Chương 8 - Khi Yêu Trở Thành Im Lặng
“Phần thuộc về sức lao động, tôi nhận. Phần thuộc về nợ nần thì không cần.”
Ngoài văn phòng có người gõ cửa, anh không đáp.
Khoản tiền hoàn lại kia nhẹ nhàng cắt đứt chút liên quan cuối cùng giữa chúng tôi.
Sau này, Phó Thừa An bán căn nhà đó đi.
Mỗi góc trong nhà đều nhắc nhở anh, tôi từng yêu anh nghiêm túc thế nào.
Chiếc đèn bên bàn ăn là do tôi sợ anh tăng ca về ăn cơm bị chói mắt, cố ý đổi thành ánh sáng ấm.
Ghế thay giày ở huyền quan là do tôi sợ anh đi xã giao uống nhiều đứng không vững.
Hàng nhãn gia vị trong bếp là do tôi viết từng nét một.
Trước kia anh chưa từng nghiêm túc nhìn.
Bởi vì những thứ đó quá thuận tay, giống như trời sinh đã nên ở đó.
Trước khi bán nhà, anh trở về dọn đồ lần cuối.
Trong nhà đã trống quá nửa.
Sau khi sofa được chuyển đi, trên tường lộ ra vệt lệch màu nhàn nhạt.
Đó là nơi trước kia tôi treo tranh.
“Anh Phó, chiếc đèn này còn tháo không?”
Phó Thừa An ngẩng đầu nhìn chiếc đèn ánh sáng ấm phía trên bàn ăn.
“Không tháo, cứ để lại đi.”
Công nhân gật đầu, tiếp tục chuyển đồ.
Phó Thừa An đứng ở cửa, đột nhiên nhớ đến rất nhiều buổi tối.
Tôi ngồi đối diện ríu rít nói không ngừng.
Tiệm hoa mới mở dưới lầu không tệ, trứng ở siêu thị lại rẻ hơn hai tệ, chậu bạc hà ngoài ban công hình như sống lại rồi.
Khi ấy anh luôn cảm thấy phiền.
Cảm thấy những chuyện này quá nhỏ, không đáng cắt ngang công việc của anh.
Anh chuyển vào một căn hộ nhỏ, một mình ăn cơm.
Không xem máy tính bảng, cũng không đeo tai nghe.
Phía đối diện bàn trống không. Cơm canh có lúc nóng, có lúc nguội.
Anh dần học được cách phân biệt muối và đường, cũng học được khi đau dạ dày thì tự tìm thuốc.
Nhưng không còn ai ngồi đối diện hỏi anh hôm nay có mệt không.
Có vài thói quen đến quá muộn, cũng chỉ có thể để lại cho chính mình dùng.
Studio của tôi dần ổn định.
Độ hot của tài khoản có cao có thấp.
Có lúc video tôi bận rộn mấy ngày làm ra, số liệu cũng rất bình thường.
Những ngày mưa âm u, vết thương cũ vẫn sẽ đau.
Đau dữ dội, tôi sẽ dựa vào lưng ghế nghỉ một lát, đợi hô hấp thuận lại rồi tiếp tục vẽ.
Tôi vẫn sẽ vì tiết kiệm mấy chục tệ mà ngồi xổm ở chợ đồ cũ mặc cả với ông chủ.
Ông chủ cười tôi:
“Cô Diệp, bây giờ cô mở studio rồi, còn thiếu chút này à?”
Tôi cũng cười.
“Thiếu chứ! Tiết kiệm được thì mua thêm một chiếc khóa cửa tốt.”
Ông chủ không cãi được tôi, chỉ có thể xua tay cho tôi cầm đi.
Sau này studio làm một dự án dài hạn.
Tên là: Ngôi Nhà Tạm Thời.
Chuyên cải tạo không gian ngắn hạn cho những người tạm thời không có nơi nào để đi.
Người phụ nữ sau ly hôn đưa con dọn ra ngoài, hành lý chỉ có hai túi da rắn. Đứa trẻ ôm cặp sách, đứng ở cửa không dám động.
Cô gái mới tốt nghiệp bị môi giới đen lừa hết tiền cọc, trong tay luôn nắm chặt căn cước, như sợ giây tiếp theo lại mất thứ gì đó.
Còn có gia đình đưa người già chen chúc trong căn nhà cũ nhỏ hẹp.
Phó Thừa An cũng từng đến một lần, là do tổ chức mời công ty anh tham gia xây dựng quy chuẩn quy trình.
Anh đứng ngoài đám đông, nhìn thấy tôi đang đối chiếu ngân sách với người phụ trách.
Trợ lý hỏi anh:
“Sếp Phó, có cần qua chào một tiếng không?”
Phó Thừa An lắc đầu.
“Không cần, cô ấy đang bận.”
Không phải mọi nỗi nhớ đều nên đi làm phiền.
Có những người sau khi rời đi, điều anh có thể làm chỉ là đừng kéo cô ấy trở lại vết thương cũ nữa.
Ngày căn phòng tạm trú cuối cùng hoàn công, trời sắp tối.
Tôi lắp xong cánh tủ cuối cùng.
Khi siết chặt ốc vít, ngón tay hơi đau.
Tình nguyện viên bên cạnh nói:
“Cô Diệp, phần còn lại để chúng tôi làm, cô nghỉ một lát đi.”
Tôi lắc đầu.
“Chỉ còn cái này thôi.”
Trước khi khép cánh tủ lại, tôi lấy một tờ giấy nhớ trong túi ra, dán bên trong tủ.
Không phải để ống kính quay, cũng không phải chứng minh gì với ai.
“Ở đây có thể yên tâm ở lại.”
Một cụm sáng vàng ấm nhỏ bé chiếu lên tấm ga giường vừa trải xong.
Ngoài cửa sổ có người đẩy trẻ con về nhà.
Cửa hàng nhỏ đầu hẻm bật đèn biển hiệu. Bà chủ bưng một nồi canh ra cửa, hơi trắng bay lên một lúc rồi nhanh chóng tan vào gió chiều.
Xa xa truyền đến tiếng xẻng xào nấu va vào chảo sắt.
Có người gọi:
“Ăn cơm thôi.”
Nhân gian vẫn ồn ào mà ấm nóng.
Tôi đứng bên cửa sổ, sờ lên vết thương cũ ở vai lưng.
Khi muốn nghỉ ngơi thì đặt dụng cụ xuống.
Khi muốn đi tiếp thì lại cầm thước đo lên.
Trời dần tối.
Tình nguyện viên ở cửa gọi tôi, nói bản vẽ của căn phòng tiếp theo còn phải xem lại một lần.
Tôi đáp một tiếng, đóng cửa sổ lại, kiểm tra khóa cửa, rồi quay đầu nhìn ngọn đèn ngủ nhỏ kia thêm một lần.
Dưới lầu có người bưng bát cơm đứng ở cửa trò chuyện, trẻ con đuổi theo một con chó vàng nhỏ chạy qua con hẻm.
Tôi cười cười, tiếp tục đi về phía trước.
Ngọn đèn sau lưng vẫn còn sáng.
Những căn phòng phía trước, rồi cũng sẽ dần dần sáng lên.
Hết truyện