Chương 5 - Khởi Đầu Của Ác Mộng
Chàng nhanh nhẹn, thoăn thoắt trèo lên cây, giúp ta lấy diều xuống.
“Đa tạ!”
Ta cười tươi nhận lấy con diều.
“Còn chưa hỏi tôn tính đại danh của công tử?”
Chàng nhìn ta.
Ánh mắt hơi ngây ra.
Một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
“À… ồ, ta tên Tiêu Kỳ, là con trai độc nhất của Tiêu tướng quân đã mất.”
Tiêu Kỳ xoay người cáo từ.
Ta thấy áo chàng bị rách một mảng.
Sợ chàng xấu hổ, ta vội nói:
“Chắc là lúc nãy trèo cây bị cành cây móc rách.”
“Có thể bảo mẫu thân của công tử vá lại.”
Tiêu Kỳ im lặng một chút, giọng cô quạnh.
“…Ta không có mẫu thân.”
“Cả nhà đều không còn nữa, chỉ còn mình ta.”
Ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Sau này, thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh dậy nhớ đến chuyện này, ta đều không nhịn được muốn tự tát mình một cái.
“Xin lỗi!”
“Ta thật sự không biết!”
Ta vội vàng lấy kim chỉ đến.
“Tiêu công tử, nữ công của ta bình thường thôi. Nếu công tử không chê, ta vá giúp công tử nhé?”
Chàng cười một cái, nét mặt đầy thẹn thùng.
“Không chê… có thể sao?”
Biết vậy ngày trước ta đã nghe lời mẫu thân, luyện nữ công nhiều hơn.
Một chiếc trường sam gấm đẹp như vậy, lại bị ta khâu thành một con sâu lông dài ngoằng.
Ta ảo não vô cùng.
Muốn tháo ra, bồi thường chàng một bộ y phục mới cho rồi.
Nhưng Tiêu Kỳ cứ nói đẹp, mặc lên rồi chạy mất, như sợ ta cướp áo lại.
Ta nhìn bóng lưng chàng, không nhịn được thở dài.
Một tiểu công tử tốt như vậy, nhiệt tình, gia thế tốt, dung mạo cũng tuấn tú.
Chỉ là thẩm mỹ thật sự kỳ lạ.
Đáng tiếc.
13
Lần thứ hai là ở hội đèn Nguyên Tiêu.
Hai ngày trước đó ta hơi phát sốt, mẫu thân vốn không muốn cho ta đi.
Nhưng ta nghe nói thái tử cũng ở đó, liền làm ầm lên đòi ra ngoài bằng được.
Trên con phố dài ngoài cung.
Sở Liêm khoác áo lông cáo trắng, đứng giữa trời tuyết, khí độ như thần tiên giáng thế.
Không hổ là người trong mộng chốn khuê phòng của vô số cô nương.
Ta đứng nhìn hắn từ xa.
Nhưng không dám tiến lên.
Cho đến khi các quý nữ trong kinh vây quanh hắn, ai cũng muốn nói với thái tử một câu.
Vô số bách tính bình dân cũng chen về phía đó, muốn chiêm ngưỡng tôn dung của thái tử điện hạ.
Họ hoàn toàn chắn mất tầm mắt của ta.
Bóng dáng bé nhỏ của ta bị vùi trong gió tuyết, đến cuối cùng cũng không nhận được một ánh mắt của thái tử.
Trong lòng mất mát.
Ta đi ngược dòng người, chạy đến chỗ đoán đèn đố.
Vừa khéo lại gặp Tiêu Kỳ.
Chàng cầm một chiếc đèn thỏ, đi tới từ phía bên kia con phố.
“Tặng nàng.”
Hội Nguyên Tiêu rực rỡ, đèn lửa sáng ngời, pháo hoa rực rỡ.
Ánh sáng từ đèn thỏ lại quá yếu.
Chỉ vừa đủ chiếu ra bóng của hai chúng ta đang không ngừng đến gần nhau.
Đoán xong đèn đố.
Đúng hết.
Tiêu Kỳ cười nhìn ta, đáy mắt được ánh đèn chiếu đến ấm áp dịu dàng.
“A Ngưng cô nương, nàng thông minh, rạng rỡ, thật sự là nữ tử tốt nhất thiên hạ.”
Chàng khen chân thành như vậy.
Khiến ta đỏ mặt xấu hổ.
“Công tử đừng nói bậy, ta nào có tốt đến thế…”
Rất lâu về sau ta mới hiểu.
Người không yêu nàng, dù nàng đi ngàn bước vạn bước, cũng không bước vào được mắt hắn.
Người yêu nàng, không cần nàng làm gì cả, trong lòng trong mắt hắn đều chỉ có nàng.
“Cho nên thì sao?”
Sở Liêm nghe ta nói xong lại càng không hiểu.
“Chỉ vì hai lần gặp mặt đó, nàng đã chịu gả cho hắn?”
“Vậy còn cô? Cô và nàng quen biết từ nhỏ, phụ hoàng mẫu hậu cũng rất hài lòng với nàng, Trương lão tướng quân còn từng là người dạy vỡ lòng cho cô . Dù tính thế nào, giao tình cũng sâu hơn hắn.”
“Vì sao nàng không gả cho cô?!”
14
Lần này đến lượt ta khó hiểu.
“Thái tử điện hạ, ngài không phải chưa tỉnh ngủ nên nói mê đấy chứ?”
“Người trong lòng của ngài chẳng phải là Dư cô nương sao?”
Sở Liêm khinh miệt kéo môi.
“Trong lòng cô có nàng ấy và muốn nàng gả cho cô là hai chuyện khác nhau, không hề xung đột.”
“Diên Nhi xuất thân thấp kém, chẳng lẽ còn có thể để nàng ấy làm thái tử chính phi sao? Vậy chẳng phải cô sẽ bị cười rụng răng à?”
Ta nhìn người trước mắt.
Một cảm giác bi thương dâng lên trong lòng.
Khó trách hắn mãi không chịu cho Dư Diên Nhi danh phận.
Hắn vừa không muốn cưới một chính phi không có chút trợ lực nào cho mình, lại vừa không muốn trái lời thề đời này một đời một kiếp một đôi người.
Hắn chỉ chờ đế hậu ban hôn, rồi giả vờ không thể từ chối, sau đó nạp Dư Diên Nhi làm trắc phi.
Một thê một thiếp, thế là có thể vẹn cả đôi đường.
Ta còn chưa kịp nói, tiểu tư bên dưới đã đến bẩm, Đông cung phái người truyền lời.
Nói Dư Diên Nhi bệnh rồi, gọi Sở Liêm mau về thăm.
“Bệnh thì đi tìm thái y, gọi cô về có ích gì? Cô nhìn một cái là nàng ấy khỏi được sao?!”
Đời trước, chỉ cần Dư Diên Nhi có chút bệnh vặt, Sở Liêm đều căng thẳng không thôi.
Lần đầu ta mang thai, vừa bắt đầu nghén, đúng lúc Dư Diên Nhi bị phong hàn.
Sở Liêm mời ba bốn thái y thay phiên xem bệnh cho nàng ta.
Sâm núi linh chi ngoại quốc tiến cống, hắn cũng nỡ đem nấu canh cho nàng ta uống.
Nhưng lại không rút ra được chút thời gian nào đến nhìn ta một cái.
Hốc mắt ta từng đợt nóng lên.
Chỉ là cảm thấy thổn thức thôi.
Nam nhân trên đời bạc tình là chuyện thường.