Chương 11 - Khi Tương Lai Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không thể chỉ dựa vào học thuộc là nói ra được.

Ngón tay Lâm Nghiên run lên, nhưng vẫn cố gượng: “Tôi… phiên bản code có rất nhiều, tôi không thể nhớ hết từng câu chú thích được.”

“Vậy à?”

Tôi cười một tiếng.

Rồi ngẩng đầu, nhìn về phía hàng ghế đầu ở bên cạnh.

“Chị Hứa, làm phiền chị giúp tôi mở bản sao lưu tôi gửi cho chị tối qua Tên thư mục là ‘Chứng minh quyền sở hữu nguyên thủy’.”

Chị Hứa không nói thừa một câu, lập tức đứng dậy.

Cô ấy vốn là người phụ trách điều phối tài liệu tại hiện trường, trong tay có quyền truy cập máy tính dự phòng. Ngay khoảnh khắc màn hình chuyển sang, phía dưới khán đài đã bắt đầu xôn xao.

Bởi vì hiện lên trên màn hình lớn không phải cảm xúc của tôi, cũng không phải cảnh tôi khóc lóc làm ầm lên.

Mà là phần quản trị phía sau của kho mã nguồn.

Dòng chữ trên cùng hiện ra rõ rành rành—

Thời gian tạo kho: hai năm trước.

Người tạo: Thẩm Tri Vi.

Phía dưới, từng hàng lịch sử commit dày đặc kéo dài xuống dưới.

Lần đầu lập kho là tôi.

Lần đầu dựng khung là tôi.

Lần đầu tách riêng module hiệu chỉnh động cũng là tôi.

Ngay cả câu “Dòng này đừng động vào trước, động vào rồi tối nay tiếp tục làm chó cho tôi” cũng hiện sáng trưng trong một dòng ghi chú commit từ giai đoạn đầu nhất.

Tôi giơ tay, chỉ vào màn hình.

“Đây không phải tài liệu dùng chung, cũng không phải ghi chép hợp tác tạm thời. Đây là toàn bộ phần quản trị của kho mã nguồn, có tài khoản, có email, có mã hash, có dấu thời gian. Trong hai năm, có ba trăm mười bảy lần commit lõi, hơn chín mươi phần trăm là do tôi.”

Tôi nhìn về phía hàng giám khảo.

“Nếu như vậy còn gọi là không rõ thuộc về ai, vậy thì sau này nhà trường có thể trực tiếp hủy luôn việc công nhận nguyên tác.”

Sắc mặt giáo sư Vương đã sầm hẳn xuống.

Lâm Nghiên hoàn toàn hoảng loạn, theo phản xạ nhìn sang Châu Yến.

Yết hầu Châu Yến khẽ chuyển động một cái, giọng điệu vẫn cố giữ bình tĩnh: “Tri Vi, code là của em, không có nghĩa là thành quả dự án cũng hoàn toàn là của em. Rất nhiều ý tưởng chúng ta đều đã cùng bàn bạc qua sau này Lâm Nghiên cũng là dựa trên nền tảng của em mà——”

“Dựa trên nền tảng của tôi, rồi cầm dự án của tôi đi bảo vệ luận văn giải quốc gia à?”

Tôi bình thản tiếp lời anh ta.

“Cái đó không gọi là thảo luận. Gọi là ăn cắp.”

Dưới khán đài lập tức “ong” lên một tiếng, tiếng bàn tán gần như không đè xuống nổi nữa.

“Trời đất, đúng là của cô ấy thật à?”

“Thời gian này cứng quá rồi…”

“Vừa nãy Lâm Nghiên còn nói là do cô ấy làm nghiên cứu lâu dài mà ra.”

“Châu Yến không phải vẫn luôn nói là giúp Thẩm Tri Vi sao? Đây là giúp kiểu gì vậy?”

Tôi không cho bọn họ chút thời gian nào để thở.

“Chứng cứ thứ hai, nhật ký thí nghiệm.”

Trình Tuyết đã đem ba quyển sổ thí nghiệm của tôi đưa tới hàng ghế đầu.

Tôi rút quyển cũ nhất ra, lật đến giữa, rồi trực tiếp giơ lên.

Mé giấy đã cong lại, ở góc còn có vết cà phê. Mỗi trang đều có ngày tháng, có số hiệu thí nghiệm, có nguyên nhân thất bại, có phương án chỉnh sửa viết tay. Ở góc dưới bên phải của một trang nào đó, thậm chí còn dán một tờ ảnh đường cong lỗi tôi tiện tay in ra sau khi chạy xong thí nghiệm giữa đêm.

“Đây là nhật ký giấy gốc. Không phải bản tổng hợp về sau, mà là ngày nào làm xong thí nghiệm thì ghi ngay ngày đó. Ngày nào mô hình sụp, ngày nào chạy lại, ngày nào lật đổ phương án cũ, ngày nào lần đầu đề xuất hiệu chỉnh cộng tác hai đường, tất cả đều được ghi trong này.”

Tôi lật đến một trang, trực tiếp đọc lên.

“Mười ba tháng mười, hai giờ hai mươi bảy phút sáng. Bù trừ đơn đường thất bại, sai số tăng vọt trong điều kiện che khuất. Tạm thời sửa thành cộng tác hai đường, đường chính phụ trách nhận diện thời gian thực, đường phụ phụ trách hiệu chỉnh động.”

Tôi khép sổ lại, nhìn Lâm Nghiên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)