Chương 1 - Khúc Nhạc Đám Cưới
Chị ch/t rồi, ch/t vào đêm trước ngày cưới.
Tôi tận mắt nhìn thấy chị cầm con dao vừa mới mài, cứa vào cổ mình.
Trước đó, chị nhét cho tôi một viên kẹo, dặn tôi dù thế nào cũng không được phát ra tiếng.
Tôi cứ như vậy ở bên thi thể của chị suốt nửa đêm.
Rạng sáng hơn ba giờ, khi cha mẹ đẩy cửa phòng gọi chị ra ngoài, chị đã lạnh ngắt từ lâu.
Trên người mặc bộ áo cưới đỏ rực, máu chảy đầy đất, thấm cả vào trong bùn.
Lớp trang điểm đậm trên khuôn mặt tái nhợt trông vô cùng quỷ dị đáng sợ.
Mẹ trước tiên kinh hãi kêu lên một tiếng.
Sau đó bà bước qua thi thể chị nằm trên đất đi đến bên tôi, dùng ngón tay chọc vào trán tôi, miệng chửi bới om sòm.
“Đồ trời đánh, nó muốn chết mà mày không nói với tao, nhà trai còn đang đứng ngoài chờ kìa, giờ thì làm sao đây, đúng là hai con đồ tốn tiền.”
“Mẹ kiếp, con đĩ nhỏ này, của hồi môn cho anh mày lấy đâu ra.”
Bà mối thấy cô dâu mãi không ra, liền bước vào trong.
Nhìn thấy chị nằm trên đất, bà ta thậm chí chỉ trợn to mắt một cái, sau đó liền lộ vẻ ghê tởm đá cho một cú.
Đầu chị khẽ động, suýt nữa thì tách rời khỏi thân thể.
Ở trong làng tôi, chết một người là chuyện quá đỗi bình thường.
“Đồ vô dụng, uổng công tao bày vẽ.”
Bên phía chú rể, sau khi biết tin này, tức đến mức tại chỗ phun máu rồi chết.
Quên nói, người đàn ông mẹ tìm cho chị là một lão già gần tám mươi tuổi.
Gần đây sức khỏe ông ta không tốt, thầy bói xem nói cần cưới vợ để xung hỉ, tiền đưa rất nhiều.
Mẹ liền đồng ý mối hôn sự này.
Không công mất toi một khoản tiền lớn như vậy.
Trong lòng mẹ bực bội, vớ lấy cây gậy đun bếp bên cạnh đánh thẳng vào người tôi.
Tôi cắn răng không rên một tiếng, nếu khóc chỉ khiến bà đánh mạnh hơn.
Đang lúc đánh hăng, giọng nói phấn khích của bà mối vang lên từ ngoài cửa.
“Thím ơi, nhà thím sắp phát tài rồi.”
Vừa nói bà ta vừa cười tươi đi vào.
“Tôi lại đến nhà thím nói chuyện hôn sự đây.”
Mẹ tôi sững người một chút, quay đầu nhìn tôi đang co ro trong góc.
“Con bé này hơi nhỏ nhỉ, nhưng cũng được, làm dâu nuôi từ bé à.”
Tôi ôm chặt hai cánh tay, rụt rè ngẩng đầu lên, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Nói gì thế thím, là con gái lớn nhà thím kia kìa, không phải nói hai nhà có duyên sao, con gái lão Lý muốn tìm một cô dâu âm cho cha và anh nó, tôi nghĩ con gái lớn nhà thím là hợp nhất.”
“Là cái giá này.”
Nói xong bà mối giơ mấy ngón tay lên.
Nghĩ cũng buồn cười, chị tôi tự sát chính là vì không muốn gả cho lão già này, ai ngờ chết rồi vẫn phải theo lão.
Thậm chí còn kèm theo cả đứa con trai ngốc của lão.
2.
Một người con gái gả cho hai chồng, cho dù là minh hôn cũng chưa từng có tiền lệ.
