Chương 3 - Kịch Bản Hôn Nhân
Vẻ lơ là của Trần Dương cũng thu lại, hắn không thể tin nổi nhìn tôi.
Còn Trần Húc, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, môi mấp máy, nhưng không thốt ra nổi một chữ.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ, người vợ ngày thường dịu dàng ngoan ngoãn, hiếm khi lớn tiếng, lại đột nhiên lộ ra nanh vuốt sắc bén đến vậy.
Không khí ngập tràn sự tĩnh lặng chết chóc.
Cuối cùng, Trần Húc là người bại trận trước.
Anh ta bước tới, kéo mẹ chồng còn đang sững sờ, giọng khô khốc.
“Mẹ… chúng ta về trước đi. Để Vi Vi… bình tĩnh lại.”
Mẹ chồng không cam lòng bị anh ta kéo ra ngoài, miệng vẫn lầm bầm những câu không sạch sẽ như “đồ vong ân bội nghĩa”, “đồ nuôi không quen”.
Trần Dương cũng đứng dậy, trước khi đi còn hung hăng trừng tôi một cái.
Cánh cửa lại khép lại, lần này, không còn tiếng sập cửa chấn động.
Phòng khách trở về yên tĩnh, chỉ còn mùi hoa bách hợp vẫn cố chấp lan tỏa trong không khí, trở nên lạc lõng đến khó chịu.
Tôi đi tới bàn trà, tắt ghi âm.
Nhìn đoạn ghi âm dài hơn mười phút, ngón tay tôi dừng lại trên nút “xóa” một lát, cuối cùng vẫn chọn “lưu”.
Lạnh lòng, phẫn nộ, cho đến giờ phút này là dứt khoát.
Tôi rất rõ ràng, cuộc chiến này, chỉ mới bắt đầu.
Và tôi, sẽ không còn bất kỳ sự nhượng bộ nào nữa.
03
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một tràng rung liên tục của điện thoại.
Là Trần Húc nhắn WeChat, một lúc gửi cả chục tin, lấp đầy toàn bộ màn hình.
Không có chất vấn, không có giận dữ, mà là một đoạn văn dài xin lỗi đầy cảm xúc.
“Vợ à, xin lỗi em, anh sai rồi. Tối qua anh không nên nổi giận với em, càng không nên để mẹ và em trai đến nhà làm loạn. Anh là đồ khốn, anh không ra gì. Chỉ là anh quá lo lắng, em cũng biết tình hình của em trai anh, nó là em duy nhất của anh, anh không thể bỏ mặc nó. Mẹ anh cũng vậy, bà chưa từng đi học, cả đời sống ở quê, tư tưởng là như thế, nhưng bà không có ác ý, bà chỉ quá yêu chúng ta. Anh xin lỗi em, thay mẹ và em trai anh, anh cúi đầu xin lỗi em.”
“Vi Vi, em đừng giận anh nữa được không? Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, anh yêu em nhiều thế nào, chẳng lẽ em không biết sao? Anh không thể sống thiếu em. Khi cưới nhau, mình đã thề sẽ bên nhau trọn đời, em quên rồi sao?”
“…Em đã vì gia đình này mà hy sinh rất nhiều, anh luôn ghi nhớ trong lòng. Là anh quá nóng vội, làm tổn thương em. Xin em cho anh thêm một cơ hội, chúng ta nói chuyện đàng hoàng lại, được không?”
Những lời anh ta viết, vẫn như mọi khi, thành khẩn, tràn ngập ăn năn và tình cảm.
Nếu là trước hôm qua đọc những dòng này, có lẽ tôi sẽ mềm lòng, sẽ cảm động, sẽ nghĩ rằng anh ta chỉ là nhất thời hồ đồ.
Nhưng giờ đây, nhìn những câu chữ được dệt nên đầy tính toán ấy, tôi chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên từng cơn ghê tởm.
Anh ta vẫn đang diễn.
Diễn vai người chồng sâu sắc, yêu vợ, vì gia đình.
