Chương 3 - Khi Yêu Đến Cái Ngưỡng Đau Thương
“Bác phải báo cáo với nó một tiếng, nói là bác đã đưa cơm tới cho cháu rồi.”
“Không phải bác muốn nói cháu đâu, cháu cũng đâu phải trẻ con nữa, giận dỗi cũng phải có mức độ. Thời An là người làm ăn bên ngoài, cháu cứ như vậy ảnh hưởng tâm trạng của nó, chẳng phải là ảnh hưởng sự nghiệp của nó sao? Với cháu thì có lợi gì?”
“Cháu cũng nên thu tâm lại đi. Sang năm hai đứa phải kết hôn rồi, tốt nhất trước cuối năm sinh luôn một đứa con. Công việc của cháu cũng kiếm chẳng được mấy đồng, nghỉ sớm đi.”
Tôi tức đến bật cười:
“Cô à, cô không nghe thấy sao? Cháu và Lục Thời An đã chia tay rồi. Cháu sẽ không kết hôn với anh ấy.”
Bà ta bĩu môi:
“Được rồi được rồi, bác lười nghe cháu nói mấy chuyện này. Cháu đúng là lướt video ngắn nhiều quá nên hỏng cả đầu, suốt ngày nghĩ không kết hôn không sinh con, rồi cái gì mà phụ nữ độc lập. Độc lập tới độc lập lui, cuối cùng chẳng phải vẫn tiêu tiền của con trai bác à.”
Đây không phải lần đầu tiên bà ta nói như vậy.
Nhưng mỗi lần bà ta nói thế, Lục Thời An đều không phản bác, càng không nói giúp tôi một câu nào.
Anh chỉ bình thản khuyên tôi sau đó:
“Mẹ anh lớn tuổi rồi, tư tưởng là như vậy. Em đừng để bụng.”
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ trong lòng anh vốn cũng đồng tình với những lời đó.
Chẳng qua là mượn miệng mẹ mình, để mẹ mình làm kẻ xấu, âm thầm gõ đầu nhắc nhở tôi mà thôi.
Tôi thu lại mấy hộp đồ ăn bà ta bày trên bàn, nhét vào tay bà ta rồi trực tiếp đẩy bà ta ra khỏi cửa.
Mẹ Lục đầy mặt kinh hãi, vừa chửi vừa mắng:
“Cô gái này bị sao vậy hả? Cô đối xử với người lớn như thế à? Cô như vậy mà còn muốn kết hôn với con trai tôi…”
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh.
6
Ngày chuyển nhà, thời tiết rất đẹp.
Mấy người bạn tự nguyện tới giúp tôi.
Tiểu Lộc là bạn chung của tôi và Lục Thời An. Cô ấy nhìn sắc mặt tôi rồi hỏi một câu:
“Tuế Tuế, sao Thời An không tới vậy? Bạn gái chuyển nhà mà anh ấy cũng không xuất hiện, suốt ngày bận cái gì thế?”
Một người khác nghe vậy liền dùng khuỷu tay huých cô ấy, cười hòa giải:
“Thời An không phải đang đi công tác ở ngoài à? Nhất thời không về kịp cũng bình thường.”
Tiểu Lộc không nói gì.
Một lúc sau, cô ấy kéo riêng tôi sang một bên, cho tôi xem bài đăng của Từ Lỵ.
Bối cảnh ảnh trông giống phòng khách sạn.
Lục Thời An hình như uống say, đôi mắt mơ màng, áp mặt cười với Từ Lỵ.
Dòng caption: 【Tửu lượng Lục tổng kém thật đấy!】
Tiểu Lộc tức giận nói:
“Tuế Tuế, cậu không xem bảng tin của Từ Lỵ à? Người kiểu gì vậy chứ? Văn phòng bọn họ có ba nam cộng sự, cô ta ai cũng phải sáp vào một chút. Cậu nhìn tấm ảnh này đi, khác gì…”
Giọng cô ấy nhỏ xuống:
“Khác gì ảnh riêng tư đâu?”
“Lục tổng dù có chính nhân quân tử đến mấy cũng không chịu nổi kiểu này đâu. Sao cậu còn không mau gọi điện bắt người ta về? Đến lúc thật sự xảy ra chuyện thì không kịp nữa đâu!”
Tôi cười khổ, có chút bất đắc dĩ:
“Tiểu Lộc, thật ra mình và Lục Thời An đã chia tay hơn nửa tháng trước rồi.”
Thời gian này, không chỉ Tiểu Lộc cho tôi xem bảng tin của Lục Thời An và Từ Lỵ.
Tôi vốn không phải người thích bày đời tư ra trước mặt người khác. Nhưng tôi thật sự cảm thấy hai người kia cứ như âm hồn không tan, nên đành đăng một bài lên bảng tin:
【Từ nay đôi ngả, bắt đầu cuộc sống mới.】
Đăng xong, tôi tiện tay ném điện thoại lên bàn rồi tiếp tục chuyển đồ.
Đi qua đi lại mấy lượt, một buổi sáng đã trôi qua.
Điện thoại bỗng rung lên.
Tôi đang cùng Tiểu Lộc bê một thùng giấy.
Đồng nghiệp nhỏ tới giúp, Phương Hoài, liếc nhìn điện thoại rồi gọi tôi:
“Chị Tuế Tuế, em nghe giúp chị nhé? Số này không lưu tên, tám phần là cuộc gọi quấy rối.”
Tôi thuận miệng đáp:
“Ừ, em nghe giúp chị đi.”
Phương Hoài bắt máy, giọng lập tức trở nên chững chạc và trầm thấp:
“Alo, xin hỏi tìm ai?”
Không biết đầu dây bên kia nói gì, cậu ấy thế mà hơi nghiêng người sang một bên.
“Chị ấy bây giờ rất mệt. Anh lát nữa gọi lại đi.”
Trước khi ra cửa, tôi vừa hay nghe thấy câu đó, luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, mang một đống hành lý xuống lầu rồi quay lên mới hỏi:
“Ai vậy?”
Phương Hoài đầy vẻ vô tội:
“Không biết ạ. Hỏi anh ta cũng không nói. Chắc cuộc gọi quấy rối thôi.”
Tôi gật đầu, tiếp tục chuyển đồ.
Nhưng điện thoại lại vang lên lần nữa.
Tôi thở hổn hển, tiện tay bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia không có tiếng nói, chỉ nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ của một người.
Tôi nhíu mày nhìn hiển thị cuộc gọi, không có ghi chú.
Tôi mất kiên nhẫn cao giọng:
“Alo, không nói thì tôi cúp đây!”
Phương Hoài cầm hộp dâu tây vừa mua đi tới, nói:
“Chị ơi, chị mệt thì nghỉ một lát đi, em đi rửa cho chị.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, trong điện thoại bỗng truyền tới giọng tức giận của Lục Thời An:
“Dư Tuế, rốt cuộc em đang làm gì! Thằng đàn ông đó là ai!”
Giọng anh xuyên qua loa điện thoại, lớn đến mức gần như mọi người trong phòng đều nghe thấy.
Tôi vừa xấu hổ vừa bực bội, đi sang một bên, hạ thấp giọng:
“Lục Thời An, anh phát điên cái gì vậy? Chúng ta đã chia tay rồi, đừng gọi cho tôi nữa.”
Lục Thời An cười lạnh: