Chương 4 - Khóa Vàng Và Những Mảnh Vỡ
“Chị! Mau lên! Đừng để hàng xóm nghe thấy! Nếu để Cố Ngôn biết chúng ta lấy vòng, anh ta chắc chắn sẽ đuổi theo!”
“Khóa cửa trước đã! Đừng để con nhỏ chết tiệt này chạy ra ngoài kêu la lung tung!”
Bước chân của mẹ tôi khựng lại.
Bà nhìn tôi — mồ hôi lạnh đầm đìa, sắp ngất đi.
Rồi lại nhìn về phía cửa.
Dì út vẫn đang thúc giục:
“Chị! Chị muốn chúng ta đi tù à? Mau lên! Nếu cái vòng bị đòi lại, đám cưới của cháu gái coi như xong đời!”
Mẹ tôi do dự đúng một giây.
Rồi bà mạnh tay hất văng những ngón tay vừa chạm vào ống quần mình của tôi.
“Giả vờ cái gì! Chảy chút máu không chết người! Tao đã nói mày đừng ích kỷ như vậy, mày không chịu nghe!”
“Tự nằm đó một lát mà suy nghĩ lại đi! Tao đưa dì mày xuống dưới trước, khỏi để cái thằng chồng hung dữ của mày về gây chuyện!”
Nói xong, bà quay người bỏ đi, bước chân vội vã.
“Rầm!”
Bà đóng sập cửa lớn.
“Cạch.”
Tiếng khóa trái vang lên.
Cơn đau khiến ý thức tôi dần mơ hồ, cơ thể ngày càng lạnh.
Nhưng tôi không thể chết.
Tôi cắn rách môi, ép mình phải tỉnh táo.
Tôi chống khuỷu tay xuống đất, từng chút từng chút bò về phía bên kia phòng khách.
Điện thoại rơi dưới gầm bàn trà.
Phía sau tôi, một vệt máu dài bị kéo lê trên sàn.
Cuối cùng, đầu ngón tay tôi chạm được vào mép lạnh băng của chiếc điện thoại.
Mở khóa bằng vân tay — vì ngón tay dính đầy máu, thử mấy lần đều không mở được.
Tôi vội đến bật khóc, luống cuống lau tay vào quần áo, cuối cùng —
màn hình sáng lên.
Tôi run rẩy bấm gọi số được ghim trên cùng.
“Đổ… đổ…”
“Vợ à? Nhớ anh rồi sao?”
Giọng Cố Ngôn mang theo ý cười truyền tới, phía sau là tiếng ồn ào của phòng họp.
Tôi dùng hơi sức cuối cùng.
“Cố Ngôn… cứu em…”
Điện thoại tuột khỏi tay.
Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng tôi.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
“Rầm!”
Cửa lớn bị phá tung bằng bạo lực.
“Ninh Ninh!!!”
Là tiếng gào của Cố Ngôn.
Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng còi xe cấp cứu.
Đúng lúc này, từ cửa truyền tới một giọng ngân nga khe khẽ.
Là mẹ tôi.
Bà tiễn dì út xong, xác nhận chiếc vòng đã được mang đi an toàn, thảnh thơi mua rau về.
“Ồn ào cái gì thế? Dỡ nhà à?”
“Chẳng phải chỉ ngã một cái, chảy chút máu thôi sao? Có cần gọi cấp cứu làm rùm beng thế không…”
Giọng bà đột ngột nghẹn lại khi nhìn thấy đầy phòng là nhân viên y tế, cảnh sát, và tôi —
toàn thân đầy máu đang được đặt lên cáng.
Cố Ngôn ôm tôi — ý thức mơ hồ, cả người run bần bật.
Nghe thấy giọng nói, anh từ từ quay đầu lại.
Đôi mắt ấy đầy tia máu đỏ, nhìn chằm chằm vào bà.
Tôi gắng mở mắt, nhìn người phụ nữ sinh ra và nuôi dưỡng tôi.
Dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, nói ra một câu:
“Vừa rồi… chính tay bà đã giết chết đứa cháu ngoại của mình.”
“Từ giờ trở đi, tôi cũng không còn là con gái của bà nữa.”
5
Lần nữa tỉnh lại, tôi đã ở phòng VIP của bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng không còn gay mũi, trong không khí thoang thoảng hương hoa bách hợp — là Cố Ngôn cho người thay.
Vừa mở mắt, tôi đã thấy Cố Ngôn ngồi bên giường.
Râu ria lởm chởm, đôi tay luôn gọn gàng kia giờ đang siết chặt tay tôi.
Thấy hàng mi tôi khẽ run, hốc mắt anh lập tức đỏ lên, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi, nóng rực.
“Vợ à… xin lỗi… anh về muộn rồi.”
Giọng khàn đặc.
Tôi hé môi, cổ họng khô khốc không phát ra được tiếng, theo phản xạ đưa tay sờ bụng.
Ở đó — trống rỗng.