Chương 4 - Kiếp Này Đến Lượt Bà Ta
Chàng cũng không biết vì sao lại để tâm đến ta.
Sau này chàng trở thành tân quý trong triều, thánh quyến đang thịnh, biết bao thế gia muốn gả con gái cho chàng, nhưng chàng lại cố tình đến Đỗ gia, cầu cưới một thứ nữ như ta.
Nguyễn Trinh chờ tâm trạng ta và nương bình ổn, mới bước lên khẽ nói: “Sau này có ta ở đây, không ai có thể bắt nạt hai người.”
11
Sợ còn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Nguyễn Trinh ngồi trên cây trong sân suốt một đêm.
Trước khi rời đi, chàng nói: “Trước đây là ta suy nghĩ không chu toàn. Nàng đừng lo, sau này ta sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.”
Ta kéo tay áo chàng lại, có một câu nghẹn trong cổ họng, không nói ra không được.
“Vì sao chàng lại trở về vào lúc này?”
Kiếp trước khi ta gả cho Bùi Kính, chàng đang ở biên quan.
Nhưng kiếp này, chàng lại cố tình xuất hiện đúng thời khắc quan trọng nhất.
Nguyễn Trinh lộ ra một vẻ mặt kỳ lạ.
“Thời gian trước, ngày nào cũng có một giọng nói vang bên tai ta, gọi ta về kinh thành, về kinh thành, về kinh thành. Như thể nếu ta không trở về, sẽ xảy ra chuyện khiến ta hối hận cả đời.”
“Vì thế ta trở về sớm hơn những người khác.”
Ta sững sờ.
Trong cõi vô hình, dường như có thứ gì đó đang giúp chúng ta sửa lại những lệch lạc.
Có lẽ là ông trời thấy kiếp trước ta quá thảm, nên kiếp này mới khiến mọi chuyện rẽ sang quỹ đạo khác.
Chiều hôm đó, Nguyễn Trinh đưa tới hai thị nữ.
Chàng nói là mượn từ chỗ Thái tử, thân thủ cực tốt, có thể bảo vệ ta. Đợi ta gả qua các nàng sẽ trở về Đông cung.
Nương từ bên ngoài trở về, sắc mặt áy náy.
“Kiểu Kiểu, có phải ta rất vô dụng không?”
Bà cúi đầu, siết khăn tay, như thể đã làm sai chuyện gì.
“Ta rõ ràng hận bà ta đến chết, hận không thể giẫm gãy tay bà ta, nhổ nước bọt lên mặt bà ta. Nhưng khi thật sự đứng trước mặt bà ta, ta vậy mà… không xuống tay được.”
Ta nắm tay bà: “Nương, người không vô dụng. Người chỉ quá lương thiện thôi. Không cần ép bản thân, người cứ làm chuyện mình thích là được.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Bà nín khóc mỉm cười, như vừa tháo xuống gánh nặng nào đó, cả người nhẹ nhõm hơn.
Bà nói muốn thêu cho ta bộ áo cưới đẹp nhất, muốn để toàn kinh thành nhìn xem, áo cưới nữ nhi của bà mặc khi xuất giá là độc nhất vô nhị.
Phụ thân vì nương vén màn, khiến Đỗ gia mất mặt, nên không thích ta và nương.
Chúng ta không để ý.
Dù sao nể mặt Nguyễn Trinh, ông cũng không thể bớt của hồi môn của ta.
Lại qua hai ngày, Hầu phủ đưa tới một tấm thiếp.
Đích tỷ bệnh nặng sắp không qua khỏi, muốn gặp ta lần cuối.
12
“Đừng đi, nàng ta chắc chắn không có ý tốt.” Nương nhíu chặt mày.
Ta ấn mu bàn tay bà, giọng bình tĩnh: “Đừng lo, con sẽ bình an trở về.”
Mười năm khuất nhục và hận ý ngày đêm thiêu đốt ta.
Ta không phải thánh nhân, không làm được lấy đức báo oán.
Có vài mối thù, nhất định phải báo.
Nương nhìn ta, ngẩn người rất lâu, không cản nữa.
“Con trưởng thành rồi,” giọng bà hơi nghẹn, “giỏi hơn nương.”
Ta dẫn theo một nha hoàn đến Hầu phủ.
Đích tỷ dựa trên giường, mặt đã hoàn toàn lõm xuống, giống như một ngọn đèn sắp cháy cạn.
Nàng nhìn thấy ta, nước mắt rơi xuống.
“Kiểu Kiểu, tỷ sai rồi…” Nàng vươn tay muốn với ta, ta đứng nguyên tại chỗ không động.
“Ta vì mẫu thân mà đối xử với muội như vậy, muội hận ta cũng là điều nên làm. Nhưng ta chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, muội xem như thương hại ta, đừng hận ta nữa, được không?”
Nàng ho một trận, thở lại được, rồi nói tiếp: “Sau này muội sẽ gả cho Nguyễn tướng quân, tiền đồ của chàng ấy vô lượng. Ta chỉ cầu muội một chuyện, hai đứa con của ta còn nhỏ như vậy, muội có thể thỉnh thoảng thay ta chăm nom chúng không?”
Đích tỷ thấy ta không đáp, giãy giụa muốn ngồi dậy, bị nha hoàn giữ lại.
Nàng thần sắc thê lương nói: “Kiểu Kiểu, nể tình tỷ muội trước đây của chúng ta, muội có thể đồng ý với tỷ không?”
Ta nhất thời hơi hoảng hốt.
Trước khi Đỗ Mẫn xuất giá, quan hệ của chúng ta không hề kém, thậm chí còn rất tốt.
Nàng gần như xem ta là muội muội ruột, có đồ ăn ngon, đồ chơi hay đều nhớ đến ta.
Vì thế kiếp trước ta chưa từng nghi ngờ nàng sẽ hạ thuốc ta.
Khi Bùi Kính nói cho ta biết chân tướng, ta mới hận đến vậy.
Đích tỷ nhận ra sự dao động của ta, còn muốn nói gì đó.
Bên ngoài truyền tới tiếng nha hoàn kinh hô: “Tiểu thư ngã rồi! Hình như bị thương ở chân!”
Sắc mặt đích tỷ đột nhiên thay đổi, nàng nắm lấy tay ta, cầu xin: “Kiểu Kiểu, giúp ta đi xem đứa trẻ, cầu xin muội! Ta chỉ còn mình muội thôi.”
Ta cúi đầu nhìn gương mặt lõm xuống, trắng bệch của nàng.
So với thiếu nữ từng đầy đặn xinh đẹp trước kia, hoàn toàn như hai người khác nhau.
“Được.”
Trên mặt đích tỷ lộ ra nụ cười.
Ta buông tay nàng ra, xoay người đi ra ngoài.
Nha hoàn dẫn đường phía trước, ta theo nàng đi qua hành lang dài, vòng qua giả sơn.
Đứng trước cánh cửa đóng chặt, nàng nói: “Ngọc tiểu thư ở bên trong.”
13
Ta một mình đẩy cửa đi vào.
Trong phòng không có Ngọc tỷ nhi, chỉ có Bùi Kính.
Hắn mặc một bộ cẩm bào màu xanh đá, thân hình cao thẳng như ngọc. Dù đã là phụ thân của hai đứa trẻ, hắn vẫn lạnh lùng tuấn mỹ, như một bức tranh tỉ mỉ.