Chương 1 - Kịch Hay Chỉ Mới Bắt Đầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

SAU KHI HÒA LY, TA TRẮNG ĐÊM DỌN SẠCH MƯỜI NĂM GIÁ TRANG, TÊN TƯỚNG QUÂN NUÔI NGOẠI THẤT CÙNG SÁU ĐỨA CON HOẢNG LOẠN.

Thánh chỉ hòa ly vừa ban xuống, ta tức tốc hạ lệnh kiểm kê mười năm giá trang.

Sáu mươi vạn lạng bạc trắng, hai ngàn mẫu ruộng tốt, mười tám gian phồn hoa vượng phác ở kinh kỳ, cộng thêm từng rương trân bảo chất đầy, chắn ngang con phố dài trước Tướng quân phủ đến mức chật như nêm cối.

Sắc mặt Lâm Yến tái mét: “Thẩm Tri Ý, phu thê mười năm, nàng lại tuyệt tình đến mức này sao?”

Ta liếc nhìn ả ngoại thất đang bế con đứng sau lưng hắn, vẻ mặt vẫn còn đọng nét đắc ý, rồi khẽ bật cười thành tiếng.

“Lúc Tướng quân dùng giá trang của ta, nuôi dưỡng ả ngoại thất này cùng sáu đứa con của các người, đã từng niệm lấy nửa phần tình nghĩa phu thê nào chưa?”

Nhìn khuôn mặt hắn nháy mắt trắng bệch, ta biết, kịch hay mới chỉ bắt đầu.

01

Thánh chỉ hòa ly vừa ban xuống, ta liền trắng đêm gọi người kiểm kê giá trang.

Mười năm.

Ròng rã mười năm.

Quản sự ma ma của ta dẫn người, đem từng rương từng rương tài vật từ trong khố phòng chuyển ra ngoài.

Sáu mươi vạn lạng tiền bạc, niêm phong trong những chiếc rương gỗ nam mộc nặng trịch.

Địa khế của hai ngàn mẫu ruộng tốt, dày cộp một xấp.

Phòng khế của mười tám gian cửa hiệu sầm uất bậc nhất kinh thành, mỗi một tờ đều đại diện cho ngày kiếm đấu vàng.

Còn có hàng trăm rương đồ cổ trân bảo, lụa là gấm vóc, danh nhân tự họa.

Đoàn xe ngựa xếp hàng từ nội viện Tướng quân phủ kéo dài tít tắp ra tận ngoài cửa lớn.

Bịt kín cả con phố dài trước phủ đến mức nước chảy không lọt.

Ánh bình minh vừa ló rạng, bách tính xem náo nhiệt đã vây quanh trong ba lớp ngoài ba lớp.

Bọn họ kề tai thì thầm, chỉ trỏ về phía Tướng quân phủ.

Lâm Yến lao ra, sắc mặt đen như đáy nồi.

Hắn chỉ mặc một bộ trung y, tóc tai còn chưa búi gọn, hiển nhiên là vừa choàng tỉnh từ trong ôn nhu hương.

Hắn vươn tay cản ta lại, hai mắt đỏ ngầu.

“Thẩm Tri Ý!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, thanh âm rít ra từ kẽ răng: “Phu thê mười năm, nàng quả thật vô tình như vậy sao?”

Ta nâng mắt nhìn hắn.

Cách đó không xa sau lưng hắn, là một nữ nhân đang đứng.

Liễu di nương, không, bây giờ nên gọi ả là Lưu Khanh Nhi rồi.

Trong ngực ả ôm một đứa bé trai chừng ba tuổi, tay còn dắt theo một bé gái năm tuổi.

Trên mặt là vẻ đắc ý và khiêu khích chưa kịp thu liễm.

Ả tưởng rằng Thẩm Tri Ý ta cuối cùng cũng bị đuổi ra khỏi cửa.

Ta nhìn cảnh tượng chướng mắt này, không nhịn được bật cười.

Tiếng cười trong trẻo, vang vọng khắp con phố dài.

Sắc mặt Lâm Yến càng thêm khó coi: “Nàng cười cái gì?”

Ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng tuyết tháng chạp.

“Tướng quân.” Ta nhạt giọng mở lời, “Mười năm nay, ngài dùng bạc của ta, nuôi nấng thê nhi đầy đàn ở bên ngoài.”

“Một đứa, hai đứa, ba đứa…”

Ánh mắt ta lướt qua Lưu Khanh Nhi cùng cặp nam nữ của ả.

“Không nhiều không ít, tổng cộng sáu đứa.”

“Tướng quân đã từng nghĩ xem, chữ ‘Tình’ viết thế nào chưa?”

Trong đám đông truyền đến tiếng hít khí lạnh. Hơi thở của Lâm Yến đình trệ.

Ta tiến lên một bước, thanh âm không lớn, nhưng từng chữ rành rọt.

“Mười năm nay, số bạc ta đắp vào Tướng quân phủ này, gom đủ hai trăm vạn lạng.”

“Nay ta chẳng qua chỉ lấy lại đồ của mình.”

“Ngài lại có mặt mũi đến chất vấn ta ư?”

Khuôn mặt Lâm Yến nháy mắt trắng bệch như giấy.

Sự phẫn nộ trong mắt hắn rút đi, chỉ còn lại vẻ hoảng loạn và khó tin.

