Chương 6 - Khoản Tiền Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tại sao cô lại nghĩ vậy?” “Chỉ vì hai người trông giống nhau à?”

Tôi vừa gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Lần đầu gặp Lưu Tình là ở quán cà phê đối diện công ty.

Khi đó tôi đang nói chuyện hợp tác với một khách hàng, nào ngờ đối phương nổi máu dê, giở trò với tôi.

Tôi đã nhiều lần cảnh cáo nhưng hắn ta không chịu dừng lại, thậm chí còn càng lúc càng quá đáng.

Ngay lúc tôi chuẩn bị phản kháng, thì Lưu Tình xuất hiện.

Cô ấy không nói một lời, tát thẳng vào mặt tên đó: “Đồ dê xồm vô liêm sỉ!” “Anh muốn làm gì?!”

Kết quả khiến tôi bất ngờ — gã khách hàng ngang ngược ban nãy lại ôm mặt, cúp đuôi chạy mất.

Lưu Tình mỉm cười dịu dàng trấn an tôi: “Gặp loại người như vậy, phải ra tay mạnh dạn mới được!”

Sau đó, cô ấy còn tự giới thiệu một cách rất thân thiện: “Tớ là Lưu Tình, rất vui được làm quen với cậu!”

Thật ra bình thường tôi rất dè dặt với người lạ.

Nhưng không hiểu vì sao, lần đầu tiên gặp Lưu Tình, tôi lại cảm thấy một sự quen thuộc khó diễn tả.

Hơn nữa, ngũ quan của cô ấy có phần rất giống tôi.

Có lẽ chính điểm này đã âm thầm kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Chúng tôi trao đổi liên lạc tại quán cà phê hôm ấy.

Sau đó, trong một khoảng thời gian dài, Lưu Tình liên tục trò chuyện, kết thân với tôi.

Cô ấy không ngại ngùng gì với tôi, có gì nói nấy.

Có lẽ vì sự cởi mở và nhiệt tình đó, tôi dần buông lỏng đề phòng.

Chúng tôi chính thức trở thành bạn bè, rồi thân thiết đến mức gọi là bạn thân.

Trùng hợp là, ai gặp cả hai chúng tôi cũng đều nói: hai người như chị em ruột.

Trước đây tôi nghĩ đó chỉ là duyên phận. Nhưng bây giờ, nghĩ lại, tôi chỉ thấy rùng mình.

Không phải duyên phận — mà là nghiệt duyên.

Sau khi nghe tôi kể lại, dù chuyện có vẻ kỳ lạ, nhưng cảnh sát vẫn tiến hành lấy mẫu máu của cả hai chúng tôi để xét nghiệm huyết thống.

“Sáu tiếng nữa sẽ có kết quả.”

Tôi siết chặt điện thoại, khẽ gật đầu.

Trong lòng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm.

Tôi lo lắng nếu đúng như tôi nghĩ, nhưng cũng sợ kết quả lại không phải như vậy.

Lúc này, trước mắt tôi như phủ đầy sương mù — mọi thứ mờ mịt, không rõ.

Trời đã tối, kết quả cuối cùng cũng được đưa ra.

Cảnh sát hớt hải mang bản báo cáo đến trước mặt tôi, thở hổn hển tuyên bố:

“Thẩm Mại, cô và Lưu Tình là… là chị em ruột.”

Tôi lắc đầu: “Không — là chị em cùng mẹ khác cha.”

“Cô ấy là em gái tôi.”

Tôi lập tức đứng bật dậy: “Đồng chí cảnh sát, tôi biết ai là hung thủ rồi.”

“Chính là… mẹ ruột của tôi.”

Dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là vậy.

Trước chứng cứ rõ ràng, Lưu Tình cũng không thể chối cãi.

“Mọi chuyện là do tôi nghĩ ra! Không liên quan gì đến mẹ tôi cả!”

Tốc độ điều tra của cảnh sát rất nhanh. Điều khiến tôi bất ngờ là — họ bắt được mẹ tôi ngay tại khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố.

Sau hai mươi năm, tôi lại gặp mẹ.

Bà đã già đi rất nhiều.

Khác xa giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng qua điện thoại, lúc này ánh mắt bà nhìn tôi đầy oán hận, như muốn lột da xé thịt tôi ra.

“…Mẹ.”

“Đừng gọi tôi là mẹ! Cô không xứng!”

Bà ta hung hăng cắt ngang lời tôi, còn tôi thì hoàn toàn không hiểu nổi: “Mẹ… tại sao… tại sao mọi người lại đối xử với con như vậy?”

Mẹ tôi cười lạnh: “Bởi vì mày không xứng đáng được hưởng một cuộc đời tốt đẹp như thế!”

“Mày chỉ là một con tiện nhân! Ngay cả việc được sinh ra, mày cũng không xứng!”

Tôi như rơi xuống hố băng, toàn thân bị rút cạn sức lực.

Chỉ còn lại một cái xác trống rỗng, không ngừng tự hỏi — vì sao?

Tôi không hiểu, vì sao mẹ tôi lại hận tôi đến vậy!

Nhưng rồi, dưới sự thẩm vấn tỉ mỉ của cảnh sát, tôi đã biết được toàn bộ nguyên nhân.

Và cũng hiểu vì sao bà ta hận tôi đến thế.

Năm đó, việc mẹ tôi kết hôn với bố tôi là do gia đình ép buộc.

Bố tôi rất giàu, cho nên dù khi ấy mẹ đã có người yêu, bà ngoại tôi vẫn dùng mọi cách chia cắt đôi uyên ương ấy.

Sau khi kết hôn, dù bố tôi rất yêu mẹ, nhưng mẹ tôi lại cảm thấy mình bị tước đoạt tự do.

Mãi đến khi tôi ra đời, quan hệ vợ chồng của họ mới bớt căng thẳng.

Rồi sau đó, trong một lần bố tôi đi kiểm tra công trình, xảy ra tai nạn — Giàn thép chưa được cố định chắc chắn đổ sập, đập chết bố tôi ngay tại chỗ.

Năm bố tôi qua đời, tôi mới ba tuổi.

Sau khi lo xong tang lễ cho bố tôi, mẹ tôi liền bỏ mặc tôi, một mình ra nước ngoài.

Ở nước ngoài, bà quen với bố của Lưu Tình, rồi sinh ra Lưu Tình.

Dù mỗi năm vẫn gọi điện cho tôi, nhưng trái tim bà… chưa từng ở bên tôi.

Bà yêu cô con gái út của mình. Bà yêu Lưu Tình.

Cho đến năm năm trước —

“Con tiện nhân này đúng là số tốt thật đấy!”

“Tao không ngờ bố mày ở nước ngoài lại để lại cho mày một quỹ tín thác lớn đến vậy!”

“Đó là mười tỷ đô la Mỹ!”

“Số tiền này vốn dĩ phải là của tao! Dựa vào đâu lại đến lượt mày?!”

Mắt mẹ tôi đỏ ngầu, hận ý cuồn cuộn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)