Chương 2 - Kiếp Này Không Gả Cho Chàng
Nàng chắc chắn còn có thể tìm được người tốt hơn!
3
Cha ta là Thị giảng của Hàn Lâm viện, quan từ ngũ phẩm.
Ở chốn kinh thành này, quan ngũ phẩm nhiều như lông bò.
Mẹ ta là kế thất.
Tỷ tỷ cùng cha khác mẹ lớn hơn ta hai tuổi, là do vị chính thê trước kia của cha để lại.
Màn đạn nói người Ôn Hoài Ngọc thật sự yêu là tỷ tỷ.
Ta ngược lại chẳng thấy lạ.
Bởi vì ta cũng thích nàng ấy.
Về đến phủ, ta tắm nước nóng, uống liền hai bát canh gừng.
Vừa quấn chăn nằm xuống.
Tỷ tỷ đã tới tìm ta.
Năm nay nàng mười bảy, dung nhan như hoa như ngọc, một đôi mắt hạnh ướt át long lanh, nhìn thôi đã khiến người ta sinh lòng thương mến.
Ta nhìn chằm chằm vào mặt nàng thật lâu.
Tỷ tỷ bị ta nhìn đến có chút sởn gai ốc, lùi về sau một bước.
“Muội muội, nghe nói hôm nay muội bị rơi xuống nước, không sao chứ?”
Ta cười cười.
“Không sao, ngủ một giấc là ổn.”
Kiếp trước sau khi ta gả vào phủ Ôn, tỷ tỷ từng tới thăm ta vài lần.
Lần nào Ôn Hoài Ngọc cũng ở đó.
Hắn nhìn ta thì mặt lạnh tanh, nhìn tỷ tỷ thì cũng mặt lạnh tanh.
Ta còn bảo hắn đừng lúc nào cũng giữ mặt mày nghiêm nghị tiếp khách.
Không nhiệt tình chút nào.
“Ta biết chàng thích ra vẻ thâm trầm, không nhằm vào ai cả, nhưng tỷ tỷ đâu có biết.”
Nói rồi, ta véo hai bên má hắn kéo ra.
“Đây, cười một cái, thoải mái lên nào!”
Vé xong.
Ôn Hoài Ngọc trông như thể đã chết đi đôi phần.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ hắn không muốn để người khác nhìn ra.
【Đúng là chỉ nhằm vào ngươi thôi, đáng tiếc ngươi lại không được chọn, nam chính đúng là mặt lạnh đem đi diễn cho kẻ mù xem.】
【Thương cho nam chính quá, nội tâm diễn bao nhiêu màn rồi mà nữ phụ vẫn còn ở đó a ba a ba.】
【Kiếp trước tỷ tỷ tới phủ Ôn thăm nữ phụ hai lần, thấy muội muội sống tốt thì cũng yên lòng, rồi gả xa tới nơi khác, từ đó không trở về kinh thành nữa, gả xa đến thế, nếu không vì nữ phụ thì ta chẳng tin đâu.】
【Cũng may nam nữ chính có đạo đức, tình sinh từ tim nhưng chỉ dừng ở lễ, chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nữ phụ.】
【Đúng đúng, đây cũng là lý do ta đẩy thuyền nam nữ chính, càng không thể ở bên nhau lại càng dễ đẩy thuyền.】
Sau khi tỷ tỷ rời đi.
A hoàn Bích Đào ở bên cạnh lải nhải không ngừng.
“Cô nương cũng quá bất cẩn, đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước……“
“Đừng nói nữa,” ta nhắm mắt lại, “ta buồn ngủ.”
Bích Đào lập tức im bặt.
Khi ta mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi.
Nghe bên ngoài có người nói chuyện.
“Phủ Ôn đã sai người đưa thiếp tới, nói là ngày mai sẽ đến thăm cô nương.”
“Chắc là tới bàn xem nên xử lý lời đồn thế nào.”
“Hôm nay giữa bao nhiêu người, Ôn công tử ôm cô nương, e rằng thanh danh của cô nương vẫn sẽ bị ảnh hưởng.”
Giọng Bích Đào bị hạ rất thấp.
“Cô nương đã ngủ rồi, có nên gọi dậy không?”
Ta trở mình, trùm kín chăn lên đầu.
Kiếp trước sau khi Ôn Hoài Ngọc cứu ta, ngày hôm sau cũng sai người đưa thiếp tới.
Ta kích động đến mức cả đêm không ngủ.
Lật qua lật lại nghĩ xem nên mặc váy gì để gặp hắn.
Sau đó mới biết, hắn chẳng qua chỉ muốn tới gặp tỷ tỷ một lần.
4
Sáng hôm sau ta không ra tiếp khách.
Không chỉ không đi, ta còn nói trước với cha.
“Con gái tuyệt đối không gả cho Ôn công tử!”
“Hắn cứu con là do tình thế bắt buộc, chúng ta cũng không thể lấy ơn báo oán mà bám lấy người ta, lỡ như người ta đã có lòng với ai rồi thì sao? Phá hoại duyên phận của người ta, là sẽ bị trời đánh đó!”
Cha ta bị ta ép đến chẳng còn cách nào, đành phải đáp ứng.
“Được được được, không lấy Ôn công tử thì không lấy Ôn công tử, con thích gả cho ai thì gả cho người đó, cứ để mẹ con từ từ chọn cho con.”
Sau khi mọi việc đã được thu xếp ổn thỏa, ta mới yên tâm đi ngủ.
Một giấc này ngủ thẳng đến hai ngày sau mới tỉnh.
Vừa mở mắt, Bích Đào đã mắt đỏ hoe nhào tới.