Chương 12 - Khởi Đầu Mới Của Dì Lạc Lối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Uyển Uyển, đoạn camera cậu cần… đúng là có vấn đề.”

Tim tôi đập dồn: “Vấn đề gì?”

“Dữ liệu camera ngày hôm đó đã bị can thiệp, không phải lỗi thiết bị, mà là cố tình xóa bỏ. Hơn nữa…” Cô ấy ngập ngừng, “Ghi chép truy xuất cho thấy, IP thực hiện lệnh xóa đến từ mạng nội bộ của đội cảnh sát giao thông.”

Tôi nắm chặt điện thoại.

“Có thể tra ra là ai không?”

“Cái này… Mức độ bảo mật quá cao, thẩm quyền của tớ không đủ.”

Tôi nói lời cảm ơn rồi cúp máy.

Mạng nội bộ của đội cảnh sát giao thông.

Điều này có nghĩa là, người đứng sau có thế lực không hề nhỏ.

Đang mải suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa.

Cố Thần Vũ bưng một ly sữa nóng bước vào.

“Vẫn đang nghĩ về những lời của Trần Phong à?”

Tôi gật đầu, không giấu giếm.

Anh ngồi xuống đối diện tôi, đẩy ly sữa tới: “Muốn điều tra, anh giúp em.”

Tôi ngước nhìn anh.

“Anh quen Đội trưởng Lý của đội cảnh sát giao thông, có thể nhờ anh ấy phối hợp điều tra.” Cố Thần Vũ nói rất tự nhiên, “Chuyện của chị em, anh cũng muốn biết sự thật.”

Tôi ngập ngừng.

Không hiểu sao, tôi luôn có cảm giác chuyện này càng điều tra càng không ổn.

Nhưng lời đã nói đến nước này, không điều tra thì có lỗi với người chị đã khuất.

“Được.”

Ngày hôm sau, Đội trưởng Lý đích thân đến nhà.

Ông ngoài năm mươi tuổi, tóc hoa râm, trông rất hiền từ.

“Cô Tô, Cố tổng đã kể lại tình hình với tôi rồi.” Đội trưởng Lý ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề, “Về vụ tai nạn của chị gái cô, đúng là có vài điểm đáng ngờ.”

Tim tôi thắt lại: “Chú cũng thấy không bình thường sao?”

“Năm đó tôi vẫn còn là phó đội trưởng, vụ án này không do tôi trực tiếp xử lý.” Đội trưởng Lý lấy từ trong cặp táp ra một tập hồ sơ, “Nhưng gần đây tôi có xem lại hồ sơ, phát hiện ra vài điểm nghi vấn.”

Ông lật hồ sơ, chỉ cho tôi xem.

“Thứ nhất, thời gian xóa camera là ba tiếng sau khi vụ tai nạn xảy ra.”

“Thứ hai, tài khoản của nhân viên thao tác hiển thị là Trương Vỹ, nhưng ngày hôm đó Trương Vỹ xin nghỉ ốm, hoàn toàn không có mặt ở đội.”

“Thứ ba…” Ông dừng lại một chút, “Xe của chị gái cô mới vừa được bảo dưỡng trước khi xảy ra tai nạn một tuần. Theo lý thì phanh xe không thể có vấn đề.”

Tôi nghe mà mồ hôi tay ướt đẫm.

“Đội trưởng Lý, ý của chú là…”

“Đây không phải là tai nạn ngoài ý muốn.” Sắc mặt Đội trưởng Lý rất nghiêm nghị, “Có người đã cố ý gây ra vụ tai nạn này, và sau đó tiêu hủy bằng chứng.”

Không khí tĩnh lặng mất vài giây.

Cổ họng tôi nghẹn lại: “Vậy hung thủ là ai?”

“Chuyện này còn cần thời gian điều tra.” Đội trưởng Lý gập hồ sơ lại, “Nhưng tôi có thể nộp đơn xin khởi động lại cuộc điều tra lên cấp trên, cô Tô, cô sẵn lòng phối hợp chứ?”

“Chắc chắn là sẵn lòng rồi.”

Sau khi Đội trưởng Lý rời đi, cả người tôi cứ bần thần.

Chị tôi thực sự đã bị sát hại.

Mà hung thủ đến giờ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

“Uyển Uyển.” Cố Thần Vũ nắm lấy tay tôi, “Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”

Tôi gật đầu nhưng không nói nên lời.

Trong tuần tiếp theo, tiến độ bên chỗ Đội trưởng Lý rất nhanh.

Họ tìm được ghi chép bảo dưỡng năm đó, chứng minh hệ thống phanh xe của chị tôi vẫn hoàn toàn tốt. Lại thông qua các biện pháp kỹ thuật, khôi phục lại được một phần video bị xóa.

Mặc dù hình ảnh mờ nhạt, nhưng có thể thấy rõ, trước khi xảy ra tai nạn, có một người mặc đồ đen từng tiếp cận xe của chị tôi.

“Chiều cao và vóc dáng của người này rất giống Lâm Vi.” Đội trưởng Lý nói.

Tôi chằm chằm vào màn hình, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Lâm Vi đã thừa nhận là cô ta động tay động chân, nhưng cô ta nói là nhận lệnh từ người khác.

Kẻ đó, rốt cuộc là ai?

“Còn một phát hiện nữa.” Đội trưởng Lý lại mở ra một bức ảnh, “Đây là camera ở lối vào cầu vượt vào ngày xảy ra tai nạn. Cô xem chiếc xe này.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)