Mẹ chỉ do dự đúng một giây rồi đồng ý.
Trong mắt bà, không có gì quan trọng hơn tiền.
Ngày chôn chị, tôi không đến hiện trường, nhưng nghe người trở về kể lại rằng đứa con trai ngốc kia tìm mộ rất lâu mới tìm được.
Đào lên rồi chôn cả ba người họ chung một chỗ.
“Cha con cùng nhau lấy một người vợ, không sợ trời phạt sao.”
Dì Lý nhà bên nói giọng mỉa mai.
Bà ta chẳng qua là ghen tị thôi, cho dù gả cưới đàng hoàng cũng không lấy được số sính lễ đó.
Tối hôm đó, cha mẹ hiếm hoi lắm mới gắp cho tôi một cái đùi gà giữa những lời than vãn của anh trai.
Nhìn tôi ăn xong, họ cười đến mức miệng sắp toác ra tới mang tai.
Chị vừa chết, tôi liền trở thành cây hái ra tiền duy nhất trong nhà.
Buổi chiều bà mối đã nói, trẻ con gả minh hôn thì tiền còn có thể tăng gấp đôi.
Họ đã hẹn nhau, đợi có đối tượng thích hợp sẽ bán luôn cả tôi, trước đó thì trang điểm cho tôi trông cho ra dáng một chút.
Cho dù là minh hôn, cũng phải xem mặt mũi.
Tôi bây giờ quá gầy, không có phúc tướng, không thể phù hộ cho đời sau.
Cha mẹ uống không ít rượu, say khướt rồi về phòng ngủ.
Anh trai thì sớm đã vào phòng chơi game.
Tôi dọn dẹp xong bàn, giặt xong quần áo của cả nhà, cho gà và chó ăn.
Nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ.
Vừa định đi ngủ thì nghe thấy cổng lớn đập ầm ầm.
Âm thanh gấp gáp, như thể có chuyện lớn xảy ra.
Sân nhà dưới ánh trăng sáng trưng, toát ra một luồng lạnh lẽo, tôi quấn chặt áo trên người.
Tôi nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Dọa đến mức tôi toát mồ hôi lạnh khắp người.
Chỉ thấy chị đứng trước cửa, tay ôm lấy cái cổ sắp rơi xuống, trên người vẫn mặc bộ áo cưới đỏ rực kia.
Dưới ánh trăng, trông vô cùng âm u đáng sợ.
“Em gái, mau lấy cho chị ít kim chỉ, cổ chị sắp rơi rồi.”
Vừa nói xong, một dòng máu nữa lại chảy ra.
Tôi quay đầu nhìn lại, thấy cha mẹ và anh trai đều không nghe thấy động tĩnh.
Tôi vội vàng để chị vào nhà.
Tôi tìm kim và chỉ, từng mũi từng mũi khâu lại cái cổ cho chị.
Lại tìm bộ quần áo cũ trước kia của chị, xé một mảnh vải quấn quanh vết dao.
Chị đứng trước gương nhìn một chút, nở nụ cười hài lòng, lấy ra một viên kẹo nhét vào miệng tôi.
Lần này không ngọt, mùi vị giống hệt giấy vàng mẹ tôi đốt.
“Ngoan, mấy hôm nữa chị sẽ đón em đi.”
Nói xong chị vỗ vỗ đầu tôi rồi rời đi.
Mãi đến rạng sáng tôi mới ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao.
Lần này hiếm hoi thay mẹ lại không gọi tôi, tôi vội vàng mặc quần áo chạy ra ngoài.
Anh trai vẫn còn trong phòng không biết mệt mỏi chơi game.
Cha tôi ngồi trong sân quay lưng về phía tôi, đang ôm mẹ tôi làm chuyện đó giữa ban ngày.
Tay ông ta không ngừng xoa nắn trên người mẹ tôi, sờ lên đến cổ bà thì bị mẹ tôi ấn xuống.