Anh ta tưởng rằng, dùng vài viên “kẹo bọc đường” này là có thể xóa sạch mọi chuyện đêm qua khiến tôi ngoan ngoãn giao tiền ra.
Ngay sau đó, anh ta lại gửi thêm một tin nữa:
“Vợ à, anh biết em vẫn còn giận. Thế này nhé, tối nay anh đã đặt chỗ ở ‘Dạ Sắc’, đó là nơi mình hẹn hò lần đầu tiên. Anh sẽ đưa mẹ và em trai đến đó, trực tiếp xin lỗi em. Mình nói chuyện rõ ràng, được không? Đừng để chuyện nhỏ này ảnh hưởng đến tình cảm của tụi mình.”
Nhà hàng Dạ Sắc. Một buổi tiệc Hồng Môn.
Tôi gần như có thể tưởng tượng ra khung cảnh ấy: cả nhà anh ta đột nhiên đổi mặt, ân cần hỏi han, diễn một màn gia đình hòa thuận, rồi đến lúc rượu vào lời ra, lại tung chiêu mới để gài bẫy tôi.
Ngón tay tôi dừng lại trên màn hình, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.
Muốn xem tôi bẽ mặt? Muốn biến tôi thành kẻ ngu bị dụ?
Tôi cầm điện thoại, không trả lời Trần Húc, mà trực tiếp gọi cho ba tôi.
Chuông vừa reo một tiếng đã được nhấc máy, giọng ba tôi trầm tĩnh vang lên: “Vi Vi, có chuyện gì thế?”
Tôi kể lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra hôm qua và cả những tin nhắn sáng nay, không sót một chữ.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Chồn chúc Tết gà, không có lòng tốt.” Giọng ba tôi lạnh hẳn xuống, “Tên Trần Húc này, tâm cơ còn sâu hơn ba tưởng. Cứng không được, giờ chuyển sang mềm.”
“Ba ơi, con phải làm gì bây giờ?”
“Đi.” Câu trả lời của ba vượt ngoài dự đoán của tôi, “Sao lại không đi? Chúng dựng sẵn sân khấu rồi, con không đến xem kịch thì phí quá. Nhớ mang theo máy ghi âm, mua cái mới, giấu kỹ vào người. Từ đầu đến cuối, ghi lại từng chữ bọn chúng nói. Ba muốn xem xem, chúng còn giở được trò gì.”
Lời của ba khiến tôi lập tức bình tĩnh lại.
Đúng vậy, tôi không thể lùi bước, càng không được để lộ sự sợ hãi.
Tôi phải đi, mà không chỉ là đi, tôi phải tận mắt xem thử, bọn họ có thể vô liêm sỉ đến đâu.
Tôi nhắn lại cho Trần Húc: “Được, bảy giờ tối, gặp ở nhà hàng.”
Buổi chiều, tôi cố ý đến trung tâm thương mại mua một cây bút ghi âm ngụy trang, sau đó đi làm tóc và trang điểm một lớp nhẹ nhàng nhưng tinh tế.
Người trong gương, ánh mắt sáng, khóe môi khẽ cong, không nhìn ra chút bất thường nào.
Bảy giờ tối, tôi đúng hẹn đến nhà hàng “Dạ Sắc”.
Bên bàn gần cửa sổ, Trần Húc cùng mẹ và em trai quả nhiên đã ngồi sẵn.
Thấy tôi đến, Trần Húc lập tức đứng dậy, nhanh chóng bước tới, trên mặt là biểu cảm vừa phải giữa ăn năn và dịu dàng: “Vợ à, em đến rồi.”
Anh ta định nắm tay tôi, nhưng tôi khéo léo né tránh.
Thái độ của mẹ chồng và em chồng cũng thay đổi 180 độ.
“Vi Vi đến rồi, mau ngồi mau ngồi.” Gương mặt mẹ chồng nhăn nhúm như đóa cúc, niềm nở mời tôi, “Hôm qua là lỗi của mẹ, mẹ hồ đồ, nói mấy câu bậy bạ, con đừng để bụng.”