Chương 4 - Kiếp Này Ta Không Còn Là Cô Dâu
07
“Nhưng người ta tuẫn tình không phải ngươi.”
“Sau khi ngươi chết, ta lại tìm người khác. Chẳng phải ban đầu ta đã nói với ngươi rồi sao? Làm góa phụ vui lắm. Ta quên luôn ngươi trông thế nào rồi.”
Bên tai như có thứ gì đó vỡ vụn nặng nề.
Dung Hình đầy mặt không dám tin.
“Sao có thể? Nàng yêu ta như vậy, sao có thể phản bội ta?”
“Mẫu thân ta thủ tiết hai mươi năm, xem môn mi Dung gia còn quan trọng hơn mạng. Bà ấy sao có thể trơ mắt nhìn nàng làm chuyện có lỗi với liệt tổ liệt tông Dung gia…”
Hắn không ngừng lẩm bẩm, vẫn ôm một chút ảo tưởng.
“Nàng nhất định đang gạt ta. Vì trả thù ta cưới Từ Tâm nên mới nói lời độc ác như vậy. Nàng làm được rồi. Tim ta vì nàng mà đau lắm.”
“Dung Hình, tự lừa mình dối người có ích gì? Con người đều sẽ thay đổi.”
“Mẫu thân ngươi thủ tiết mấy chục năm, năm tháng giày vò bà thành người đầy gió sương. Nhưng bà là người, cũng khao khát tình cảm. Nam nhân dùng quy củ ép nữ nhân cả đời giữ trinh tiết, lập đền thờ tiết hạnh, nhưng nam nhân lại có thể thê thiếp thành đàn. Như vậy không công bằng.”
Dung Hình nhìn như thâm tình, thật ra đa tình, lòng dạ rất xấu.
Tiền bà mẫu tuy hay bắt bẻ, nhưng tâm địa không xấu.
Sau khi Dung Hình chết, hắn không để lại con nối dõi.
Đêm dài cô quạnh khó chịu, ta và bà mẫu đóng cửa ngày ngày đếm đậu.
Về sau, ta gọi một tạp dịch cao lớn khỏe mạnh vào sân bà mẫu.
Tạp dịch ấy thật thà, cho hắn một bát cơm, trời chưa sáng đã dậy chẻ củi.
Sau này ta phát hiện hắn ở phương diện khác cũng là một tay giỏi.
Hắn nuôi gương mặt vàng vọt của bà mẫu ngày càng hồng hào.
“À, quên nói cho ngươi biết, về sau ngươi còn có một muội muội.”
Dung Hình vốn đã khó chịu, nghe lời tru tâm của ta, nhất thời không tiêu hóa nổi, ngửa ra sau, ngất chết đi.
Ta cười lạnh một tiếng, đẩy cửa bước ra.
Vừa hay đối mặt với tiểu nhị đang áp tai nghe lén ngoài cửa.
Tiểu nhị liếc thấy trong phòng hỗn độn, dưới đất còn nằm một người máu me không rõ sống chết, sợ đến chân run.
“Nhị, nhị tiểu thư… quả thật oai phong lẫm liệt, thân thủ phi phàm.”
Ta đưa hắn một thỏi bạc, cong mắt cười.
“Biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói chứ?”
Tiểu nhị liên tục cam đoan:
“Tiểu nhân không thấy gì hết.”
08
Gặp người nên gặp, xử lý xong mọi chuyện.
Ta đeo hành trang lên vai.
Trong một buổi bình minh vô cùng yên tĩnh, không nói với bất kỳ ai, ta đi về phương Bắc.
Xuân Đào biết ta bất cứ lúc nào cũng có thể đi, mỗi đêm đều ôm túi nhỏ của mình, canh giữ ngoài cửa không rời nửa bước.
Chỉ riêng tối qua ta cố ý chuốc nàng mấy chén rượu.
Lúc ta đi, nàng gối đầu bên giường ta ngủ say, trong mơ còn lẩm bẩm:
“Tiểu thư, lúc người đi nhất định phải gọi nô tỳ đấy…”
Ta bật cười không thành tiếng, trong lòng thầm hứa:
Xuân Đào, trước kia người kia luôn nhắc biên cảnh cát vàng đầy trời, thiếu cây chắn cát. Lần sau ta đưa ngươi tới đó trồng cây chơi, được không?
Rời khỏi nơi phồn hoa của kinh thành, càng đi về phương Bắc càng hoang vu.
Dọc đường, ta nhìn thấy lưu dân mất nhà, người chết đói đầy đồng.
Trẻ con gầy trơ xương tranh thức ăn với chó.
Bên đường thỉnh thoảng có nấm mộ mới, ngay cả tấm biển gỗ cũng không có.
