Chương 13 - Khi Tương Lai Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tri Vi, em nhất định phải làm mọi chuyện thành ra thế này sao?” Anh ta nhìn tôi, đáy mắt thậm chí còn cố ép ra một chút đau đớn quen thuộc, “Anh thừa nhận anh xử lý không ổn, nhưng anh chỉ sợ dạo này trạng thái của em quá tệ, không nắm chắc được cơ hội này. Anh là muốn giúp em——”

Câu này vừa thốt ra, tôi suýt nữa đã bật cười.

Đến nước này rồi, anh ta vẫn còn muốn lái sang cái kiểu “tôi là vì tốt cho em”.

Đó chính là chỗ khiến Châu Yến ghê tởm nhất.

Anh ta không phải kiểu người công khai đạp bạn xuống.

Anh ta là kiểu trước hết đâm dao vào người ta, rồi lại nói với người khác rằng mình chỉ muốn giúp cầm máu.

“Giúp tôi?”

Tôi nhìn anh ta, lần đầu tiên hạ giọng thấp hơn nữa.

“Vậy anh giải thích đi, bằng chứng thứ năm.”

Chị Hứa chuyển sang trang email.

Từng bức thư xếp ra theo thứ tự thời gian.

Những trao đổi giữa tôi và giáo viên hướng dẫn, liên hệ giữa tôi và bên cung cấp thiết bị, bản thử nghiệm tôi gửi cho phòng thí nghiệm hợp tác, tất cả đều kèm dấu thời gian, tên tệp đính kèm và số phiên bản.

Tôi mở một bức thư trong đó.

“Đây là ba tháng trước, bản kế hoạch hoàn chỉnh tôi gửi cho giáo viên hướng dẫn. Chỉ có tên tôi. Phần trả lời là—‘Tri Vi, dự án này chỉ cần tiến thêm một bước nữa thì bảo vệ luận văn giải quốc gia và trực tiếp lên tiến sĩ đều rất chắc.’”

“Đây là hai tháng trước, bản tóm tắt tiếng Anh tôi gửi cho giáo viên phụ trách dự án trao đổi. Người phụ trách dự án cũng là tôi.”

“Đây là tuần trước, tài liệu sơ duyệt tôi gửi cho trung tâm học bổng của trường. Tác giả chính vẫn là tôi.”

Tôi ngẩng mắt nhìn về phía ghế giám khảo.

“Từ giáo viên hướng dẫn, học viện cho đến tổ dự án trao đổi, trong tất cả tài liệu chính thức, quyền sở hữu dự án vẫn luôn là của tôi.”

“Cho nên hôm nay người đứng trên bục, nếu không phải tôi, thì chỉ có thể là có người cố ý mạo danh thế chỗ.”

Câu này vừa rơi xuống, ngay cả mấy thầy cô vốn còn định đứng ngoài quan sát, sắc mặt cũng hoàn toàn thay đổi.

Bởi vì chuyện này đã không còn là đơn giản “giữa bạn học có mâu thuẫn” nữa.

Đây là trắng trợn chiếm công.

Là ngay trong vòng thẩm định cuối cùng giải thưởng quốc gia của học viện, đem thành quả của người khác ra mạo danh thay thế.

Lâm Nghiên cuối cùng cũng hoàn toàn hoảng loạn.

Cô ta vừa mở miệng đã khóc: “Tôi không biết chuyện sẽ nghiêm trọng như vậy! Là Châu Yến nói mọi thứ đã được xử lý ổn thỏa, anh ta nói cô sẽ không truy cứu, anh ta nói——”

“Im miệng.” Châu Yến đột ngột quay đầu, giọng nói cũng đổi khác.

Trong khoảnh khắc đó, vẻ dịu dàng trên mặt anh ta hoàn toàn biến mất.

Chỉ còn lại hung hăng và sốt ruột bị dồn đến chân tường.

“Rõ ràng là chính cô muốn lấy suất này! Đừng giả bộ vô tội nữa. Là cô nói chỉ cần lần này giành được giải quốc gia, trực tiếp lên tiến sĩ và trao đổi đều có thể thuận thế mà lên. Cô còn nói Thẩm Tri Vi như kiểu người cứng nhắc như vậy, đáng đời phải làm bàn đạp cho người khác——”

Hàng ghế sau lập tức vang lên một loạt tiếng đậu má”.

Nước mắt của Lâm Nghiên bỗng ngừng hẳn, mặt cũng tái xanh.

“Châu Yến! Anh điên rồi à?”

“Tôi điên cái gì?” Châu Yến cười lạnh một tiếng, “Không phải ngày nào cô cũng thúc tôi, bảo tôi mau đưa phiên bản cho cô sao? Không phải cô ghét loại người như cô ta không có bối cảnh mà lại chiếm chỗ, quá chướng mắt sao? Bây giờ xảy ra chuyện rồi, cô lại đẩy hết lên đầu tôi?”

Rốt cuộc bọn họ cũng xé rách mặt.

Xé nhanh hơn cả tôi nghĩ.

Nhưng tôi vẫn chưa ra tay xong.

“Đừng vội.”

Tôi khẽ lên tiếng.

Cả hội trường lại từ từ yên tĩnh xuống.

Tôi nối điện thoại với màn hình lớn, mở tệp ghi âm.

“Không phải các người rất giỏi nói sao?”

“Vậy thì để mọi người nghe xem, tối qua các người đã nói gì.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)