Chương 1 - Kiếp Này Chỉ Muốn Yên Tĩnh
Ngày bố mẹ ly hôn, trên bàn đặt hai tờ thỏa thuận.
Một tờ là theo bố – người nghiện cờ bạc đang nợ nần – sống lại khu phố cũ.
Một tờ là theo mẹ – người tái hôn với đại gia – chuyển về vùng ven biển.
Ở kiếp trước, em gái khóc lóc đòi theo mẹ, tôi lặng lẽ thu dọn hành lý theo bố.
Về sau, bố tôi cai cờ bạc, thành hộ dân được đền bù, cưng chiều tôi như bảo bối.
Còn em gái, sống trong nhà kế cha dượng, bị bạo lực lạnh, không được ra ngoài, cuối cùng trầm cảm mà qua đời.
Sống lại một lần nữa, em gái giật lấy điếu thuốc trong tay bố, ôm chặt lấy ông không buông:
“Chị ơi, em thương bố. Chị qua bên kia mà hưởng phúc đi, em nhường những ngày tốt lành cho chị.”
Bố sững người, rồi dịu dàng xoa đầu em gái.
Tôi chẳng nói gì, cầm lấy tấm vé xe đến ven biển.
Em gái không biết, kiếp trước bố có thể cai cờ bạc,
Là vì tôi – mắc u não – cố sống cố ch/t làm việc trả nợ cho ông, nôn ra máu vẫn không dừng, lấy cả mạng mình đổi lại sự hối cải của ông.
Đời này sống lại, bên tai không còn tiếng đòi nợ, tôi chỉ muốn được ngủ một giấc thật yên.
…
Tôi xách túi vải lên.
“Cút đi cút đi, đến tìm con mẹ ham giàu bỏ nghèo của mày ấy.”
Bố phẩy tay như đuổi ruồi.
Mạnh Ngọc trốn sau lưng ông, làm mặt quỷ với tôi.
Miệng nhép rõ ràng: “Chị, sau này đừng có quỳ xuống xin em cho vay tiền đấy.”
Tôi khẽ cười, không nói gì.
Quay người bước vào màn mưa.
Tôi rụt cổ lại, cảm giác cả xương cốt đều lạnh buốt.
Thật ra đi đâu cũng thế cả.
Tôi chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, sống nốt những ngày cuối cùng này.
Không phải nghe tiếng gõ cửa đòi nợ của con nghiện cờ bạc.
Không phải ngửi mùi thuốc lá rẻ tiền đến phát ói đó nữa.
Chiếc Mercedes đen của mẹ đỗ ở đầu hẻm.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt được chăm sóc kỹ càng của bà.
Bà cau mày nhìn tôi ướt như chuột lột, ánh mắt đầy chán ghét.
“Sao lại thành ra thế này? Mau lên xe, đừng làm bẩn xe.”
Tôi mở cửa ghế sau, vừa định ngồi vào.
“Vứt cái túi đó vào cốp sau.”
Mẹ chỉ vào chiếc túi vải trong tay tôi, “Bẩn ch/t đi được, ai biết dính bao nhiêu vi khuẩn.”
Tôi ngập ngừng một chút.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn đóng cửa, đặt túi vào cốp xe.
Lên xe lại lần nữa, tôi cố rúc vào góc, không dám chạm vào ghế da.
Xe có sưởi, nhưng tôi vẫn lạnh.
“Tịnh Dao, đến đó rồi thì phải biết điều.”
Mẹ vừa lái xe, vừa nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
“Cha dượng con không thích ồn ào, bình thường đừng ra khỏi phòng.”
“Ăn cơm đừng chép miệng, đi đứng đừng kéo lê chân.”
“Còn nữa, đừng nhắc đến bố mày, xui xẻo.”
Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ vụt qua khẽ gật đầu.
“Biết rồi.”
Cái gai trong đầu lại nhói lên.
Trước mắt tối sầm một lúc, tôi đưa tay ôm trán.
“Sao thế?”
Mẹ hỏi, giọng hơi khó chịu.
“Không sao, say xe thôi.”
Tôi đáp.
“Yếu đuối.”
Mẹ hừ lạnh một tiếng. “Giống hệt bố mày.”
Tôi nhắm mắt lại, nuốt ngược vị má/u tanh trào lên cổ họng.
Kiếp sau, thật sự không muốn quay lại nữa.
Xe chạy suốt năm tiếng đồng hồ.
Trời tối đen như mực, mới tiến vào khu biệt thự nằm lưng chừng núi.
Đèn đóm sáng trưng, nhưng không khí lại lạnh lẽo đến rợn người.
“Đến rồi.”
Mẹ dừng xe, tô lại son môi, hít sâu một hơi.
Bà đang chỉnh lại trạng thái.
Từ một người đàn bà cay nghiệt với tôi, biến thành người vợ dịu dàng hiền thục.
“Xuống xe đi, nhớ gọi là chú.”
Tôi xách túi vải, theo sau bà.
Trên ghế sofa trong phòng khách, có một người đàn ông đang ngồi.
Trên chân đắp chăn, tay cầm một quyển sách.
Nghe thấy tiếng động, ông ngẩng đầu lên.
Đó chính là cha dượng của tôi — Chu Hoài An.
Kẻ đã dồn Mạnh Ngọc đến chết ở kiếp trước.
“Về rồi à?”
Giọng ông ta rất nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.
“Hoài An, đây là Tịnh Dao.”
Mẹ đẩy tôi một cái, mặt cười tươi rói, “Tịnh Dao, chào chú Chu đi.”
Tôi bước lên, hơi khom người.
“Cháu chào chú Chu.”
Chu Hoài An lật thêm một trang sách, như thể không nghe thấy.
Vài giây sau, ông mới hờ hững khẽ “Ừm” một tiếng qua mũi.
Ánh mắt lướt qua đôi giày ướt của tôi, lông mày hơi chau lại rất nhẹ.
“Thảm mới thay.”
Rồi lại cúi đầu đọc tiếp.