Chương 4 - Khúc Ru Ngủ Giữa Lòng Hoàng Cung
Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt bỗng dịu xuống. Nàng lấy cây trâm của ta từ trong tay áo ra, đưa trả lại cho ta.
“Tỷ tỷ, lần trước đa tạ tỷ cho ta mượn cây trâm ứng nguy.”
“Chỉ là cây trâm này… sau này tỷ đừng cài nữa, đừng để Tam hoàng tử nhìn thấy.”
Nàng có vẻ hơi chột dạ.
“Ta biết là ta làm khó tỷ, nhưng… không hiểu vì sao Tam hoàng tử dường như rất chán ghét tỷ.”
Như Nguyệt nhanh chóng nhìn ta một cái.
Ta đáp một chữ:
“Được.”
Nàng thở phào nhẹ nhõm, cười cười rồi đứng dậy rời đi.
11
Đêm đó bỗng đổ mưa lớn.
Ta nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, chợt nhớ cửa sổ Phật đường ban ngày hình như chưa đóng chặt. Thế là ta khoác áo ngoài, cầm một ngọn đèn, chống ô đi đến Phật đường.
Đẩy cửa Phật đường ra.
Ta đang định đi về phía cửa sổ, khóe mắt bỗng quét thấy bên cạnh Phật đài, dưới đất có một bóng người đang co ro.
Tim ta thót lên.
Mượn ánh nến yếu ớt nhìn qua người kia ôm đầu bằng hai tay, thân thể khẽ run, trong miệng phát ra tiếng rên đứt quãng.
“Ai?”
Ta do dự một thoáng, cuối cùng vẫn đi tới.
Vừa ngồi xổm xuống, còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn, một bàn tay bỗng vươn ra, mạnh mẽ giữ chặt cổ tay ta.
Cả người ta bị hắn kéo tới, nặng nề va vào lòng hắn.
“Như Nguyệt…”
“Ta đau… hát cho ta nghe.”
Sao lại là Tiêu Mặc Ngọc?
Hắn bị nước mưa xối ướt sũng, sắc mặt tái nhợt, mắt nửa mở nửa nhắm.
Đây là lại phát bệnh sao?
Kiếp trước ta cũng nhớ, sau khi tỉnh táo, thỉnh thoảng hắn vẫn phát bệnh.
Thời gian uống thuốc còn ngắn, mỗi lần phát tác đều đau đầu như muốn nứt ra, cả người như bị xé thành hai nửa, không nhận ra ai.
Chỉ là lúc này đã đêm khuya, sao hắn còn ở trong cung?
Lòng ta bỗng khẽ động.
Hôm nay… là ngày giỗ của mẫu phi hắn.
Nghe nói ban ngày hắn vẫn luôn nghị sự chỗ Hoàng thượng, chẳng trách…
Ta lắc đầu, đè những suy nghĩ đó xuống.
Ta không muốn hát.
Ta thử gỡ tay hắn ra, muốn đứng dậy.
Nhưng bàn tay hắn đang giữ trên eo ta vẫn không nhúc nhích, thậm chí còn siết chặt hơn.
“Buông ta ra. Điện hạ, là ta, Lê Lạc. Không phải Như Nguyệt.”
Hắn không nghe.
“Như Nguyệt…”
Tiêu Mặc Ngọc nhắm mắt, mày nhíu chặt, tủi thân nói:
“Đừng đi… nàng đi rồi ta lại đau…”
“Điện hạ, ta không phải…”
“Mẫu phi…”
Hắn bỗng đổi cách gọi.
“Mẫu phi đừng đi…”
Hắn coi ta là Như Nguyệt, rồi lại coi ta là mẫu phi.
Trong chốc lát, ta thật sự không biết nên nói gì, chỉ cố gắng bẻ từng ngón tay hắn ra.
Nhưng hắn ôm quá chặt, siết đến mức ta gần như không thở nổi.
