Chương 3 - Khi Xà Quân Nuôi Chim
Thương thế dần khỏi, lông cũng mọc lại.
Lớp lông tơ mới mềm mại, ánh lên sắc vàng nhàn nhạt.
Ta có thể vỗ cánh trong phòng một phạm vi nhỏ.
Huyền Minh dường như rất bận, nhưng mỗi ngày đều tranh thủ đến, khi thì ném cho ta một quả;
khi thì chỉ ngồi bên xử lý việc của hắn, thỉnh thoảng buông vài câu độc miệng.
Ngày tháng trôi qua yên bình (và nghẹn khuất), cho đến hôm đó, tiên tử Bạch Hạc ở núi bên sang thăm.
Tiên tử Bạch Hạc dung mạo tuyệt mỹ, giọng như suối trong, là mỹ nhân nổi danh tu tiên giới.
Nàng dường như khá ngưỡng mộ Huyền Minh, nói chuyện ánh mắt lưu chuyển, dịu dàng ý tứ.
Ta ngồi trên chiếc giá nhỏ riêng bên cửa sổ (Huyền Minh làm cho ta, dù hắn nói là sợ ta bậy bạ làm bẩn sàn.)
Nhìn hai người ngồi đối diện trong sảnh, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu.
Hừ, con rắn độc miệng này, trước mỹ nhân lại ra dáng người tử tế, còn nói nhiều hơn hai câu.
Tiên tử Bạch Hạc che miệng cười khẽ: “Lâu ngày không gặp, phong thái Huyền Minh quân càng hơn trước. Nghe nói tháng trước quân có được một đóa Cửu Diệp Băng Liên, không biết có thể…”
“Không thể.” Huyền Minh cắt lời, giọng lạnh nhạt, “cho chim ăn rồi.”
Nụ cười của tiên tử Bạch Hạc cứng lại: “…Chim?”
Ánh mắt Huyền Minh dường như quét về phía ta, rồi lại thản nhiên thu lại:
“Ừ, một con chim ngu, tu vi quá kém, bồi bổ chút.”
Ta: “!!!”
Ai ngu chứ! Với lại, Cửu Diệp Băng Liên?
Đó chẳng phải linh dược cực phẩm ngàn năm khó gặp sao?
Cho ta ăn lúc nào?
Ta ăn chẳng phải linh quả bình thường… à.
Hình như mấy hôm trước có một thứ lạnh lạnh trông giống hoa sen…
6
Sắc mặt tiên tử Bạch Hạc có phần khó coi, lại nói thêm mấy câu, thấy Huyền Minh hờ hững chẳng buồn đáp, đành ủ rũ rời đi.
Người vừa đi, Huyền Minh đã đứng dậy bước tới trước mặt ta.
Ta vẫn còn chìm trong cơn chấn động “ta đã ăn Cửu Diệp Băng Liên”, chẳng buồn để ý hắn.
Hắn đưa ngón tay chọc chọc đầu ta: “Ngẩn ra làm gì?”
Ta bực bội nghiêng đầu né.
“Không vui?” hắn nhướng mày, “vì nàng ta?”
“Không hề!” ta buột miệng, giọng hơi the thé.
Hắn nhìn ta mấy giây, bỗng cúi xuống, gương mặt tuấn tú ghé sát.
Đôi mắt vàng đẹp mà khiến người ta rùng mình nhìn thẳng vào ta:
“Tiểu tước.”
“L… làm gì?”
“Ngươi là thú cưng của ta.” hắn thong thả nói,
giọng mang theo một sự chiếm hữu và tuyên cáo tuyệt đối:
“Không ai được nhớ tới, ngươi cũng đừng nhớ tới ai.”
Nhịp tim ta hụt mất một nhịp.
Sau này ta mới biết, chuyện tương tự không hề ít.
Hắc Thủy Trạch thỉnh thoảng có khách, nam nữ đều có.
Hễ ai tỏ ra hứng thú với ta (con thú cưng này) dù chỉ một chút,
hoặc muốn lại gần ta, Huyền Minh lập tức trở nên lạnh lẽo, áp lực đến nghẹt thở.
Vài ba câu đã tiễn khách đi, rồi quay lại “dạy dỗ” ta.
Ví dụ lần đó tiên quân trẻ của Lộc Minh Sơn khen một câu: “Con chim nhỏ này thật đặc biệt, lông ánh vàng, đáng yêu quá.”
Sau khi người ta đi, ta bị Huyền Minh nắm cánh “giáo huấn” nửa canh giờ, nội dung chính là:
không được xòe lông trước người khác, không được kêu với người khác, càng không được để người khác sờ.Ta tức đến mổ ngón tay hắn: “Ngươi có nói lý không! Ta là chim! Không phải đồ của ngươi!”
Hắn mặc ta mổ, ngón tay không hề nhúc nhích.
Ngược lại còn dùng đầu ngón tay xoa nhẹ đỉnh đầu ta, nhàn nhạt nói: “Chính là của ta.”
“……”
Được rồi, ngươi mạnh ngươi có lý.
Ta dần quen với cuộc sống ở Hắc Thủy Trạch, quen với miệng lưỡi độc địa của Huyền Minh và… sự dịu dàng kín đáo.
Thậm chí bắt đầu gan hơn, lúc hắn đọc sách thì bay lên vai hắn đậu.
Hoặc lén ngậm trộm một quân cờ hắn đang bày mang đi giấu.
Hắn luôn mặt không biểu cảm phủi ta khỏi vai.
Hoặc tìm lại quân cờ, rồi búng nhẹ trán ta.
Nhưng lần sau, ta vẫn sáp tới.
7
Ta tưởng cuộc sống sẽ cứ thế tiếp diễn, cho đến khi ta có thể hóa hình thành công lần nữa.
Rồi… rồi sẽ thế nào, ta chưa từng nghĩ kỹ.
Có chút không dám nghĩ.
Cho đến đêm mưa ấy.
Tiếng sấm vang rền, giống hệt ngày ta độ kiếp.
Bản tính ta sợ sấm, co rúm trong ổ run lẩy bẩy.
Huyền Minh bước vào, người còn vương hơi ẩm ngoài trời.
Hắn nhìn ta co thành một cục, không nói gì.
Chỉ đưa tay vớt ta lên, nhét vào lòng, rồi đi tới trường kỷ bên cửa sổ ngồi xuống.
Hắn tựa lưng, một tay ôm ta, tay kia cầm quyển sách còn dang dở.
Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, trong phòng ngọn đèn leo lét.
Chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và nhịp tim hắn đều đặn.
Ấm áp, an toàn.
Ta dần thả lỏng, thậm chí to gan vùi cái đầu nhỏ sâu hơn vào lòng hắn.
Động tác lật sách của hắn khựng lại một thoáng.
Rồi ta nghe trên đỉnh đầu vang lên giọng hắn rất rất thấp, như tự nói một mình.
Mang theo sự nghi hoặc nghiêm túc khiến lông ta dựng đứng:
“Nhỏ thế này… hấp hay kho nhỉ?”
Ta: “!!!”
Máu lạnh toát!
Hóa ra hắn vẫn chưa từ bỏ ý định ăn ta sao?!