Sau khi vào phủ làm thiếp, chủ mẫu Tống Thanh Như hào phóng thưởng cho ta một đôi khuyên vàng, dặn ta phải biết an phận thủ thường.
Ta cắn thử miếng vàng ấy, lập tức có ấn tượng tốt với nàng.
Nhưng hậu viện của phủ Quốc công này chẳng hề yên ổn chút nào.
Người được sủng ái nhất là Lâm di nương. Nàng ta giỏi nhất trò giả bệnh để tranh sủng, ba bữa hai ngày lại yếu đuối nằm liệt, cướp phu quân, ép chủ mẫu phải hầu hạ, làm cả phủ gà bay chó sủa.
Đêm qua nàng ta cố ý ngã trong hoa viên, khăng khăng nói rằng chủ mẫu đã đẩy nàng, rồi tại chỗ trợn trắng mắt ngất lịm.
Đại gia nổi trận lôi đình đòi bỏ vợ, chủ mẫu trăm miệng cũng khó biện bạch, tức đến rơi nước mắt.
Ta thực sự không nhìn nổi nữa, lập tức kéo căng cổ họng, gào lên từng tiếng một thảm thiết hơn tiếng trước.
“Lâm di nương ơi… ngươi chết thảm quá a!”
“Ngươi cứ yên tâm mà đi nhé, trang sức và trâm cài của ngươi, ta sẽ thay ngươi giữ gìn thật cẩn thận!”
Lâm di nương trên giường bật dậy ngồi thẳng, tức đến suýt phun ra một ngụm máu thật.
Nàng ta đâu biết rằng trước khi vào phủ, ta vốn là người khóc tang nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn.
Năm đó có một đám tang, ta khóc đến mức bà lão đã ngất xỉu cũng bị ta gào cho tỉnh lại.
Quốc công phủ đại gia cao hứng, tiện tay nạp ta làm thiếp.
Ta đã đến rồi, từ nay ai cũng đừng hòng bắt nạt chủ mẫu tỷ tỷ nữa.
Bình luận