Chương 4 - Kiếp Này Không Gả Cho Chàng
6
Ta chặn Ôn Hoài Ngọc lại trong hành lang chữ thập ở hoa viên.
Hắn mặc một chiếc trường bào màu nguyệt bạch, thắt đai lưng màu mặc lục, càng tôn lên dáng người thanh nhã thoát tục.
Thấy ta chặn đường.
Sắc mặt hắn lạnh nhạt, đầu mày khẽ nhíu.
“Chu tiểu thư cuối cùng cũng biết đến để nói lời cảm tạ rồi sao?”
Giọng điệu có mấy phần mỉa mai.
Nhưng ta chẳng nghe ra.
Ta đi thẳng vào vấn đề.
“Sau này ngươi đừng đến nữa.”
Đồng tử Ôn Hoài Ngọc khẽ chấn động.
Hắn không thể tin nổi mà nhìn ta.
Ngay sau đó, hắn nghiêng người qua giọng điệu có phần cứng ngắc.
“Ta đến tìm Chu đại nhân luận học, thì can hệ gì với ngươi?”
Lại còn giả bộ.
Mấy kẻ văn nhân nhã sĩ các ngươi nếu không giả bộ thì chết à!
Ta tức giận nói:
“Ta biết người trong lòng của ngươi là tỷ tỷ đích thất của ta.”
“Nếu ngươi muốn gặp nàng, cứ quang minh chính đại mà tới, tặng lễ cũng cứ quang minh chính đại mà tặng, cần gì phải lấy ta làm tấm chắn, che che giấu giấu, gây ra hiểu lầm cho người khác!”
Vành tai Ôn Hoài Ngọc khẽ đỏ lên.
“Ai hiểu lầm?”
Đây là trọng điểm sao, huynh đài!
Ngươi theo đuổi người trong lòng mà cũng theo đuổi chẳng ra đâu vào đâu.
Bảo sao kiếp trước mới ba mươi tuổi đã tự giày vò chết chính mình.
Màn đạn vậy mà còn trách ta!
Ra thể thống gì chứ?
Ta bảo Bích Đào chuẩn bị giấy mực nghiên bút, rồi đưa cho Ôn Hoài Ngọc.
“Viết đi.”
Hắn ngẩn ra.
“Viết gì?”
Ta đã có chút không kiên nhẫn.
“Tình thơ chứ còn gì nữa!”
“Viết nhanh lên, viết xong ta sẽ giúp ngươi đưa cho tỷ tỷ đích thất của ta.”
Haiz.
Ta đúng là một đại thiện nhân!
Nào ngờ Ôn Hoài Ngọc chẳng những không lĩnh tình, sắc mặt còn lạnh đi.
“Trao gửi riêng tư, còn ra thể thống gì!”
Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.
【Vô ngữ quá, đây là tình thú của người ta, nữ phụ xen vào làm gì?】
【Chính là phải ám muội kéo co mới ngon miệng nhất, nữ phụ thật làm người ta chán ghét!】
【Nam chính rút kinh nghiệm từ kiếp trước cưới vội cưới vàng, vốn muốn chầm chậm lại gần nữ chính đấy.】
【Hoàng đế không vội, thái giám đã vội chết rồi!】
Một mảnh hảo tâm mà còn mắng ta là thái giám chết tiệt?
Không biết điều!
Ta quay người đi đến chính viện tìm mẹ ta.
“Mẹ, người đã chọn xong người làm phu quân cho con chưa?”
Mẹ ta cười lạnh ha hả.
“Chỉ dựa vào mấy điều kiện con đưa cho ta, đời này con đừng mong gả được nữa, đi chùa làm ni cô đi.”
Ta xấu hổ cúi đầu.
Kiếp trước đã hưởng một đời ngày tháng tốt đẹp bậc nhất.
Nuôi đến mức ta cực kỳ kén chọn.
Đời này ta thế nào cũng không chịu tạm bợ.
Mẹ ta tuy cười lạnh là cười lạnh.
Nhưng vẫn dẫn ta đi xem mắt không ít công tử.
Ta chẳng nhìn trúng ai cả.
Cuối cùng, bà đưa tới một bức họa.
“Hầu gia Trấn Bắc Lục Chấp, dung mạo anh tuấn, gia tài bạc triệu, được thánh tâm ưu ái, mỗi một điều đều hợp tiêu chuẩn của con, có thể bắt được hay không thì phải xem bản lĩnh của con.”
Lục Chấp?
Trùng hợp thật, ta đúng là biết hắn.
Kiếp trước, con nuôi của hắn cưới con gái ta.
Chúng ta là thông gia.
7
Ôn Hoài Ngọc hẹn tỷ tỷ đích thất đi dạo hội đèn vào ban đêm.
Tỷ tỷ đích thất muốn dẫn theo ta.
Ôn Hoài Ngọc đứng một bên, chắp tay sau lưng, sắc mặt nhàn nhạt.
Ta vẫn còn chút nhãn lực ấy.
Bèn che miệng ngáp một cái.
“Không đâu, ta buồn ngủ lắm rồi, phải đi ngủ đây.”
Lừa bọn họ thôi.
Trước chân họ vừa đi, sau lưng ta cũng theo đó ra khỏi cửa.
Nhã gian trong trà lâu.
Lục Chấp đến sớm hơn ta nửa nén hương.
Hắn ngồi bên cửa sổ, mặc trường bào gấm màu huyền, bên hông thắt đai lưng hoa văn mãng xà thêu chỉ vàng.
Vai rộng eo hẹp, tuấn tú hiên ngang như tùng.
Nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu nhìn sang.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt rơi lên mặt ta.
Đôi mắt phượng dài hẹp như thể được ai đó châm sáng lên.
“Chu nhị tiểu thư.”