Chương 6 - Khúc Nhạc Nơi Đặc Sự

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hai vụ án, một là chết do tai nạn, một là đột nhập giết người.

Lúc đầu không ai liên kết hai vụ án này với nhau.

Sau đó anh nhận lại vụ án và xem xét tài liệu, mới phát hiện ra những điểm đáng ngờ trong đó.

Bề ngoài là tai nạn, nhưng lại đầy rẫy những sự trùng hợp, mà điểm trùng hợp lớn nhất nằm ở chỗ, với tư cách là những người chồng đáng ngờ nhất trong vụ án giết vợ, cả hai đều có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo.

Cũng chính lúc này, Trịnh Tiểu Bân đã tìm đến anh.

Cậu ta nói ra sự thật rằng hai người chồng đã hoán đổi để giết vợ của nhau, đồng thời còn cung cấp những manh mối và bằng chứng then chốt.

Nam Cảnh Đình dựa vào lời khai của cậu ta đã tìm ra bằng chứng, từ đó mới có thể định tội hai người bọn họ.

Rời khỏi đội, Nam Cảnh Đình vừa ra đến cửa đã nhìn thấy Trịnh Tiểu Bân đang ngồi chồm hổm canh chừng.

“Sao cậu vẫn còn ở đây?”

Trịnh Tiểu Bân nhìn thấy Nam Cảnh Đình, lập tức đứng bật dậy, hỏi anh,

“Tôi đã chứng minh mình không nói dối rồi, anh có thể giúp tôi mở lại cuộc điều tra vụ án của cha tôi không?”

Nam Cảnh Đình không tỏ thái độ, chỉ nói, “Tôi chưa từng hứa với cậu.”

Vừa nói, vừa sải bước về phía bãi đậu xe.

Trịnh Tiểu Bân lộ rõ vẻ sốt ruột,

“Vậy anh muốn tôi phải làm sao thì mới đồng ý? Tôi còn biết mấy vụ án lớn sắp xảy ra nữa, chỉ cần anh giúp tôi, tôi có thể cung cấp manh mối cho anh, bắt hết bọn tội phạm đó lại trước!”

Nghe đến đây Nam Cảnh Đình dừng bước, nhìn cậu ta,

“Tại sao nhất định phải là tôi giúp cậu?”

Tuy anh là đội trưởng đội hình sự, nhưng không phải vụ án nào anh cũng quản, ví dụ như vụ án của cha Trịnh Tiểu Bân là do bên phân cục thụ lý và lưu hồ sơ.

Tổng cục có quyền hỏi han, nhưng theo nguyên tắc sẽ không can thiệp quá sâu.

Cậu ta muốn lật lại bản án, cũng nên tìm đội trưởng của phân cục.

Trịnh Tiểu Bân chỉ nói,

“Tôi tìm rồi, nhưng họ không tin tôi!”

Dù đã biết đến sự tồn tại của huyền học, nhưng chuyện trọng sinh cũng quá mức hoang đường, cộng thêm việc cậu ta là người nhà của đương sự, đội trưởng phân cục chỉ coi cậu ta là đang bày mưu tính kế hão huyền để cứu cha mình.

Nhưng Nam Cảnh Đình thì khác.

“Anh là cậu của tiểu thiên sư Tri Tuế! Anh không giống bọn họ!”

Trịnh Tiểu Bân nói,

“Họ không tin tôi, vì họ chưa từng thực sự tiếp xúc với những thứ đó, nhưng người nhà anh chính là thiên sư, lại còn là tiểu thiên sư nổi tiếng trên mạng.

Tôi đã tìm hiểu rồi, quan hệ của hai người rất tốt, với tư cách là cậu của cô bé, chắc chắn anh đã tiếp xúc với những thứ này, và cũng dễ dàng chấp nhận những lời giải thích kỳ lạ hơn.”

Những lời này, đều là Trịnh Tiểu Bân đã suy tính từ lâu.

Lý do tìm đến Nam Cảnh Đình, cũng là do cậu ta đã đắn đo cân nhắc rất kỹ.

Lý do của cậu ta rất đầy đủ, Nam Cảnh Đình không thể phản bác, nhưng anh lại nghe ra một điểm mấu chốt khác.

“Trên mạng nói quan hệ của chúng tôi rất tốt sao?”

So với ông cậu tư là anh đây, trên mạng nhắc đến lão năm nhiều hơn chứ nhỉ, dẫu sao cũng là cùng tham gia một chương trình thực tế, hai người còn có chung người hâm mộ nữa cơ mà.

Trịnh Tiểu Bân tuy không biết tại sao anh lại hỏi chuyện này, nhưng cậu ta dường như nhạy bén nhận ra điều gì đó, vội vàng hùa theo,

“Đúng vậy, mặc dù trên mạng toàn là video của Nam Cảnh Sâm và tiểu thiên sư, nhưng tôi thấy tiểu thiên sư nhắc đến anh mấy lần, chứng tỏ quan hệ của hai người chắc chắn phải tốt hơn!”

Nam Cảnh Đình nghe vậy, trên khuôn mặt với những đường nét cứng rắn hiếm hoi lại nở một nụ cười, nhìn Trịnh Tiểu Bân với ánh mắt cũng thêm vài phần tán thưởng,

“Xem ra cậu có đôi mắt rất biết quan sát đấy, được rồi, lên xe đi.”

Anh nói rồi, trực tiếp bấm chìa khóa xe, Trịnh Tiểu Bân liền nhìn thấy chiếc Hummer màu xám trước mặt chớp đèn.

Cậu ta nhìn chiếc xe trước mặt, im lặng một lúc lâu,

“Lần trước hình như anh không lái chiếc này.”

Ít nhất là lần đầu tiên cậu ta chặn xe, người này không lái chiếc xe này.

Cảnh sát hình sự bây giờ đều được trang bị xe ngầu thế này sao?

Liền nghe Nam Cảnh Đình nói,

“Đi làm mệt mỏi thế này, thỉnh thoảng cũng phải đổi tâm trạng chứ.”

Thường thì sau khi phá xong một vụ án anh đều thích lái xe mui trần hóng gió, nhưng đã bị cấp trên cảnh cáo mấy lần.

Ý tứ xa gần đều là muốn anh cố gắng khiêm tốn, tránh để bị nghi ngờ vị trí đội trưởng này là do dùng tiền mua được.

Nam Cảnh Đình cũng đành phải cố gắng đổi mấy chiếc xe khiêm tốn một chút để lái.

Trịnh Tiểu Bân nhất thời không tìm được lời để phản bác, đành ngoan ngoãn lên xe, lúc này mới hỏi,

“Chúng ta đi đâu?”

“Không phải đi điều tra vụ án của cha cậu sao? Hồ sơ vụ án đã lấy được rồi, bây giờ đến hiện trường vụ án xem thử.”

Nam Cảnh Đình hất cằm, ra hiệu cho cậu ta nhìn ra băng ghế sau.

Trịnh Tiểu Bân lúc này mới phát hiện băng ghế sau có đặt tập hồ sơ mà anh vừa ném xuống, đồng tử không kìm được mà rung lên.

Thế này là đã đồng ý giúp cậu ta lật lại bản án rồi sao?

Thậm chí còn lấy cả hồ sơ sang đây rồi…

Cậu ta nhất thời không thốt nên lời, không kìm được lầm bầm,

“Anh rõ ràng đã đồng ý giúp tôi rồi, vừa nãy còn cố tình hỏi tôi như vậy…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)