Trước lều phát cháo của quan phủ, hàng dài không thấy cuối.
Trong nồi chỉ có nước loãng, còn lẫn cả bùn cát.
Trước kia ở nơi hậu viện sâu kín, cái gọi là Bắc địa khổ hàn, biên quan chiến loạn, với ta chỉ là mấy chữ nhẹ tênh trên trang sách, hoặc vài câu cảm khái không đau không ngứa trong yến tiệc.
Nay tận mắt nhìn thấy, ta mới biết hai chữ “khổ hàn” ấy viết ra như thế nào.
Hành lý trên lưng càng ngày càng vơi.
Y phục ta đưa cho nữ ăn mày áo không che thân trên đường.
Túi tiền vốn căng phồng, một phần năm ta dùng cho mình.
Ba phần năm ta quyên cho lều cháo và hiệu thuốc làm việc thiện khắp nơi.
Còn lại một phần năm, sau khi ta vượt núi băng đèo, cuối cùng tới Lương Châu, thì bị lừa sạch.
Tại quán trà, ta đang hỏi đường.
Một lão nhân uống trà ở bàn bên cạnh ghé lại.
“Tiểu huynh đệ, ngươi nói sớm là tìm Yến tướng quân thì được rồi. Ta biết quân đội của ngài ấy đóng ở đâu. Rau trong quân doanh đều do ta đưa tới đấy.”
Dọc đường phong trần mệt mỏi.
Vì an toàn, ta đã bôi đen mặt, thay nam trang từ lâu.
Người ngoài chỉ nghĩ ta là một nam tử gầy yếu.
Người dẫn đường đưa ta ra khỏi thành Lương Châu, đi vào sa mạc đá.
Vầng mặt trời đỏ rực như đóng đinh trên bầu trời.
Mặt đất mênh mông bốc hơi nóng.
Không biết đã đi bao lâu, lòng bàn chân phồng rộp, mà ngay cả bóng một lá quân kỳ cũng chưa thấy.
Trong lúc trò chuyện, ta biết con trai lão nhân bị bắt lính, hai năm không có tin tức.
Lại gặp hạn hán liên miên, ngũ cốc mất mùa.
Vợ lão bệnh nặng, tiền thuốc giữ mạng còn nhiều hơn cả thu hoạch một năm trong ruộng.
Khi ta đang uống nước, lão nhân vốn hiền lành bỗng rút ra một con dao nhỏ, tay run rẩy dữ dội.
“Ta chỉ cần tiền của ngươi, không cần mạng ngươi.”
Để không chọc giận ông ta, ta đành giao hết tài sản trên người.
Lão nhân đếm tiền.
Trước khi đi, thấy ta mặc áo vá, lại gầy yếu, không đành lòng bỏ lại một câu:
“Đi về phía đông ba mươi dặm. Nếu ngươi tìm vị Yến tướng quân trẻ tuổi lại thiện chiến kia, hẳn là ở đó.”
09
Dọc đường ta vẫn luôn cẩn thận.
Chỉ riêng lúc sắp gặp được Yến Chinh, lòng ta loạn lên, mới mắc bẫy.
Nghĩ đến Yến Chinh, ta lại vực dậy tinh thần, tiếp tục lên đường.
Nhưng đi về phía đông mãi, đến khi mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, ta vẫn chưa thấy doanh trại.
Ta suy sụp nằm xuống đất.
Thân thể lúc nóng lúc lạnh.
Có lẽ vì nhiệt độ ban đêm đột ngột hạ xuống, ta phát sốt rồi.
Mặt trăng trên đại mạc thật tròn.
Sông sao như thác đổ.
Từ nơi xa truyền tới vài tiếng sói tru dài.
Xuân Đào nói đúng.
Trong đại mạc thật sự có sói.
Ta muốn cười, nhưng ngay cả sức để cười cũng không có.
Mí mắt càng lúc càng nặng.
Không biết qua bao lâu, cát dưới thân truyền tới chấn động có nhịp.
Ban đầu là tiếng vó ngựa.
Sau đó là tiếng bước chân gấp gáp.
Có người ngồi xổm xuống, vạch mí mắt nặng trĩu của ta ra, hô lớn:
“Bẩm tướng quân, là một nam tử ngất xỉu, trên người không mang vũ khí.”
Trong mơ hồ, ta dường như nhìn thấy bóng dáng người cưỡi ngựa đi đầu.
Hắn biếng nhác cong môi.
“Tránh được nhiều trạm gác như vậy? Nhất định là gian tế Hung Nô. Đưa về thẩm vấn.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc trong ký ức, cuối cùng ta cũng mãn nguyện nhắm mắt.
Thiếu niên áo gấm cưỡi ngựa tung hoành, nói chính là Yến Chinh năm mười tám tuổi.