Chương 6 - Kịch Bản Hôn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Có lẽ anh ta từng nghĩ, tất cả hành động của tôi chỉ là đang “làm mình làm mẩy”, chỉ là giận dỗi. Rằng chỉ cần anh ta mềm mỏng một chút, hoặc cứng rắn một chút, tôi sẽ lại như trước, nhún nhường thỏa hiệp.

Nhưng anh ta không ngờ, lần này tôi thật sự nghiêm túc, và tôi không để lại cho anh ta bất kỳ đường lui nào.

Thế là, anh ta đổi chiến lược.

Từ hôm sau, anh ta bắt đầu xuất hiện đúng giờ dưới tòa nhà công ty tôi làm việc.

Anh ta không còn là kẻ gào thét điên cuồng nữa, mà quay về làm “người chồng hoàn hảo” dịu dàng đầy tình cảm.

Anh ta đứng bên kia đường, trước cửa quán cà phê đối diện công ty, không la hét, không làm loạn, chỉ lặng lẽ nhìn về hướng tôi ra vào.

Có hôm trời mưa, anh ta cũng không che ô, cứ thế để mưa lạnh tạt ướt tóc và áo, tạo dáng chuẩn “nam chính si tình vì tình yêu mà tiều tụy chờ đợi”.

Anh ta còn bắt đầu “bán thảm” trong nhóm bạn chung của hai đứa.

Anh ta đăng những bức ảnh chúng tôi từng chụp chung — khi ngắm hoàng hôn bên biển, khi ôm nhau dưới chân núi tuyết, khi hôn nhau ngọt ngào trong tiệc sinh nhật — từng tấm đều là ký ức quý giá của tôi một thời.

Phần chú thích thì ủy mị đến tận cùng:

“Một năm hôn nhân, hơn ba trăm ngày bên nhau, chẳng lẽ lại không bằng một lần cãi vã nhỏ? Anh đã sai điều gì, để em nỡ lòng tuyệt tình như vậy?”

“Thành phố này gió lớn lắm, người cô đơn mãi chẳng chịu về nhà. Mất em rồi, đến thở cũng thấy đau.”

“Anh chỉ muốn cho em trai một mái nhà, anh sai ở đâu? Vì sao cuối cùng, lại là anh mất đi chính tổ ấm của mình?”

Màn diễn xuất này — thành công rực rỡ.

Rất nhanh chóng, ánh mắt của đồng nghiệp và bạn bè quanh tôi đã thay đổi.

Trong phòng pha trà, tôi nghe thấy họ rì rầm:

“Lâm Vi cũng hơi tuyệt tình quá rồi, chồng cô ấy nhìn yêu thương thế còn gì, chỉ là chuyện mua nhà cho em trai thôi mà, đâu cần phải ly hôn dữ vậy?”

“Đàn ông nghèo xuất thân quê thì đáng ngại thật, nhưng Trần Húc trông đâu có giống vậy? Đẹp trai, công việc cũng ổn, đối xử với Lâm Vi thì khỏi chê.”

“Đúng đó, chị nhìn đi, ngày nào anh ấy cũng đứng dưới lầu đợi, bất kể mưa nắng, quá si tình còn gì. Lâm Vi làm quá rồi.”

Thậm chí có vài đồng nghiệp vốn thân thiết, cũng đến khuyên nhủ tôi:

“Vi Vi à, vợ chồng không có thù qua đêm đâu. Chồng em nhìn là biết yêu em thật lòng, một người đàn ông đẹp trai như thế, vì em mà làm đến mức đó, em cũng nên thôi đi, đừng làm quá nữa.”

“Làm quá à?” Tôi cười lạnh trong lòng.

Những gì các người thấy, chỉ là những gì anh ta muốn các người thấy.

Các người không hề biết, dưới lớp vỏ bọc dịu dàng si tình ấy, là một khuôn mặt tham lam ích kỷ và độc ác đến cỡ nào.

Áp lực dư luận như sóng dữ tràn về phía tôi.

