Chương 2 - Kiếp Này Ta Không Chọn Ngài
Một vạt áo bào màu minh hoàng đập vào mắt ta. Sở Nghiêu hiếm hoi lắm mới bước chân vào điện Nhu Nghi.
05
Bên ngoài cửa sổ, vầng trăng lạnh treo lơ lửng, ánh sáng bàng bạc cô liêu.
Có lẽ thấy ta sống quá thảm, hoặc cũng có thể nể tình xưa, Sở Nghiêu vậy mà lại đến thăm ta.
Nhưng ta chẳng còn tâm trí đâu mà tranh sủng, chỉ biết rơi nước mắt.
Ngài ôm ta từ phía sau. Tựa cằm lên hõm vai ta, giống y như hồi chúng ta còn mặn nồng.
Ngài thấp giọng dỗ dành ta hết lần này đến lần khác.
Ngài nói: “A Yểu, chúng ta rồi sẽ có con nữa. Nàng đừng buồn, khóc hỏng thân thể mất.”
Giọng điệu ngài vô cùng dịu dàng.
Ta như được quay về những đêm xưa, khi Vân Chi còn chưa nhập cung.
Ta khóc đến khản cả giọng. Là khóc cho Khánh tần hương tiêu ngọc vẫn, là khóc cho đứa con chưa kịp chào đời. Hay cũng là khóc cho những tháng ngày bị lạnh nhạt vừa qua.
Ngài dùng bụng ngón tay lau đi giọt lệ khóe mắt ta, ôm ta rất lâu, rất lâu.
Đêm đó, ta khóc đến ngất lịm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, giường chiếu trống trơn. Cứ như thể mọi thứ đêm qua chỉ là ảo giác của ta.
Nhìn đỉnh màn khắc hoa lộng lẫy phức tạp, ta chợt nhận ra, sống cả đời trong chốn hậu cung hiu quạnh này, thật chẳng có ý nghĩa gì.
Con người mà, một khi đã cạn kiệt tâm can, thì giống như dòng sông cạn nguồn vậy.
Từ đó về sau, ta đóng cửa không ra ngoài. Cũng chẳng màng đến chuyện tranh sủng nữa.
Chỉ là tâm mạch bị tổn thương, chẳng còn sống được bao lâu.
Khi Sở Nghiêu đưa Vân Chi đi tuần tra phương Nam, ta ốm chết trong cung.
Lúc đó đã là cuối đông, kinh thành tuyết phủ trắng mái hiên, bóng mai đan chéo. Mùa xuân có vẻ sắp đến rồi, chắc là hoa mộc miên lại sắp nở.
Chỉ tiếc là ta không thể nhìn ngắm hoa nở nữa.
Trước khi nhắm mắt, ta vẫn còn suy nghĩ. Nếu năm đó ta chọn cách xuất cung như dự định, thì giờ này quang cảnh sẽ thế nào nhỉ?
Không ngờ ông trời thương xót, lại cho ta một cơ hội làm lại từ đầu.
Ta ngồi bên khung cửa sổ nhỏ đếm từng ngày. Còn nửa năm nữa là ta được xuất cung. Ta đã gom góp được một khoản tiền, đủ để sau khi ra ngoài mở một tiệm mì kiếm sống.
Đang mải tính toán thì ma ma đột nhiên quay lại. Bà nắm lấy tay ta, cười rạng rỡ:
“Yểu Yểu, con trúng mánh lớn rồi!”
“Vừa nãy Điện hạ hồi cung, cả bốn cung nữ trong phòng ngài đều không ưng mắt. Ngài đích danh chỉ định con đi hầu hạ!”
06
Trăng sáng như sương, chói đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.
Ta sững người tại chỗ.
Lúc này Sở Nghiêu không hề biết ta, cớ sao lại chỉ đích danh ta?
Trong đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ hoang đường. Lẽ nào… ngài cũng trùng sinh?
Ta vội hỏi ma ma: “Vậy còn Vân Chi thì sao? Vân Chi cũng không lọt vào mắt Điện hạ ạ?”
Ma ma thấy ta chần chừ thì có chút sốt ruột:
“Tất nhiên là không rồi, Điện hạ đuổi hết bọn họ đi rồi. Tổ tông của ta ơi, Điện hạ đang đợi con đấy, đừng có rề rà nữa.”
Ta càng thêm hoang mang. Nếu Sở Nghiêu trùng sinh, sao ngài lại không chọn Vân Chi? Còn nếu không trùng sinh, sao tự dưng lại tìm ta?
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, ma ma nhận lệnh đưa ta đến tẩm cung của Thái tử.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, ta nhìn thấy người xưa lâu ngày không gặp.
Lúc này ánh mắt ngài vẫn còn chút non nớt. Ngài mặc một bộ trường sam màu nguyệt bạch, đang nghiêng mình tựa trên sạp dài.
Khuôn mặt vẫn lạnh lùng, nhưng trong cái run rẩy của rèm mi lại giấu đi ngọn lửa khô nóng đang càn quét.
Ngài khẽ nâng tay lên.
Ma ma lập tức hiểu ý lui ra ngoài.
Trong tẩm điện rộng lớn, chớp mắt chỉ còn lại ta và ngài.
Giống hệt như kiếp trước.
Những ký ức về đêm đó ùa về. Khi ấy ta làm theo lời dặn của ma ma, lấy hết can đảm bước tới bên cạnh Sở Nghiêu. Run rẩy cởi thắt lưng của ngài.