Chương 6 - Kịch Tình Yêu Giữa Những Cuộc Giao Dịch

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến nước này rồi, trong giọng Tưởng Tự Châu vẫn là sự ỷ lại vô sợ của kẻ được yêu nhiều năm. Anh ta chắc chắn chỉ cần anh ta kéo dây, tôi nhất định sẽ quay đầu.

Lộ Tắc siết chặt nắm tay.

Tôi bỗng cười:

“Ồ? Vậy anh cứ thử xem.”

13

Những ngày tiếp theo, Tưởng Tự Châu như đổi tính.

Trước đây anh ta vốn không hay đến công ty. Bây giờ ngày nào anh ta cũng đến.

Việc đầu tiên anh ta làm là sa thải Phùng Uyển.

Việc thứ hai là đi theo tôi đến studio.

Nữ người mẫu mới là do tôi quyết định.

Chỉ là nam người mẫu cho đồng hồ vẫn mãi chưa chốt được, còn đang tuyển chọn.

Đặc điểm khách hàng của thương hiệu là sang trọng và phong lưu.

Không biết nhân viên nào nhỏ giọng nói một câu:

“Tôi thấy Tổng giám đốc Tưởng siêu hợp luôn…”

Tôi nói: “Dù sao lần này thời gian cũng dư dả. Tổng giám đốc Tưởng, thử xem?”

Tưởng Tự Châu thích chơi đồng hồ, mắt cao hơn đầu. Với anh ta, đồng hồ dưới bảy chữ số đeo lên tay chẳng khác nào sỉ nhục.

Nhưng anh ta nói:

“Được.”

Tưởng Tự Châu vốn đứng ở đâu, nơi đó đều trở thành phong cảnh. Thành phẩm đương nhiên không thể không xuất sắc.

Tôi hứng thú xem ảnh, giữa tiếng khen ngợi của mọi người, tôi lên tiếng:

“Đẹp thì cũng đẹp. Chỉ là…”

Tôi khẽ cau mày, từng chữ rõ ràng:

“Mẫu đồng hồ này nhắm đến khách hàng nam trẻ từ 20 đến 24 tuổi.”

“Năm nay Tổng giám đốc Tưởng đã ba mươi ba rồi, có phải hơi già dặn quá không?”

Mọi người nhìn nhau.

Chưa từng có ai dám công khai làm Tưởng Tự Châu mất mặt như vậy.

Sắc mặt anh ta cứng lại mấy giây, rồi mới khôi phục bình thường:

“Tổng giám đốc Từ nói có lý.”

Nén uất nghẹn xưa cũ được thở ra. Khi trở về văn phòng, tôi vẫn còn đang cười. Lộ Tắc bây giờ đúng là thấy cỏ cây cũng tưởng giặc:

“Chị cười gì?”

Tôi hôn lên mắt anh ấy:

“Cười quả dưa chuột già quét sơn xanh cũng chẳng thể tươi non bằng quả dưa chuột xanh thật.”

“Dưa chuột xanh sững ra, ngốc nghếch cười theo:

“Hừ, đương nhiên rồi. Hơn nữa anh ta không chỉ là dưa chuột già, mà còn là dưa chuột thối.”

Lộ Tắc lấy thân phận em họ ngày ngày đến văn phòng công ty tôi.

Khó tránh khỏi lúc chạm mặt Tưởng Tự Châu.

Mỗi khi chỉ có Tưởng Tự Châu ở đó, anh ấy lại cố ý kéo cổ áo khoác ra, để lộ vài vết hôn.

Tôi không biết những chuyện này, chỉ thấy Tưởng Tự Châu hút thuốc ngày càng dữ.

Có lần bàn công việc, tôi hơi cau mày:

“Lần sau hết mùi thuốc rồi hãy đến tìm tôi.”

Bàn tay lật tài liệu của Tưởng Tự Châu khựng lại:

“…Thuốc không đổi. Vẫn là loại em thích.”

