Chương 4 - Kịch Tình Trong Bóng Tối
Mẹ Tạ sỉ nhục cô đủ rồi mới hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Khương Vãn Đường lập tức ngã gục xuống, ánh mắt tê dại trống rỗng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Là trợ lý bên cạnh mẹ Khương, giọng vô cùng lo lắng: “Cô có phải đang mâu thuẫn với Tạ tổng không? Tập đoàn Tạ thị đã cưỡng chế thu mua Khương thị rồi!”
“Mẹ cô trên đường vội vã đến gặp cô cũng đã bị tai nạn giao thông…”
Bên tai Khương Vãn Đường ù đi, cố nén cơn đau đứng dậy, lao ra gara. Lên xe, cô đạp ga đến mức tối đa, trong lòng chỉ còn lại sự an nguy của mẹ!
Vất vả lắm mới tới được bệnh viện, trợ lý lập tức đón cô: “Người đã được đưa vào phòng phẫu thuật rồi, cần phải đóng viện phí ngay.”
“Tiền bạc của công ty đều đã bị đóng băng, cô xem trên người có tiền không…”
“Có!” Khương Vãn Đường luống cuống lục lọi trong túi xách, khi đưa thẻ ngân hàng cho y tá, tay cô vẫn còn run rẩy, “Mẹ tôi năm nào cũng chuyển tiền vào thẻ này, Tạ Lẫm Xuyên cũng chuyển rất nhiều tiền…”
Y tá vội nhận lấy, quẹt qua máy, biểu cảm lập tức biến đổi: “Trong thẻ này căn bản không có một đồng nào cả!”
“Ra vẻ đại gia làm cái gì chứ…”
**CHƯƠNG 4**
Sao có thể không có tiền?
Khương Vãn Đường ngẩn người, không kịp suy nghĩ nhiều, gọi điện thoại cho Tạ Lẫm Xuyên.
“Mẹ em bà ấy…”
“Gọi đến hỏi vì sao anh thu mua công ty nhà em à?” Tạ Lẫm Xuyên cắt ngang lời cô, “Chỉ có làm vậy, em mới không ỷ vào việc có nhà mẹ đẻ chống lưng mà làm càn với anh.”
“Tiền trong thẻ của em anh cũng chuyển đi rồi. Không có tiền, em sẽ không thể chạy lung tung được nữa.”
Hóa ra là hắn!
Khương Vãn Đường không kịp so đo với hắn, van xin: “Em không chạy đâu, mẹ em bị tai nạn giao thông, cần tiền phẫu thuật, anh chuyển cho em một trăm ngàn được không? Em sẽ trả lại mà!”
Đầu dây bên kia khựng lại: “Tai nạn giao thông? Vậy anh…”
“Tạ tổng! Sao có chuyện trùng hợp như vậy được, phu nhân chắc chắn đang nói dối!” Giọng Tô Tình Nguyệt đột nhiên xen vào, “Cô ta chắc chắn là muốn lấy tiền mua vé máy bay!”
Giọng Tạ Lẫm Xuyên lạnh lùng hẳn: “Khương Vãn Đường, đừng giở trò khôn vặt nữa, anh sẽ không đưa cho em một cắc nào đâu.”
“Em không có, Tạ Lẫm Xuyên…”
Tạ Lẫm Xuyên không phản hồi cô nữa. Trước khi điện thoại cúp máy, cô nghe thấy Tô Tình Nguyệt làm nũng: “Bộ trang sức trong buổi đấu giá đó em rất thích, phải năm mươi triệu lận…”
Tạ Lẫm Xuyên khẽ cười, đầy vẻ sủng nịnh: “Chỉ năm mươi triệu thôi mà, mua.”
Khương Vãn Đường đỏ hoe hốc mắt.
Cùng trợ lý chạy vạy gom góp, bán đủ thứ đồ đạc mới gom đủ tiền phẫu thuật, lúc đó đã là chuyện của gần một ngày sau. Bác sĩ tiếc nuối lắc đầu: “Giá như sớm hơn một chút thì tốt rồi. Bây giờ giữ được mạng, nhưng để lại di chứng liệt toàn thân vĩnh viễn…”
Khương Vãn Đường đau lòng đến mức không thở nổi, nhưng mẹ Khương trên giường bệnh vẫn cười với cô: “Liệt thì có sao đâu? Không phải chuyện gì to tát cả.”
“Đường Đường đừng sợ, mẹ đã sắp xếp ổn thỏa rồi, cái thằng khốn khiếp Tạ Lẫm Xuyên đó không giữ được con đâu!”
“Mẹ…” Khương Vãn Đường nhào lên người bà, khóc đến mức bờ vai run rẩy.
Cô có thể cảm nhận được mẹ Khương miễn cưỡng nâng tay vỗ lưng cô, từng nhịp, từng nhịp.
Vài ngày sau đó, Khương Vãn Đường luôn ở lại bệnh viện chăm sóc mẹ. Điện thoại của Tạ Lẫm Xuyên gọi đến liên tục, đều bị cô cúp máy.
Khi chạm mặt Tô Tình Nguyệt bên ngoài bệnh viện, cô cũng coi như không thấy, quay người bước đi. Tô Tình Nguyệt định đuổi theo, nhưng lại va phải một gã đàn ông lực lưỡng say xỉn. Gã đàn ông chửi thề vài câu tục tĩu, túm tóc Tô Tình Nguyệt kéo vào góc phố.
“Cứu mạng!”
Nghe tiếng la hét thảm thiết phía sau, Khương Vãn Đường cứng đờ người. Cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức, cô vớ đại một hòn đá, đập mạnh vào đầu gã đàn ông!