Tôi trở thành kẻ “vô tình bạc nghĩa, ghét nghèo khinh nghèo, có chút tiền liền coi thường nhà chồng”.

Mẹ Trần Húc — bà mẹ chồng “diễn xuất đỉnh cao” — cũng ra sức “thêm cảnh”.

Bà ta chạy thẳng đến quầy lễ tân công ty tôi, nước mắt nước mũi tèm lem gào khóc kể tội tôi “bất hiếu”, nói tôi ép con trai bà đến mức không có nhà để về, nói nhà họ Trần bị nhà họ Lâm bắt nạt.

Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Nếu tôi không sớm dặn hành chính và bảo vệ công ty, hễ bà ta xuất hiện thì lập tức “mời” ra ngoài, có lẽ ngày hôm sau tôi đã lên thẳng tiêu đề diễn đàn nội bộ công ty rồi.

Tôi ngồi trong văn phòng, lắng nghe tiếng ồn ào lờ mờ vọng từ tầng dưới, gương mặt không cảm xúc, mắt dán vào màn hình máy tính.

Tôi cảm thấy — thời cơ đã chín muồi.

Chờ đến khi mẹ chồng bị bảo vệ “mời đi”, công ty trở lại yên tĩnh, tôi mở WeChat của mình.

Tôi không viết bài dài biện minh, cũng không chỉ trích gia đình Trần Húc.

Tôi chỉ đăng một đoạn ghi âm đã qua chỉnh sửa.

Ghi âm không dài, chỉ một phút.

Mở đầu, là tiếng chửi rít lên the thé của mẹ chồng: “Mày là sao chổi! Hồ ly tinh! Chưa vào cửa đã tính toán nhà tao! Lương tâm mày chó gặm rồi à?”

Giữa đoạn, là giọng lấn lướt vô sỉ của Trần Dương: “Chị dâu, đừng cãi nhau nữa, chuyển tiền cho em là xong, đừng lằng nhằng!”

Kết thúc, là câu “công bằng” giả tạo của Trần Húc: “Mẹ, mẹ đừng giận. Vi Vi chỉ là nghĩ không thông thôi, bị ông bố chỉ biết tiền không biết người dạy hư rồi.”

Tôi thêm một dòng caption ngắn gọn:

“Cái tôi nghĩ là cưới vì tình yêu. Còn cái mà chồng tôi và nhà anh ta nghĩ, là ‘xóa đói giảm nghèo có mục tiêu’. Đúng sai thế nào, tự mọi người cảm nhận.”

Rồi tôi bấm “Đăng”.

Tôi lại tiếp tục gửi đoạn ghi âm đó, kèm ảnh chụp điều khoản bổ sung trong bản “Thỏa thuận tài sản vợ chồng”, vào toàn bộ các nhóm WeChat chung với bạn bè hai bên.

Làm xong tất cả, tôi tắt điện thoại, tiếp tục làm việc.

Tôi biết, một quả bom đã được tôi ném ra.

Vài giờ tiếp theo, thế giới của tôi sẽ yên tĩnh.

Còn thế giới của Trần Húc — sẽ chấn động dữ dội.

Quả nhiên, đến giờ tan ca, khi tôi mở điện thoại lại, WeChat đã nổ tung.

Vô số tin nhắn chưa đọc — bạn bè gửi lời hỏi thăm, ngạc nhiên, và nhiều nhất là những lời chất vấn Trần Húc trong các nhóm chung:

“Trần Húc, đoạn ghi âm này là thật à? Mẹ cậu sao có thể mắng Lâm Vi như thế?”

“Trời ơi, còn cái hợp đồng này nữa, chẳng phải lừa cưới cướp tài sản sao? Muốn biến toàn bộ của hồi môn người ta thành của nhà mình à?”

“Em cậu muốn mua nhà, mắc gì bắt Lâm Vi phải bỏ của hồi môn ra? Lại còn ngang ngược đòi như đúng rồi nữa chứ!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)