Tôi chẳng nâng mí mắt:

“Nhưng tôi đã cai thuốc rồi.”

Tưởng Tự Châu mở miệng, nhưng không thể nói thêm chữ nào.

Vậy mà anh ta vẫn đều đặn ngày nào cũng đến công ty.

Cam tâm tình nguyện nếm trải sự “trả thù có chủ đích” của tôi.

Đến mức đó rồi, anh ta trông vẫn như nắm chắc phần thắng.

Sự tự phụ của anh ta dừng lại vào một buổi tối.

Hôm đó, tôi họp đến rất muộn.

Lộ Tắc ngủ quên trong văn phòng tôi.

Tôi đi đến trước mặt anh ấy rất khẽ.

Thật ra Lộ Tắc có dáng vẻ kiêu ngạo, hoàn toàn không liên quan đến hai chữ đáng yêu.

Nhưng tôi lại cứ thấy anh ấy rất đáng yêu.

Tôi không nhịn được, rất nhẹ, rất nhẹ đặt một nụ hôn lên trán anh ấy.

Ngẩng mắt lên, tôi lại đối diện với ánh nhìn của Tưởng Tự Châu ngoài cửa.

Ngay cả khi tôi ném ly rượu vang vào đầu anh ta, anh ta cũng chưa từng lộ ra biểu cảm như vậy.

Ánh mắt anh ta hoảng hốt, trông như đau đến không thể chịu nổi.

14

Tưởng Tự Châu mất kiểm soát bước tới kéo tay tôi.

Động tĩnh ấy đánh thức Lộ Tắc.

Anh ấy gần như lập tức muốn đánh nhau với Tưởng Tự Châu.

Tôi hít sâu, nói với Lộ Tắc:

“Không sao. Để tôi nói chuyện với anh ta lần cuối.”

Lộ Tắc nhìn chằm chằm Tưởng Tự Châu, rồi buông nắm tay.

Có lẽ hai chữ “lần cuối” đã kích thích Tưởng Tự Châu.

Anh ta không còn vẻ núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc như thường ngày.

Trong phòng họp không người, giọng anh ta hơi gấp:

“A Ngôn, trước đây là anh sai.”

“Anh đã hiểu sai cách chúng ta ở bên nhau.”

“Cắt đứt với cậu ta đi. Sau này anh cũng sẽ không có người phụ nữ khác.”

“Chúng ta bắt đầu lại, được không?”

Tôi cau mày mở miệng:

“Dựa vào đâu mà tôi phải bắt đầu lại với anh?”

“Vì chúng ta thật lòng yêu nhau.” Anh ta nhìn chằm chằm tôi, giọng khàn đi. “Hai người thật lòng yêu nhau vì sao phải chia xa?”

Tôi nhìn anh ta, lạnh lùng nói:

“Bởi vì anh chưa từng yêu tôi.”

“Tưởng Tự Châu, trước giờ anh chỉ yêu chính bản thân mình.”

“Hà tất phải giả vờ thâm tình? Bây giờ anh như vậy chẳng qua là không chấp nhận nổi việc người luôn đuổi theo sau anh đã rời đi mà thôi.”

Tưởng Tự Châu như bị ánh mắt không gợn sóng của tôi làm bỏng, nhưng vẫn không chịu dời mắt.

Đáy mắt anh ta đầy tơ máu. Yết hầu khó nhọc lăn mấy lần mới phát ra âm thanh:

“Không phải vậy. Anh yêu em, Từ Thanh Ngôn, anh yêu em mà.”

Tôi thầm thích anh ta trọn vẹn mười ba năm.

Sau khi đính hôn năm năm, tôi lại luôn tự chán ghét bản thân mà chờ tình yêu của anh ta.

Nhưng bây giờ, khi anh ta hèn mọn tự tay dâng lên, tôi lại không muốn nữa.

Tôi bình tĩnh trình bày một sự thật:

“Nhưng tôi đã không còn yêu anh nữa.”

“Ký thỏa thuận sớm đi.”

Tôi đi ra ngoài.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)