Chương 8 - Kiếp Cuối Cùng Của Ác Linh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đại hãn Bắc Nhung đã hơn năm mươi tuổi, đầy người tanh hôi. Hắn chơi chán rồi, liền ban nàng cho thuộc hạ.”

“Từng người một.”

“Ngày nối ngày.”

“Nàng muốn chết, nhưng chết không được.”

Toàn thân thái hậu run rẩy, mắt đỏ lên:

“Ngươi… ngươi là ác ma…”

Ta cúi đầu nhìn bà: “Khi bà hạ lệnh đồ sát cả nhà ta, chẳng lẽ không từng nghĩ mình cũng là ác ma sao?”

Thái hậu nắm chặt song sắt, móng tay gãy nát, máu từ kẽ tay rỉ ra.

“Ta phải giết ngươi! Ta phải giết ngươi!”

Ta lùi lại một bước.

Nhìn dáng vẻ phát cuồng của bà.

Khẽ nói một câu:

“Thái hậu nương nương, thế này đã chịu không nổi rồi sao?”

Bà đột ngột ngẩng đầu, trong mắt toàn là tơ máu.

“Ta còn muốn tặng bà một món đại lễ.”

Ta vỗ tay một cái.

Trong bóng tối không xa, một linh thể màu xám từ từ đi tới.

Rất nhỏ.

Chỉ cao bằng một đứa trẻ năm tuổi.

Nàng bước vào nơi có ánh sáng, hơi thở của thái hậu chợt như ngừng hẳn.

Đó là một bé gái.

Toàn thân đầy thương tích—— vết sẹo cũ chồng lên vết thương mới, có chỗ đã lở loét, có chỗ vẫn còn rỉ máu.

Trên mặt có một vết sẹo dài, từ đuôi mắt xẹt xuống cằm, như thể bị thứ gì sắc bén cứa qua.

Ngón tay không còn nguyên vẹn, ngón áp út và ngón út ở bàn tay trái chỉ còn nửa đoạn. Chân không mang giày, giẫm trên mặt đất, để lại một chuỗi vết máu.

Nàng ngẩng đầu.

Trên gương mặt ấy, mơ hồ có thể thấy mấy phần bóng dáng của thái hậu.

Thái hậu há miệng, trong cổ họng phát ra tiếng hừ hừ:

“Đây… đây là…”

“Không nhận ra sao?”

Ta ngồi xuống, đẩy cô bé về phía trước một chút: “Nhìn cho kỹ đi.”

Cô bé đứng đó, không nhúc nhích.

Đôi mắt nhìn thẳng vào thái hậu.

Ánh mắt ấy, không hận, không oán, chỉ có một mảnh chết lặng.

Thái hậu run bắn toàn thân, lùi về sau, đập vào vách tường.

“Không thể nào… không thể nào… nàng đã chết rồi… ta tận mắt nhìn nàng chìm xuống…”

“Đã chìm xuống rồi.” Ta đứng dậy: “Nhưng vẫn chưa chết hẳn.”

“Đã có người vớt nàng lên.”

Linh thể của cô bé lặng lẽ đứng đó, như đang nghe câu chuyện của người khác.

Ta nhìn nàng, giọng rất khẽ:

“Năm đó, khi bà ném nàng xuống sông bên bờ, nàng vừa mới sinh được ba ngày.”

“Bà tưởng nàng đã chết.”

“Có người đi ngang qua nghe thấy tiếng khóc, bèn vớt nàng lên.”

“Người kia là một tên ăn mày. Bản thân còn không đủ cơm ăn, vậy mà vẫn nuôi nàng.”

“Nuôi đến hai tuổi, hắn chết rồi.”

“Nàng bị bán cho một nhà khác.”

Ta ngừng lại một chút:

“Nhà ấy cần một đứa làm việc.”

Thái hậu toàn thân run rẩy, một chữ cũng không thốt ra được.

Ta nhìn vết thương trên người đứa bé, từng điều từng điều đếm cho bà nghe:

“Năm nàng lên bốn, làm đổ bát, bị đánh gãy ba cái xương sườn.”

“Năm nàng lên năm, cha nuôi uống say, muốn làm gì đó với nàng. Nàng chạy, bị bắt về, trên mặt bị rạch một nhát dao. Đó là lúc nàng phản kháng, tự mình đâm phải.”

“Từ đó về sau, nàng bị nhốt trong nhà củi. Ngày ngày làm việc, ăn là cơm thừa, ngủ là rơm rạ.”

“Đêm đông năm ấy, quá lạnh. Nàng bệnh rồi.”

“Mẹ nuôi nói, tiền chữa bệnh, đủ mua thêm một đứa trẻ khác rồi.”

“Vì thế, nàng chết.”

Ta quay đầu nhìn thái hậu:

“Từ lúc sinh ra đến khi chết, nàng sống được năm năm.”

“Năm năm ấy, nàng chịu đủ mọi khổ cực.”

Thái hậu ngã ngồi xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy, vành mắt đỏ hoe.

Bà vươn tay, muốn chạm vào cô bé kia.

Cô bé lùi về sau một bước.

Tay thái hậu cứng đờ giữa không trung:

“Ta là nương của con… ta là mẹ ruột của con…”

Cô bé nhìn bà.

Rồi cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng nàng rất khẽ, như từ rất xa vọng lại:

“Lúc nương ta ném ta xuống sông, ta còn chưa mở mắt.”

Thái hậu sững người.

“Ta không biết bà ấy trông như thế nào.”

“Sau này mẹ nuôi nói cho ta biết, nương ta là một người lòng dạ độc ác.”

Cô bé ngừng lại:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)