Chương 6 - Kiếp Này Gả Thay Tỷ
Rất khó để không nghi ngờ trong chuyện này không có bàn tay của Bùi Diễn.
Bởi vì Dung Dực không chỉ cưới người phụ nữ hắn khao khát mà không có được, lại còn muốn đào góc tường cướp đi “vũ khí” thuận tay nhất của hắn.
Quả thực là vì sự sơ suất của ta mà gây ra bi kịch.
Không những thế, kiếp trước ta còn rất thất đức, cứ lấy bi kịch của người ta làm niềm an ủi tâm lý cho mình.
Nghĩ đến đây, ta sờ sờ mũi.
09
“Nhị tiểu thư.”
“Thế tử.”
Nói công bằng thì, trò chuyện với Dung Dực là một việc rất thoải mái.
Giọng huynh ấy trong trẻo, cảm xúc ổn định, tâm trí bình thường.
Không giống như những công tử vương hầu cùng trang lứa khác, cứ mở miệng là mang đến cảm giác cao cao tại thượng, hống hách chỉ huy người khác.
Cũng không cần lo lắng đang nói chuyện tự dưng huynh ấy lại tự kiêu tự đại lên mặt khoe khoang, khoe khoang không thành lại thẹn quá hóa giận.
Nói chuyện với huynh ấy, mới giống như đang nói chuyện với một con người.
Dung Dực nhận lấy một cái rương từ tay thị vệ bên cạnh, làm động tác định đưa cho nha hoàn Liên Kiều của ta.
“Đây là sính lễ cho nàng.”
“Thế tử cứ giao cho quản gia là được, người hầu kẻ hạ tự biết sắp xếp ổn thỏa.”
Huynh ấy lắc đầu, cụp mắt xuống nói: “Đó là của phủ Tề Quốc công đưa cho thiên kim nhà Thủ phụ, còn cái này là của ta tặng cho nàng.”
Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt huynh ấy có vài phần nghiêm túc: “Là do mẫu thân ta để lại cho ta.”
Có lẽ sự nghiêm túc của huynh ấy đã lây sang ta, cũng có lẽ ta đã mệt mỏi với những lời dối trá lừa lọc, ta quyết định nói thật.
“Chắc Thế tử cũng biết lý do Kế mẫu của ngài khăng khăng thúc đẩy cuộc hôn nhân này. Ta là người bà ấy tìm đến để nắm thóp ngài.”
Dưới đáy mắt Dung Dực đột nhiên nhuốm ý cười.
Huynh ấy luôn rất lạc quan.
“Vậy nàng cứ nắm thóp ta đi.” Huynh ấy cười tủm tỉm: “Dù sao ta cũng rất dễ bị nắm thóp.
Nhưng Nhị tiểu thư đã nguyện ý nói thẳng, chắc hẳn cũng không phải người chịu để kẻ khác thao túng.”
Ta cũng cười.
Gật đầu với Liên Kiều, em ấy nhận lấy chiếc rương.
“Chàng đối đãi với ta một cách tử tế (quân đãi ngã dĩ hậu), ta tất báo đáp lại chàng bằng sự chân thành (ngã tất báo quân dĩ thành).”
Đúng lúc đó, bên ngoài viện có người đến.
“Nhị tiểu thư, người của Đông cung mang đến hai bộ trang sức cho người và Đại tiểu thư, có một cây Phượng đầu thoa (trâm cài hình phượng), Hoàng hậu nương nương đặc biệt dặn dò đưa cho người trước.”
10
Mí mắt phải của ta giật liên hồi.
Hoàng hậu sao?
Kiếp trước Hoàng hậu quả thực có tặng hai bộ trang sức, nhưng chẳng hề có cây trâm phượng nào cả.
Cuộc chiến tranh ngôi đoạt đích vẫn chưa ngã ngũ.
Thái tử là đích xuất. Định vương là con trưởng. Duệ vương tuy nhỏ tuổi nhưng sau lưng có nhà ngoại nắm binh quyền.
Hoàng hậu vội vàng muốn lôi kéo phụ thân ta – thân là Thủ phụ – dốc sức cho Thái tử, nên mới khăng khăng bắt Bùi Diễn cưới con gái nhà họ Phục.
Thực ra so với ta, bà ta vốn ưng ý Phục Lan Linh hơn.
Một cô con dâu đầu óc đơn giản, xuất thân danh môn, sẽ có lợi hơn cho dã tâm lâm triều nhiếp chính của bà ta sau này.
Kiếp này Hoàng hậu đã sớm thỏa thuận ngầm với mẫu thân ta, định Phục Lan Linh làm Thái tử phi rồi.
Sao có thể rảnh rỗi sinh nông nỗi đi tặng ta cái trâm phượng gì chứ.
Móng tay ta gần như đâm sâu vào lòng bàn tay.
“Chuyện này chắc mẫu thân vẫn chưa biết nhỉ?”
Tên tiểu tư lắc đầu.
Ta day day trán: “Ngươi nhớ nhầm rồi, bản tiểu thư đã có hôn ước, hơn nữa từ trước tới nay không có quan hệ gì với Thái tử, sao có thể nhận đại lễ này. Ngươi đi nói với phu nhân rằng, cây trâm này là Hoàng hậu nương nương dặn đưa cho Thái tử phi tương lai, đừng nhắc đến chuyện ngươi đã tìm ta, bà ấy tự khắc hiểu.”