Chương 8 - Khoảnh Khắc Nghiêng Xoay
Khi gần kết thúc, hình như Trần Cảnh Xuyên gọi tên tôi một tiếng.
Nhưng tôi mệt đến không mở nổi mắt.
Anh nói với tôi một câu gì đó, cũng có thể chẳng nói gì, rồi xoay người đi ra ngoài.
Tôi ngủ một giấc thật sâu. Khi tỉnh dậy, tôi không đi tìm Trần Cảnh Xuyên.
Chỉ nhờ y tá chuyển lời một tiếng, rồi lặng lẽ rời đi.
Tôi đeo khẩu trang, bước ra khỏi thang máy, cúi đầu đi về phía cổng bệnh viện.
Nhưng vừa xuống dưới lầu, tôi đã bị người ta túm lấy cánh tay.
Ngay sau đó là một cái tát, trực tiếp tát tôi đến ngây người.
21
Khi hoàn hồn, tôi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng mà tức giận của hai anh trai.
“Nguyễn Thanh Sương, bây giờ đi gặp cậu Tống với bọn anh.”
“Tôi không đi.”
“Không đến lượt em quyết.”
“Cậu Tống nói rồi, chỉ cần em cúi đầu, cậu ấy sẽ cân nhắc đính hôn với em.”
“Em cũng biết, việc làm ăn của nhà họ Nguyễn muốn khởi sắc thì bên cậu Tống chính là con đường tắt lớn nhất.”
Tôi dùng hết sức giãy ra, gần như nghiến răng mở miệng:
“Tôi nói rồi, tôi sẽ không đi.”
Anh hai tính nóng, giơ tay lại định đánh.
Anh cả lại ngăn anh ta.
Anh ta nhìn tôi ôn hòa, giọng cũng bình tĩnh:
“Thanh Sương, bây giờ nhà mình thật sự gặp khó khăn.”
“Nếu lần hợp tác này thật sự hỏng, nhà họ Nguyễn sẽ xong đời.”
“Em cũng là một phần của gia đình. Anh đối với em trước giờ không tệ, coi như giúp các anh một lần, được không?”
“Vậy các anh có từng nghĩ sau này người khác sẽ xem nhẹ tôi, chà đạp tôi thế nào không?”
“Em còn trẻ, xinh đẹp, học vấn cũng tốt. Cậu Tống cũng thật lòng thích em, sẽ không đối xử tệ với em đâu.”
“Thanh Sương, em đừng ngây thơ. Không biết bao nhiêu người chen vỡ đầu cũng muốn gả vào nhà họ Tống.”
“Tôi nói rồi, tôi sẽ không quay lại với Tống Cẩm Hòa.”
Tôi lùi về sau hai bước, cười lạnh nhìn hai anh trai.
“Nếu các anh tiếc một mối hôn sự tốt như vậy, có thể bán con gái của chính mình.”
“Nguyễn Thanh Sương, nếu em đã không màng tình cảm ruột thịt.”
“Vậy thì trả lại hết những thứ bố mẹ cho em, cắt đứt quan hệ hoàn toàn với nhà họ Nguyễn đi.”
“Được, tôi sẽ trả.”
Có lẽ thấy tôi cứng mềm đều không ăn, anh cả cau mày.
“Thanh Sương, em còn trẻ, đơn thuần, dễ làm chuyện ngu ngốc. Đợi sau này em kết hôn rồi sẽ hiểu nhà mẹ đẻ quan trọng thế nào.”
“Đừng đến lúc đó hối hận không kịp.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Thời niên thiếu, tôi từng đau khổ, mâu thuẫn, hoang mang, thậm chí từng thử tự sát.
Không hiểu vì sao bố mẹ yêu thương hai anh trai như châu như ngọc.
Vì sao lại lạnh nhạt vô cùng với riêng tôi.
Thậm chí có một thời gian tôi rơi vào sự tự nghi ngờ rất sâu.
Nhưng sau này, trong một lần vô tình, tôi biết được mình chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi mà nhà họ Nguyễn nhận nuôi.
Còn nhà họ Nguyễn nhận nuôi tôi chẳng qua là xem tôi như công cụ để mưu lợi qua hôn nhân liên gia.
Đối với một công cụ, còn có thể có mấy phần chân tình?
Tôi nghĩ thông rồi, mới chậm rãi tự cứu mình, bước ra khỏi ngõ cụt trong lòng.
22
Căn hộ và chiếc xe tôi đều trả lại cho nhà họ Nguyễn.
Còn hai trăm nghìn tệ tôi tự đi làm, làm thêm tích góp trong hai năm sau khi tốt nghiệp.
Tôi cũng đưa hết cho bố mẹ.
Công ơn dưỡng dục, tôi sẽ cố hết sức báo đáp.
Nhưng hôn nhân của tôi, tôi muốn tự nắm trong tay.
Khi rời khỏi nhà họ Nguyễn, sắc mặt cả nhà đều rất khó coi.
Tờ giấy cắt đứt quan hệ ghi đủ tên và dấu vân tay của tất cả bọn họ.
Không đưa vào tay tôi, mà ném lên mặt tôi.
Tôi chuyển đến căn phòng thuê mới, cố gắng vực dậy bản thân.
Trong khoảng thời gian đó, Trần Cảnh Xuyên cũng liên lạc với tôi rất nhiều lần.
Tôi chỉ trả lời ngắn gọn vài câu khi anh hỏi bệnh tình của tôi.
Anh cũng từng hẹn gặp tôi.
Nhưng tôi nghĩ rất lâu, vẫn không đồng ý.
Tôi sợ chỉ cần gặp anh, tôi sẽ mất kiểm soát.
Sẽ muốn ôm anh, hôn anh, lên giường với anh.
Muốn hoàn toàn chiếm anh làm của riêng.
Nhưng tôi lại tỉnh táo đến xé lòng, sợ giấc mộng đẹp đến cuối cùng chỉ là một giấc mơ hoàng lương.
Trần Cảnh Xuyên không ép tôi, cũng không dây dưa.
Đôi khi tôi lướt xem vòng bạn bè của anh.
Thỉnh thoảng anh đăng một bài, không phải chạy sáng thì là chạy đêm.
Tôi cảm thấy mình giống một kẻ biến thái.
Sẽ phóng ảnh lên to nhất, tham lam nhìn từng nơi trên người anh.
Công việc dần bắt đầu không thuận lợi.
Tôi lờ mờ đoán được, có lẽ là Tống Cẩm Hòa ở phía sau động tay động chân.
Nhưng bây giờ tôi cũng không thể nghỉ việc, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Dù tiền lương liên tục bị giảm.
Khi áp lực lớn đến mức cả người tôi sắp sụp đổ.
Một đêm tăng ca về muộn, tôi lại nhìn thấy Trần Cảnh Xuyên dưới lầu.
Khi ấy Kinh Thành đã vào thu.
Anh mặc áo khoác dài màu xám đậm, đứng dưới căn phòng thuê của tôi.
Dáng người cao thẳng, đẹp trai như thần.
Giữa những ngón tay thon dài còn kẹp một điếu thuốc.
Hình như đó là lần đầu tiên tôi thấy anh hút thuốc.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh lập tức dập thuốc.
Còn tôi ngẩn người đứng tại chỗ, chiếc sandwich đã nguội trong tay rơi xuống đất.
Trần Cảnh Xuyên sải bước đến trước mặt tôi.
Anh không chút do dự, cũng không cho tôi thời gian từ chối.
Trực tiếp ôm chặt lấy tôi, cúi xuống hôn.