Chương 18 - Khương Đài Trở Về
Trong lòng có chút rung động, Trình Tuần bỗng nhớ lại lời bố nói trước khi đi làm nhiệm vụ hồi anh còn nhỏ.
“Đây là vật gia truyền của nhà chúng ta.”
“Nếu một ngày nào đó con gặp được người mà con muốn dùng cả mạng sống để bảo vệ, hãy tặng mặt dây chuyền này cho cô ấy…”
Hệ thống thông báo: Tinh—! Độ hảo cảm của Trình Tuần tăng lên 78%.
Khương Đài ngẩn ra, nhìn dòng thông báo hệ thống đột nhiên xuất hiện. Còn chưa kịp phản ứng, Trình Tuần lại đưa mặt dây chuyền đến trước mặt cô một lần nữa.
“Không cần trả lại cho tôi, tặng cho em rồi.”
Chương 14
Nghe Trình Tuần nói vậy, Khương Đài không khỏi sinh lòng hoài nghi. Rõ ràng anh luôn miệng nói trân trọng sợi dây chuyền này, sao mình có lòng tốt trả lại mà anh lại không lấy?
Vừa định hỏi, trước mắt lại đột ngột bật lên thông báo của hệ thống.
Hệ thống thông báo: Độ hảo cảm của Trình Tuần đã đạt mức, đạo cụ quan trọng đã được kích hoạt, tính năng liên quan chờ ký chủ tự mình trải nghiệm.
Ngay giây tiếp theo, trên bảng điều khiển hệ thống, biểu tượng mặt dây chuyền màu xám xịt im lìm suốt hai năm nay chợt sáng lên, chuyển thành có màu.
Khương Đài lập tức nuốt những lời định nói vào bụng, nhận lấy mặt dây chuyền. Bất kể là có tính năng gì, đồ miễn phí dại gì mà không lấy.
Nhận lại mặt dây chuyền xong, Trình Tuần bị đồng đội gọi đi báo cáo nhiệm vụ. Trước khi đi anh quay đầu nhìn Khương Đài.
“Tôi đi trước, em có việc gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ đến giải quyết.”
Khương Đài gật đầu, sau đó bước thẳng tới trước mặt Bạch Lạc hỏi.
“Tay cô sao rồi?”
Vừa nãy cô gái này đỡ đòn tấn công của Khương Trăn Trăn giúp mình, nhưng cô ấy chỉ là người có dị năng cấp A, đương nhiên là bị thương. Bạch Lạc lắc đầu, tỏ vẻ không bận tâm: “Không sao, vết thương nhỏ thế này chúng tôi quen rồi.”
Khương Đài gật đầu, không đào sâu thêm. Cô chuyển chủ đề: “Nếu bây giờ không phải là mạt thế, cô muốn ăn món gì nhất?”
Bạch Lạc sững người, rõ ràng không ngờ Khương Đài lại đột nhiên nhắc đến chuyện này. Nhưng cô vẫn không kìm được mà hồi tưởng.
“Nếu được, tôi khá muốn ăn thịt.”
“Đáng tiếc bây giờ động thực vật bên ngoài đều biến dị hết rồi, căn bản không có—”
Cô ấy chưa kịp nói hết câu, trước mắt đã lóe lên một ánh sáng trắng. Ngay sau đó, một đĩa thịt nướng vàng ươm, thơm nức mũi được đặt ra trước mặt cô.
Khương Đài nhẹ nhàng rút tay lại: “Đây là thù lao của cô.”
Nói xong, cô định đi thẳng về hướng cổng căn cứ. Khương Đài rời đi, nhưng mùi thơm của thì là và bột ớt gần như hóa thành thực thể, câu kéo linh hồn người ta. Đối với những người trong mạt thế, sức sát thương của nó chẳng kém gì một quả bom nguyên tử.
Đám đông bắt đầu nháo nhác.
“Là thịt nướng, trong mạt thế mà vẫn còn được thấy thịt nướng.”
“Nhưng chẳng phải Khương Trăn Trăn bảo Khương Đài chỉ có cái không gian hệ thống thôi sao, làm thế nào cô ta lại lấy ra được thịt nướng?”
“Tôi muốn cắn một miếng quá, đói quá, tôi thật sự sắp chết đói rồi…”
Mọi người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị bàn tán, nhưng rốt cuộc cũng chẳng ai dám cướp đồ của Bạch Lạc. Bạch Lạc bưng chiếc đĩa đầy thịt nướng, nhưng trái tim lại chìm xuống đáy vực. Cô biết, sau sự việc vừa rồi, chắc chắn Khương Đài sẽ không giúp đỡ căn cứ này nữa. Nhưng những người khác trong căn cứ, có đáng phải chịu liên lụy vì đám người này không?
Cuối cùng, Bạch Lạc vẫn không nhịn được mà đuổi theo Khương Đài.
“Khương thành chủ, cô có thể cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa được không.”
Khương Đài dừng bước, quay đầu nhìn Bạch Lạc chạy về phía mình, vừa thở hổn hển vừa nói.
“Chuyện lần này tôi thay mặt họ xin lỗi cô, nhưng ngoài những người đó ra, căn cứ vẫn còn rất nhiều người tốt.”