Mưa vẫn rơi. Tiếng sấm lăn qua từ nơi xa, trong điện lúc sáng lúc tối.
Cuối cùng ta không vùng vẫy nữa. Im lặng một lát, ta khẽ mở miệng.
Khúc ru ngủ ấy lại được ta hát lên một lần nữa.
Thân thể hắn dần thả lỏng, hơi thở không còn gấp gáp như trước.
Đến lần thứ hai.
Chân mày Tiêu Mặc Ngọc dần giãn ra.
Tay hắn cuối cùng cũng buông lỏng.
12
Ta cẩn thận dời tay hắn ra, từng chút một lui khỏi lòng hắn.
Vừa đứng dậy.
Một bàn tay bỗng bóp lấy cổ ta.
Lực đạo hung ác, không chút nương tay.
Tiêu Mặc Ngọc ấn mạnh cả người ta lên Phật đài.
Trước mắt ta từng cơn tối sầm lại, bản năng đưa tay bẻ ngón tay hắn.
Một tia chớp xé ngang, soi sáng mặt hắn.
Tiêu Mặc Ngọc từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt tỉnh táo.
“Sao lại là ngươi?”
“Đúng là không biết xấu hổ. Không chỉ trộm thân phận của Như Nguyệt, còn trộm khúc hát mẹ nàng dạy nàng.”
“Ngươi thật sự tưởng mình hát cho ta nghe năm năm, là có thể dựa vào khúc hát này để mê hoặc ta sao?”
Ngón tay hắn siết chặt thêm một chút, mặt ta đỏ bừng, nước mắt bị ép trào ra.
“Bây giờ còn cố tình đến quyến rũ ta.”
Ta liều mạng ép giọng từ trong cổ họng ra.
“Nô tỳ… không có…”
Hắn cười giễu, ánh mắt dời xuống, rơi trên vạt áo ta.
Trong lúc giằng co vừa rồi, cổ áo ta đã bị kéo mở, lộ ra một mảng xương quai xanh và vai.
Ánh mắt Tiêu Mặc Ngọc không có chút dao động.
“Cho dù ngươi có cởi sạch đứng trước mặt ta, ta cũng sẽ không nhìn ngươi lấy một cái.”
Hắn buông tay, ném ta xuống đất như ném một thứ bẩn thỉu.
Gáy ta va mạnh một cái, trước mắt tóe đầy sao, cổ họng đau rát như lửa đốt.
Tiêu Mặc Ngọc khựng lại, nhìn tay mình, trong mắt thoáng qua một tia không nỡ. Nhưng không biết nghĩ đến điều gì, hắn lại chán ghét phất tay áo, xoay người rời đi.
…
13
Giọng ta khàn mất mấy ngày.
Mỗi lần mở miệng đều đau dữ dội, trên cổ tím xanh một mảng.
Ta đành kéo cao cổ áo hết lần này đến lần khác, che kín mít.
Cuối cùng Thái hậu vẫn nhìn thấy.
Hôm ấy người tụng kinh xong trong Phật đường, khi đứng dậy, ánh mắt vô tình quét qua cổ ta, dừng lại một thoáng. Người không hỏi sâu, chỉ bỗng nhiên hỏi ta:
“Lê Lạc, ngươi còn muốn ở lại Phật đường không?”
Ta sững ra, ngẩng đầu nhìn người.
“Nếu muốn đi nơi khác, ai gia cũng bằng lòng thay ngươi sắp xếp.”
Ta đang định mở miệng, ngoài cửa bỗng truyền đến giọng Tiêu Mặc Ngọc.
“Tổ mẫu.”
Hắn cùng Như Nguyệt một trước một sau đi vào. Như Nguyệt đi bên cạnh hắn, ánh mắt vừa chạm tới ta liền đột ngột căng lại, trên mặt lướt qua một tia khẩn trương.
Tiêu Mặc Ngọc không nhìn ta, đi thẳng đến hành lễ với Thái hậu.