Chương 9 - Kiếp Này Gả Thay Tỷ
Tức là không định để ta trở thành trợ thủ của hắn nữa.
Phục Lan Linh sắp được toại nguyện rồi.
Nhưng tất cả những lời đại nghịch bất đạo trước kia của ta đều là hàng thật giá thật.
Bùi Diễn là loại người hai mặt, có thù tất báo.
Hôm nay tâm trạng hắn đang tốt nên tha cho ta, không có nghĩa là sau này hắn vẫn sẽ bỏ qua.
Ta phải nghĩ cách, kéo hắn xuống khỏi vị trí Thái tử mới được.
13
Nghi thức hôn lễ diễn ra rất nhanh.
Chỉ còn một mình ta trong phòng, ta xắn tay áo lên, gỡ khăn trùm đầu và mũ phượng xuống cho thoáng khí.
Bên ngoài không lâu sau lại vang lên tiếng bước chân.
Kiếp trước cái ngày ta được rước vào phủ làm Trắc phi, ta đã phải chịu đói một ngày một đêm.
Bùi Diễn cố ý lạnh nhạt, ta đội chiếc mũ phượng nặng trịch đó ngồi suốt một đêm, cổ muốn gãy luôn.
Vì thế ta đã rút kinh nghiệm từ sớm.
Liên Kiều được ta dặn lén đi lấy chút sủi cảo đến ăn, không ngờ lại về nhanh thế.
“Nhanh vậy sao? Em có mang rượu tới không…”
Ta không nhịn được, vội vàng ra mở cửa, cửa vừa mở, không khí lập tức đông cứng, ta và người đang định đẩy cửa là Dung Dực trố mắt nhìn nhau.
“Rầm” một tiếng, ta đóng sập cửa lại.
Ngồi trở lại giường, ta đội mũ phượng và phủ khăn trùm đầu lên như cũ.
Ta quên mất.
Ai cũng biết Dung Dực bệnh tật ốm yếu, làm sao có ai dám công khai chuốc rượu huynh ấy.
Một lúc lâu sau, huynh ấy mới đẩy cửa bước vào lần nữa.
Khăn trùm đầu bị vén lên, ta lại tiếp tục trố mắt nhìn huynh ấy.
“Nàng đói không?” Huynh ấy chỉ vào hộp thức ăn trên bàn nhẹ giọng hỏi ta: “Ta vào bếp nhỏ sai người làm đồ ăn rồi.”
Ngập ngừng một lát huynh ấy lại nói: “Nhưng trong viện không có rượu, nếu nàng muốn uống thì có thể uống cái kia trước, lát nữa ta sẽ sai người ra ngoài mua thêm một ít.”
Huynh ấy chỉ vào bình rượu chứa rượu giao bôi.
“Thế này không hợp quy củ đâu nhỉ?” Ta nuốt nước bọt.
“Không ai biết đâu.” Dung Dực dụ dỗ ta.
Ta còn định từ chối đưa đẩy một chút, thì Dung Dực đã đưa miếng thịt bò cay xé đến tận miệng ta.
“Há miệng ra.”
Ta “miễn cưỡng” há miệng, giây tiếp theo đôi lông mày đã giãn ra khoan khoái.
“Ngon quá!”
Huynh ấy cười đến mức đuôi mắt cong cong: “Bên kia còn có món ngon hơn nữa.”
Đêm tân hôn đóng cửa ăn sơn hào hải vị với đầy đủ vị cay tê, tân lang tân nương như thế này chắc chưa từng có.
Nhưng ta ăn rất vui vẻ.
Ta chưa bao giờ ăn món nào hợp khẩu vị mình đến thế.
Cả nhà họ Phục đều thích ăn nhạt, đồ ăn chẳng có vị gì.
Sau này vào cung, khẩu vị của Bùi Diễn lại y hệt nhà họ Phục.
Ta lại cứ thích cái cảm giác bị cay đến chảy nước mắt.
Ở đây ta được ăn một bữa thỏa thuê.
Dung Dực không uống một giọt rượu, nhưng ăn đồ tê cay nặng đô thế này mà sắc mặt không hề thay đổi.
Ta bị cay đến muốn phun lửa, phải ngửa cổ kìm nước mắt.
Huynh ấy rót cho ta một chén trà nguội.
Uống xong ta cảm thấy nhân sinh đã đạt đến đỉnh cao.
“Quá đỉnh luôn!” Ta vỗ đùi huynh ấy, liên tục tán thưởng: “Ngon hơn cả thức ăn của thần tiên!”
“Đúng chứ, vẫn phải có chút hương vị mới cảm giác được.” Huynh ấy vừa nhai thịt nướng cay vừa cười nói.
14
Ăn uống no say, ngồi lại trên giường, không khí lại khôi phục vẻ tĩnh lặng.
Nhìn nhau một cái, rồi lại không hẹn mà cùng đảo mắt đi nơi khác.
Ta không có kinh nghiệm, chẳng biết đêm tân hôn ngoại trừ chuyện đó ra thì còn phải làm gì.
Có vẻ như Dung Dực cũng chẳng rành rẽ hơn là bao.
Ta ngừng một lát, lấy bầu rượu vẫn chưa động tới rót cho mình một ly nhỏ, lại rót cho Dung Dực một ly nước trà.
“Rượu giao bôi.” Ta nhắc huynh ấy.
“À à à.”
Huynh ấy luống cuống cầm chén trà lên.