Chương 1 - Kiếp Này Ta Không Còn Là Cô Dâu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta trọng sinh tỉnh lại, kiệu hoa nghênh thân của Dung Hình đã dừng ngoài phủ.

Trưởng tỷ được hắn cẩn thận dìu lên kiệu.

Nhưng kiếp trước, người hắn cưới là ta.

Có lẽ lúc quay đầu lại, hắn trông thấy vành mắt ta hơi đỏ.

Dung Hình ngẩn ra.

Đêm ấy, hắn trèo tường lẻn vào phòng ta, giọng đầy thương tiếc:

“Kiếp này, ngươi và ta không còn duyên phu thê nữa.”

“Ngươi biết đấy, người ta vẫn luôn ái mộ là trưởng tỷ của ngươi. Trời xanh thương kẻ si tình, cho ta cơ hội làm lại từ đầu. Nay ta khó khăn lắm mới được bái đường cùng trưởng tỷ ngươi, ngươi đừng nhớ nhung ta nữa.”

Ta sợ đến mức đẩy bật cửa sổ, liên tục lùi về sau.

“Phi phi phi! Đêm tân hôn lại chui vào phòng em vợ, ngươi định hủy thanh danh của ta à?”

“Hơn nữa, làm góa phụ vui lắm. Kiếp trước ta còn quên luôn ngươi trông như thế nào rồi.”

01

Trên gương mặt thanh tú của Dung Hình hiện lên vết nứt.

Trước khi tới đây, hắn đã nghĩ rất nhiều lời để an ủi ta, duy chỉ không ngờ ta lại phản ứng như vậy.

“Thanh Uyên, những năm sau khi ta mất… tính tình nàng thay đổi nhiều quá.”

Chẳng phải sao?

Kiếp trước, hắn vì tương tư trưởng tỷ mà thành bệnh, còn trẻ đã mất.

Ta từng khóc trước mộ hắn đến suýt ngất đi.

Chắc hẳn đến giờ hắn vẫn tưởng ta si tình với hắn.

Dưới mái hiên, đèn lồng đỏ treo cao.

Chữ hỷ ánh lên khiến nửa bên mặt Dung Hình đỏ rực.

Hắn hé môi, như có ngàn lời muốn nói.

Nhưng cuối cùng, hắn lại nghĩ tới giai nhân đang đợi hắn dưới ánh nến lay động.

Khóe môi hắn cong lên.

Hắn cảm thấy suy nghĩ của ta cũng chẳng quan trọng đến thế.

“Nàng không hận ta là tốt rồi. Vậy ta đi đây. Tỷ tỷ nàng còn đang đợi ta uống rượu hợp cẩn. Sau đêm nay, ta chính là tỷ phu của nàng. Bảo trọng.”

Lúc đi, hắn quay đầu lại ba lần.

Ta nể mặt tỷ tỷ nên không đá hắn xuống hồ.

Đến ngày hôm sau ta mới biết, mấy năm Dung Hình trọng sinh sớm hơn ta, vì muốn hoàn toàn cắt đứt ý niệm của ta, cũng để tuyệt hậu hoạn, hắn đã tìm cách định hôn ta cho phu quân kiếp trước của trưởng tỷ.

Canh thiếp đã đổi.

Bát tự đã hợp.

Hôn kỳ định sau hai tháng.

Đáng ra nên đá hắn thật.

Đê tiện hay không cơ chứ?

Ta tức đến bật khóc, xông vào bếp cầm dao, định giết thẳng tới Dung phủ.

Nha hoàn Xuân Đào liều mạng ôm lấy eo ta.

“Tiểu thư, không được đâu! Người mà giết cô gia, chẳng phải sẽ khiến đại tiểu thư vừa cưới đã thành góa phụ sao? Muốn giết… cũng phải đợi trời tối rồi hẵng đi.”

Nàng nghiêm túc chỉ lên vầng mặt trời đỏ rực trên cao.

Cơn giận dần nguôi.

Ta cười cười, ngồi xổm xuống mài dao soàn soạt.

“Ta nói đùa thôi. Dao cùn rồi, nên mài một chút.”

Quả nhiên, ở bên người kia lâu rồi, làm việc cũng trở nên lỗ mãng.

Trong đầu ta bỗng hiện lên một bóng dáng.

Mũi chợt cay xè, trước mắt mờ hơi nước.

Hôn sự này nhất định phải hủy.

Núi xa sông rộng, quan ải cách trở.

Ta phải nhanh chóng xử lý xong mọi việc, rồi đi tìm tên lừa gạt nuốt lời ấy.

02

Mấy ngày sau, trưởng tỷ về lại nhà mẹ.

Dung Hình theo sát không rời, yêu chiều nàng vô cùng.

Trưởng tỷ giả vờ giận dỗi.

Dung Hình nắm tay nàng, cười dịu dàng quyến luyến.

“Phu nhân cười một tiếng, xuân phong liền tan mở.”

Ngọt ngào khiến người bên cạnh phải ngưỡng mộ.

Đám hạ nhân che miệng cười trộm.

Cưới được người trong lòng, Dung Hình chẳng hề trầm mặc ít lời như kiếp trước.

Ta còn nhớ kiếp trước, khi ta về nhà mẹ, hắn lấy cớ Hàn Lâm viện có việc gấp, chỉ chuẩn bị lễ hồi môn, ngay cả mặt cũng không lộ.

Khi ấy ta còn thông cảm cho hắn.

Cha mẹ âm thầm trách hắn, ta còn cố gắng giải thích thay.

Ta nói thánh thượng thường triệu hắn vào cung hỏi sách lược, rất coi trọng hắn.

Cười được một lúc, ánh mắt Dung Hình dời sang ta đang ngồi uống trà.

Thấy ta cũng cười, ý cười nơi khóe môi hắn lại nhạt đi.

Trưởng tỷ vui vẻ nói:

“Thanh Uyên, muội cũng sắp xuất giá rồi. Tỷ đã chọn cho muội rất nhiều vải, mau lại xem có thích không.”

Ta bước tới.

Tấm đặt trên cùng là màu thiên thanh trong trẻo.

Ta rất thích.

“Ta đã bảo muội thích mà. Dung Hình còn cãi, nói muội thích màu ngó sen. Muội muội của ta, đương nhiên ta hiểu rõ nhất.”

Dung Hình lặng im đứng bên cạnh.

Tuy hắn đang nói chuyện với trưởng tỷ, nhưng dư quang như muốn nhìn thấu ta.

Buổi chiều, ta nằm giả ngủ trên chiếc xích đu sau hòn giả sơn.

Dung Hình không biết từ đâu chui ra, thân hình che mất ánh nắng ấm áp.

“Nàng không phải thích màu ngó sen sao?”

Ta nhàn nhạt nâng mi mắt.

“Người thích màu ngó sen là ngươi.”

Ta còn nhớ khi mới thành thân, tủ áo ta mang tới đầy đủ các sắc xanh.

Trúc thanh, đại thanh, nha thanh…

Về sau, sắc xanh dần ít đi, thay vào đó toàn là các màu ngó sen.

Màu ngó sen đều do Dung Hình tặng.

Mỗi lần ta vui vẻ mặc thử xiêm y mới hắn tặng.

Hắn luôn ôm ta từ phía sau, dịu giọng nói:

“Màu này rất hợp với nàng. Sau này mặc cho ta xem nhiều hơn, được không?”

Khi ấy ta chìm trong niềm vui tân hôn, nào biết đôi mắt hắn nhìn ta qua gương đồng, nhưng trong lòng lại nghĩ tới tỷ tỷ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)