Chương 15 - Khúc Nhạc Nơi Đặc Sự
Tư Bắc Án trên đường bị kéo tới đây cũng đã tìm hiểu về những chuyện liên quan đến huyết thi.
Lúc này nghe những người xung quanh nói chuyện, cũng đại khái xâu chuỗi được các mối liên hệ, sau đó cậu bé nhìn về phía Trịnh Tiểu Bân vẫn đang khóc lóc nức nở bên kia, đột nhiên thốt lên một câu,
“Huyết thi giết người, đáng lẽ là không phân biệt đối tượng chứ?”
Câu nói này dường như đã đánh thức mọi người.
Đặc biệt là Nam Cảnh Đình, với tư cách là cảnh sát hình sự.
Dù anh không am hiểu về huyết thi, nhưng phá án nhiều năm, anh tự có sự nhạy bén của riêng mình.
Nhìn Trịnh Tiểu Bân vẫn đang khóc sướt mướt bên cạnh, anh đột ngột hỏi cậu ta,
“Hôm nay cậu đón cha về nhà, hai người đáng lẽ luôn ở cùng nhau, cậu không nhìn thấy nhân vật nào khả nghi sao?”
Thực chất điều anh càng muốn hỏi hơn là, nếu huyết thi xuất hiện, tại sao cha Trịnh chết rồi, huyết thi lại không động đến cậu ta?
Những người của Cục Đặc Sự có mặt đều nghe ra ẩn ý trong lời của anh.
Trịnh Tiểu Bân cũng nghe ra rồi, trên mặt cậu ta hiện rõ vẻ sững sờ, hồi lâu sau, mới cúi đầu nức nở,
“Ba tôi… bảo muốn uống rượu, tôi xuống lầu mua rượu cho ông ấy.”
Cậu ta nói đến đây, giọng điệu càng thêm phần đau buồn,
“Nếu biết trước… tôi đã không rời đi, nếu biết trước thả ông ấy ra, sẽ khiến ông ấy gặp phải chuyện thế này, tôi đã không nên làm ầm lên đòi lật lại bản án cho ông ấy…
Nếu ông ấy cứ ở trong tù, nói không chừng vẫn có thể sống khỏe mạnh, đều tại tôi… đều tại tôi!!”
Trịnh Tiểu Bân vừa khóc vừa đấm ngực thùm thụp, rõ ràng cậu ta tỏ ra vô cùng đau khổ, nhưng bé A Tuế lại không cảm nhận được nhiều cảm xúc bi thương từ trên người cậu ta.
Cô bé không biết đây có phải là do ảnh hưởng của linh hồn trọng sinh hay không, nhưng cô bé vốn luôn cảm nhận được gì thì nói nấy.
Thế là cô bé nói toẹt ra luôn.
“Anh ơi, anh thực sự rất đau lòng sao?”
Cô bé hỏi rất thẳng thắn, trong đôi mắt chỉ hiện lên sự tò mò đơn thuần, nhưng chính những lời nói như vậy, lại như đâm thẳng vào tim Trịnh Tiểu Bân.
Cậu ta nhìn cô bé, nghiến răng run rẩy,
“Cô nói vậy là có ý gì? Đó là ba tôi, ông ấy chết tôi đương nhiên là đau lòng rồi!”
Bé A Tuế nghe logic này, lại không mấy đồng tình.
“Chưa chắc đâu.”
Cô bé nói với vẻ hiển nhiên,
“Nếu ba của A Tuế chết, A Tuế sẽ không đau lòng.”
Chương 445: Sự hoài nghi
Hiện trường xuất hiện một sự tĩnh lặng đến kỳ dị.
Bé A Tuế mang theo chất giọng sữa nũng nịu, trong lời nói tràn đầy sự lý lẽ hiển nhiên, oái oăm thay, chẳng ai nghi ngờ cô bé đang nói dối.
Thậm chí còn cảm thấy rất thấu hiểu.
Dù sao thì chuyện tiểu thiên sư có một người ba cặn bã, mọi người đều biết.
Trước đó Trịnh Tiểu Bân đã cố tình tìm hiểu rất nhiều thông tin về bé A Tuế, dĩ nhiên cậu ta cũng rõ điều này.
Nghe cô bé nói vậy, cậu ta rõ ràng bị nghẹn họng một lát, vừa định mở miệng giải thích với cô bé, ba của cậu ta và ba của cô bé không giống nhau.
Ba của cậu ta lại không tệ bạc, cũng không tráo đổi cậu ta với con của tiểu tam.
Tuy nhiên chưa kịp để cậu ta lên tiếng, bé A Tuế lại nói tiếp,
“Anh bảo ba anh chết anh mới thấy buồn, nhưng tại sao A Tuế lại không cảm nhận được chút đau buồn nào từ hồn phách của anh vậy?”
Giọng cô bé trong trẻo lại thẳng thắn, ngay khoảnh khắc nghe thấy lời cô bé nói, ánh mắt Nam Cảnh Hách và Nam Cảnh Đình lập tức sắc lẹm nhìn về phía Trịnh Tiểu Bân.
Họ đã biết từ trước, bé A Tuế rất nhạy bén với cảm xúc.
Nhưng sự nhạy bén này, thay vì nói là cảm nhận cảm xúc trên cơ thể, thì đúng hơn là sự cảm nhận cảm xúc chạm đến sâu thẳm linh hồn.
Bất luận là họ hay Tư Bắc Án đều không mảy may nghi ngờ khả năng cảm nhận của bé A Tuế.
Vậy nên cô bé cảm thấy sự đau buồn mà Trịnh Tiểu Bân thể hiện rất kỳ lạ, thì chỉ có thể chứng minh rằng, trong sự đau buồn mà cậu ta thể hiện ra, thực sự còn cất giấu những thứ khác.
Ánh mắt của hai người quá sắc bén, khiến Trịnh Tiểu Bân vốn đang đắm chìm trong đau buồn bỗng chốc luống cuống,
“Tôi không hiểu tại sao cô lại nói như vậy, có thể cô không có tình cảm gì với ba cô, nhưng ba tôi luôn đối xử rất tốt với tôi, ông ấy chết tôi rất đau buồn, thứ tình cảm này có thể cô vĩnh viễn không bao giờ hiểu được…”
Cậu ta cứ lải nhải không ngừng, nhưng những lời nói ra lại khiến Nam Cảnh Đình vốn còn chút xót thương cho cậu ta phải nhíu mày.
Cái gì gọi là thứ tình cảm này con bé vĩnh viễn không bao giờ hiểu được?
Nói cứ như cô cháu gái nhỏ của anh là con quái vật không có tình cảm vậy.
Không chỉ anh, Nam Cảnh Hách và Tư Bắc Án bên cạnh cũng sa sầm mặt mũi.
Tư Bắc Án nhìn chằm chằm cậu ta vài giây, đột nhiên cất tiếng,
“Anh khăng khăng muốn lật lại bản án cho cha anh, đơn thuần là vì cảm thấy ông ta bị oan, hay là còn có nguyên nhân khác?”
Trịnh Tiểu Bân nhíu mày, vừa định phản bác, đã thấy thiếu niên tóc trắng đối diện ánh mắt trầm lạnh.
Rõ ràng là bộ dạng vô cùng non nớt, nhưng cảm giác mang lại lại là một sự lạnh lẽo thâm trầm và… bức người khác thường.
Chỉ thấy đôi môi cậu bé khẽ mấp máy, lời nói ra lại khiến Trịnh Tiểu Bân lạnh sống lưng.
Cậu bé hỏi cậu ta,