Tôi sững người một chút, đó chẳng phải là chiếc khăn tôi xé cho chị tối qua sao.
3.
Cha dường như không nhìn thấy tôi, bế mẹ lên rồi đi thẳng vào phòng.
Tối hôm đó, cha vui vẻ tuyên bố mẹ đã mang thai, tôi sắp có thêm một em gái nữa.
Nhưng kỳ lạ là, rõ ràng họ thích con trai, sao đột nhiên lại muốn sinh con gái.
Mẹ dựa sát bên cha, dưới ánh đèn mờ, sắc mặt bà tái nhợt, giống hệt chị đã chết.
Bà cầm lấy cái móng giò trên bàn, ngấu nghiến gặm mấy miếng rồi chạy ra ngoài nôn ọe.
Quả nhiên mang thai rất vất vả, mẹ nói ăn gì cũng không thấy ngon, còn hay buồn nôn.
Anh trai liếc nhìn bà một cái đầy chán ghét, gắp phần móng giò còn lại bỏ vào bát mình rồi bưng về phòng ngủ, chẳng mấy chốc lại vang lên tiếng đánh giết trong máy tính.
Mẹ ngồi đối diện tôi, vẻ mặt vô hồn, nhìn chằm chằm vào tôi, mắt không hề chớp.
Nhìn đến mức tôi nổi da gà.
Cha ăn nốt món còn lại trên bàn rồi dắt mẹ về phòng.
Tôi vừa dọn dẹp xong đống bừa bộn thì tiếng gõ cửa lại vang lên.
Là chị.
Lần này vẻ mặt chị còn đau đớn hơn, tay ôm lấy cổ, bước đi lảo đảo, cái đầu sắp rơi xuống.
Khi nói chuyện, vừa buông tay ra, cái đầu liền chỉ còn dính lại bằng một ít thịt.
Khiến tôi hít vào mấy hơi lạnh.
“Em gái, chỉ đứt rồi, mau nghĩ cách giúp chị.”
Tôi trầm ngâm một lát, nghĩ đến dây câu cá của cha, thứ đó rất chắc, hồi nhỏ suýt nữa đã cắt đứt ngón tay tôi.
“Chị đợi chút, cha mẹ ngủ rồi, em đi trộm cho chị một sợi.”
Tôi nghiêng đầu nhìn ngang với ánh mắt của chị.
“Không sao, hai người họ đang bận sinh con, sinh cho em mấy đứa em gái nữa, đi đi.”
Chị đỡ cái đầu lên, cười một nụ cười quỷ dị, kèm theo tiếng khục khục.
Tôi vừa bước ra ngoài thì thấy mẹ đi ra từ trong phòng.
Dưới ánh trăng, bà không quay đầu lại mà cứ thế đi ra ngoài, tôi gọi mấy tiếng liền nhưng bà không đáp.
Trong sân im phăng phắc, con chó sói ngoài cổng gầm lên mấy tiếng rồi cũng im bặt.
Tôi tìm được dây câu cá rồi vội vàng chạy về phòng.
Thịt trên cổ chị đã bắt đầu thối rữa, sờ vào mềm nhũn, có chút ghê tởm.
Tôi phải tốn rất nhiều sức mới khâu lại được, thịt thối rất khó khâu, xiêu vẹo, cổ bên trái cao bên phải thấp.
Chị không để tâm, đứng trước gương nhìn rất lâu, từ cổ bôi ra một chút máu, quệt lên môi.
Trên khuôn mặt tái nhợt trông vô cùng chói mắt.
4.
Chị cởi bộ áo cưới đỏ trên người xuống, trên thân thể chỗ xanh chỗ tím, nhìn mà giật mình.
Tôi run rẩy đưa tay chạm vào thân thể lạnh ngắt của chị, nước mắt rơi lã chã, đó đều là do cha mẹ đánh, chỉ vì lúc đầu chị không chịu lấy chồng.