Chắc hẳn hắn chưa từng nghĩ tới, một người luôn ngoan ngoãn hiền thuận như ta, lại đem toàn bộ sổ sách phơi bày dưới ánh mặt trời.

Hắn càng không ngờ, ta lại tuyệt tình đến thế.

Vẻ đắc ý trên mặt Lưu Khanh Nhi cũng cứng đờ.

Bàn tay ôm đứa trẻ bất giác siết chặt.

Có lẽ ả mới nhận ra, cuộc sống vinh hoa phú quý của ả và các con, nguồn cơn là từ đâu mà có.

Và bây giờ, ngọn nguồn ấy sắp bị cắt đứt rồi.

Trên phố dài tĩnh lặng như tờ.

Chỉ có thanh âm của ta quanh quẩn.

“Phu thê mười năm?” Ta nhìn Lâm Yến, dằn từng chữ, “Gạo củi trong Tướng quân phủ là ta mua.”

“Nguyệt tiền trên dưới trong phủ là ta phát.”

“Quan phục của ngài, thọ lễ của mẫu thân ngài, nữ nhân và đám con ngài nuôi bên ngoài, có khoản nào không xài bằng bạc từ giá trang của ta?”

“Bây giờ, ta phải đi rồi.”

“Đem đồ của ta, nguyên vẹn không thiếu một cắc, trả lại đây.”

Quản sự ma ma của ta thức thời hô cao một tiếng: “Khởi giá!”

Đám gia đinh nô bộc đã túc trực sẵn đồng loạt phát lực.

Cỗ xe ngựa đầu tiên chất đầy rương bạc bắt đầu chậm rãi lăn bánh.

Bánh xe nghiến qua đường lát đá xanh phát ra thanh âm trầm đục.

Mỗi một tiếng, đều như đang vả thẳng vào mặt Lâm Yến.

Hắn muốn cản, lại phát hiện bản thân cạn lời để nói, cạn sức để ngăn.

Thánh chỉ hòa ly đã hạ, chúng ta nay chẳng còn quan hệ gì.

Số giá trang này, vốn dĩ là tư sản của ta.

Hắn lấy tư cách gì mà cản?

Hắn lấy bản lĩnh gì mà ngăn?

“Tri Ý!”

Một giọng nói già nua mà phẫn nộ từ trong phủ truyền ra.

“Nữ nhân không biết liêm sỉ nhà ngươi!”

“Ngươi muốn vứt sạch thể diện của Tướng quân phủ chúng ta sao!”

Mẫu thân của Lâm Yến, Từ Lão phu nhân, được nha hoàn dìu đỡ lao ra ngoài.

Bà ta đầu đầy châu thúy, y phục hoa quý, khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng tràn ngập lửa giận.

Bà ta chỉ thẳng vào mũi ta, chửi ầm lên.

Ta biết, màn thứ hai của vở kịch, khai mạc rồi.

02

Từ Lão phu nhân vừa xuất hiện, liền mang theo một luồng khí thế bức người.

Bà ta làm Lão phu nhân Tướng quân phủ mười năm, được người ta tâng bốc, sớm đã quen thói cao cao tại thượng.

“Thẩm Tri Ý!” Bà ta quát lớn.

“Ngươi điên rồi sao?”

“Lập tức! Ngay lập tức! Đem những thứ này chuyển hết về cho ta!”

“Phu thê làm gì có thù qua đêm, có chuyện gì không thể đóng cửa bảo nhau?”

“Ngươi nhất quyết làm ầm ĩ cho cả thành đều biết, rốt cuộc là có tâm tư gì!”

Bà ta tuôn một tràng đại nghĩa lẫm liệt.

Cứ như thể ta mới là kẻ vô cớ gây sự, không biết nhìn đại cục.

Bách tính xung quanh xì xào bàn tán.

Một số người nhìn ta cũng mang theo ánh mắt không đồng tình.

Dẫu sao, xấu chàng hổ ai, việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài.

Ta nhìn bà ta, nội tâm không mảy may gợn sóng.

Mười năm rồi, bài ca này ta đã nghe vô số lần.

Mỗi lần ta bị hạ nhân trong phủ bắt nạt, bà ta sẽ nói, vì thể diện của Tướng quân, nhẫn nhịn đi.

Mỗi lần Lâm Yến đêm không về ngủ, bà ta sẽ nói, nam nhân ra ngoài xã giao, vì thể diện của Tướng quân, hãy hiểu chuyện một chút.

Mỗi lần ta lấy ra số bạc lớn từ giá trang để bù đắp sự thiếu hụt của phủ, bà ta sẽ nói, người một nhà không nói hai lời, Tướng quân có thể diện, chúng ta mới có ngày tháng tốt đẹp.

Thể diện, lại là thể diện.

Mọi thứ trong cái nhà này, dường như đều được xây đắp trên cái thể diện của Lâm Yến.

Còn sự tủi thân và hi sinh của ta, lại chẳng đáng một xu.

“Lão phu nhân.” Ta bình tĩnh mở lời, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc.

“Thánh chỉ đã ban, ta và Lâm Yến, đã không còn nửa điểm quan hệ.”

“Ta bây giờ, chỉ là đang lấy lại tư sản của chính mình.”

Từ Lão phu nhân bị ta chặn họng, tức đến mức lồng ngực phập phồng.

“Ngươi!” Bà ta chỉ vào ta, ngón tay run rẩy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)