Chinh vốn không cần chết.
Là hắn vì cứu một trăm đứa trẻ bị người Hung Nô bắt làm con tin khi bỏ chạy, đã tháo giáp, tự nguyện đi đổi người.
Ngày Yến Chinh chết.
Lương Châu đổ trận mưa lớn nhất trong mười năm.
Bách tính Lương Châu khóc thương suốt dọc đường.
Yến Chinh của ta, khi ấy phải đau đến nhường nào.