Sau đó mẹ cầm một chai thuốc diệt cỏ đặt bên miệng tôi, uy hiếp chị.
“Nếu mày không lấy chồng, tao sẽ đầu độc chết em gái mày.”
Chị lúc đó mới chịu thỏa hiệp.
“Chị ơi, em xin lỗi, đều tại em, nếu không phải vì em thì chị đã không như vậy.”
Chị vỗ vỗ đầu tôi, cười hì hì, kéo dài giọng, giọng nói the thé.
“Nói gì thế, chị tối nay kết hôn rồi, anh rể mới đối xử với chị cũng tốt lắm, hôm khác chị dẫn anh ấy về cho em gặp.”
Nói xong chị vỗ vỗ giường bên cạnh.
“Mau nằm xuống ngủ đi, ngày mai còn phải tiễn chị xuất giá.”
Khi tỉnh lại lần nữa, mặt trời đã lên cao.
Đêm đó tôi mơ rất nhiều giấc mơ, tôi mơ thấy mình đào mộ của chị lên, kéo thi thể chị ra, không biết ném đi đâu.
Lúc này bên ngoài vang lên những tiếng xì xào.
Tôi chạy ra ngoài mới biết, bà mối tối qua đã chết, chết ở nghĩa địa, trước khi chết trên người còn mặc áo bông đỏ, tay cầm quạt, trông như đang đi đón dâu.
Tôi sợ đến rùng mình, chạy về nhà.
Mẹ đang đứng ở khung cửa, trên cổ vẫn quàng mảnh khăn tôi xé, mắt trắng dã.
Khóe miệng treo nụ cười quỷ dị, vẫy tay gọi tôi.
“Mau lại đây, kẹo mừng của chị mày, ăn một viên đi, tối qua nhờ có mày giúp đỡ, không có mày thì đám cưới này phiền chết đi được.”
Tôi sững người.
Tôi sao.
Tôi giúp cái gì.
Tôi bước lên nhận lấy viên kẹo trong tay bà, bỏ vào miệng, vẫn là mùi giấy đốt, rất khó ăn.
Ngẩng đầu lên tôi phát hiện chỉ mới một ngày trôi qua bụng mẹ đã phình to, tròn vo, trông như mang thai mấy tháng.
Cha buộc lại dây lưng quần từ trong phòng bước ra, sai tôi đi vào chuồng bắt một con gà cho mẹ bồi bổ.
Tay ông ta đặt lên bụng mẹ, vuốt ve rồi trượt xuống mông.
“Đừng làm vậy, còn có con gái ở đây.”
“Không sao, đi vào phòng đi, nhịn không nổi rồi.”
Quầng thâm dưới mắt cha gần như sụp xuống tới cằm, cả người uể oải rã rời, chỉ khi nhìn mẹ mới giống như gà chọi.
Tôi đi vào chuồng xem thử, bên trong gà vịt đều biến mất, chỉ còn lại một đống lông.
Lúc này mẹ lê thân thể nặng nề từ trong phòng đi ra, vỗ vỗ cái bụng tròn vo.
“Đừng tìm nữa, đều ở trong này cả rồi.”
5.
Nói xong bà cầm tay tôi đặt lên bụng mình.
“Mau sờ đi, em gái nhỏ của con đang ở trong này, vài ngày nữa sẽ ra ngoài chơi với con.”
Bàn tay bà lạnh ngắt, nắm chặt lấy tôi.
“Sinh thêm mấy đứa con gái nữa, tao với cha mày mới được hưởng phúc.”
Mẹ muốn sinh thêm mấy đứa để bán đi, ở làng tôi, con gái đều dùng vào việc này.
Nhưng bà không biết rằng, bà sẽ không bao giờ sinh thêm được nữa.
Lúc này trong phòng vang lên tiếng cha gọi gấp gáp.
Mẹ cầm cái bô bên cạnh, lắc lư thân người đi vào phòng, cái bụng to như cái chậu úp ngược, khiến bước đi của bà chậm chạp hơn hẳn.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, hình như mấy ngày nay không có nắng.
Trong phòng cha mẹ vang lên những âm thanh dồn dập, nghe mà tôi buồn nôn.
Tôi nghĩ đến vết sẹo trên cổ chị.
Tôi quay về phòng, lục tìm quần áo cũ của chị, vất vả lắm mới gom được chút len, từng mũi từng mũi đan cho chị một chiếc khăn quàng cổ.
Khi cuộn len dùng hết, trời đã tối hẳn.
Tôi lắc lắc cổ, phát ra tiếng rắc.
Anh trai đột nhiên đá tung cửa xông vào.
Hai mắt đỏ ngầu, quầng thâm đen sì hiện rõ trên mặt.
“Mấy giờ rồi mà còn chưa nấu cơm, định để tao chết đói à.”
Trông hắn ta đúng là giống hệt một con quỷ đói.
Tôi không nói gì, đi ngang qua hắn thì bị đá ngã xuống đất, tay bị rạch một đường.
Tôi nhìn máu không ngừng trào ra.
Bỗng nhiên nhớ lại đêm đó, chị cầm con dao đã mài sắc, dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo bước vào phòng.
Trên dao còn từng giọt từng giọt máu nhỏ xuống.
Nhỏ máu.
Máu ở đâu ra.
Tôi thất thần.
Chị vào phòng đưa kẹo cho tôi xong mới cứa cổ bên cạnh tôi, trước đó trên dao làm gì có máu.
Nói ra thì mấy ngày nay trí nhớ của tôi quả thật không được tốt.
Trước khi cứa cổ, chị từng dặn tôi vài chuyện, nhưng bây giờ tôi thế nào cũng không nhớ ra.
Anh trai lại liên tiếp đá mấy cái vào người tôi.
“Tối nay tao phải ăn đùi gà, mau lên.”
Tôi đau đớn bò dậy.
Không đợi tôi phản bác, hắn đã vừa chửi vừa bỏ đi.
Làm gì còn đùi gà nữa, sớm đã bị mẹ ăn hết rồi.
6.
Tôi vừa bước ra ngoài thì thấy anh trai đứng bên cạnh mẹ, mặt mày xị xuống.
Trong miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu.
“Không cần biết, tối nay nhất định phải có đùi gà.”
Mẹ nhìn hắn bằng ánh mắt cưng chiều, sắc mặt tái nhợt.
Chiếc khăn quàng trên cổ thấm ra một ít máu, chảy dọc theo quần áo bà xuống dưới.
Bà dường như không hề hay biết, vẫn dỗ dành anh trai.
“Được, ăn đùi gà, mẹ biến cho con, đi đợi đi.”
Nói xong bà vẫy tay gọi tôi, trước sau chân bước vào bếp.
“Anh con muốn ăn đùi gà, con phải nấu cho đàng hoàng, nấu không ngon là bị đánh đó.”
Bà quay đầu nhìn tôi, trên mặt không biết từ lúc nào đã xuất hiện vài đốm đồi mồi, già đi trông thấy.
Một vết thương kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
Chỉ khâu chằng chịt khâu kín cái bụng, ngoằn ngoèo như một con rết xấu xí.
Đường khâu rất vụng, thịt còn lật ra ngoài, phía trên đã mưng mủ.
Mẹ vừa lẩm bẩm vừa xé toạc vết thương ra một khe, một tay thò vào lôi ra một thứ bê bết máu.
Mùi thối rữa lan khắp không khí, tôi cố gắng nhịn để che miệng lại.
Bà ném thứ trong tay vào đĩa, lúc này tôi mới nhìn rõ đó là một con gà.
Máu me bê bết, trên đó còn dính cả ruột.
Vết thương vẫn không ngừng chảy máu, mẹ vừa ôm bụng vừa dặn tôi mau nấu cơm, rồi bước ra khỏi bếp.