Chương 1 - Khi Tự Do Gõ Cửa
Đêm Giao thừa, chồng đuổi tôi ra khỏi nhà.
Chỉ vì tôi mặc một chiếc áo khoác lông vũ mới mua.
Chồng chỉ tay vào tôi, không khách sáo mà mỉa mai:
“Cô còn mặt mũi mua quần áo mới cho mình à? Phí chọn trường năm sau của con cô kiếm đủ chưa?”
“Lương một tháng ít ỏi đều tiêu vào ăn với mặc, một bộ dưỡng da tám chín ngàn, cô nhìn xem vợ người ta tiết kiệm cho nhà thế nào.”
Nhìn bố mẹ chồng lộ rõ vẻ không đồng tình, em chồng thì cười hí hửng xem trò vui.
Tôi từ từ đặt đũa xuống.
Tôi đúng là tiêu xài hơi nhiều.
Nhưng lương tôi một tháng là bốn mươi ngàn.
Còn anh ấy ba ngàn.
Nếu đã như vậy.
Thì cái nhà này, tôi không về cũng được.
Tôi thu dọn đồ đạc trong đêm, chuẩn bị rời đi.
Cả nhà chồng lại bắt đầu hoảng hốt.
Mẹ chồng đặt đũa xuống, thở dài một tiếng.
“Lâm Lâm à, không phải mẹ nói con, nhưng lời của A Kiệt tuy khó nghe, mà cũng không sai. Phụ nữ tụi mình, lấy chồng rồi, thì lòng phải hướng về gia đình.”
Lúc nói câu đó, tay phải bà vô thức xoay nhẹ chiếc vòng vàng trên cổ tay trái.
Đó là cái tôi đã cất công chọn mua ở tiệm vàng trước Tết, riêng tiền công chế tác đã mất hơn hai ngàn.
Bà đeo đi nhảy quảng trường suốt một thời gian dài để khoe khoang.
“Con xem, ngày nào cũng tăng ca công tác, đến con cũng thân với mẹ hơn…”
Bà tiếp tục nói, ánh mắt liếc qua chiếc áo khoác lông vũ tôi đang mặc.
“Cái áo này nhìn qua là biết đắt tiền rồi, mà quần áo thì mặc vài lần là chán, đâu cần phải tiêu tiền hoang phí vậy. Tết nhất mà, cả nhà quây quần vui vẻ là được rồi, ai lại cười con mặc đồ cũ đâu.”
Thấy ánh mắt tôi rơi vào chiếc vòng vàng, bà dừng lại một lát.
“Con thì khác mẹ, còn trẻ, không tận hưởng chút, rồi mấy năm nữa có muốn cũng không còn sức mà hưởng đâu.”
Tay tôi cầm đũa siết lại.
Em chồng – Chu Đình lập tức hớn hở nói chen vào:
“Đúng đó chị dâu, chị có anh em rồi, ngày nào cũng ăn mặc lộng lẫy như thế, người ta lại bảo anh em ăn bám vợ…”
Cô ta nói xong, ánh mắt lại liếc sang áo khoác của tôi.
Ánh mắt đó tôi quá quen rồi.
Năm ngoái tôi mua một chiếc khăn len cashmere, cô ta khen ngợi cả buổi chiều, cuối cùng mượn rồi không trả nữa.
Chu Kiệt đợi mẹ và em gái nói xong, giọng nghiêm túc lại.
“Với cách tiêu tiền như em, sau này còn dạy được con cái gì?”
Câu nói đó như cây kim chích thẳng vào tim tôi.
Tôi nhìn lại mâm cơm trước mặt.
Riêng hải sản trên bàn cũng hơn mười ngàn.
Căn nhà này, tiền đặt cọc tám trăm ngàn, hoàn toàn do tôi trả.
Tiền trả góp hàng tháng tám ngàn sáu, Chu Kiệt chỉ góp hai ngàn.
Mà mỗi tháng anh ấy lương có ba ngàn hai, còn hút thuốc uống rượu, giao thiệp với đồng nghiệp.
Tuần trước anh bảo công ty có đám cưới, bắt tôi chuyển khoản cho anh hai ngàn đi mừng.
Tháng trước mẹ chồng nói họ hàng quê cưới vợ, tôi lại phải mừng năm ngàn.
Chu Đình bảo điện thoại hư, tôi mua cho cô ta cái điện thoại đời mới nhất.
Những khoản này, trước đây tôi chưa từng tính toán.
Vì tôi nghĩ, là người một nhà, không cần phải rạch ròi đến thế.
Nhưng họ lại dùng chính đồng tiền tôi kiếm được, rồi áp đặt lên tôi bằng lối suy nghĩ của gia đình họ.
Chu Kiệt kiếm ít tiền, nhưng là công việc nhà nước, nên cho rằng mình cao quý.
Còn tôi thì phải biết ơn, phải dâng hết tiền bạc ra để thỏa mãn yêu cầu của họ.
Lại còn phải cười mà nói cảm ơn.
Tôi chợt bật cười, đặt đũa xuống.
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Chu Kiệt hơi sững người, không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
Mẹ chồng nhíu mày.
“Lâm Lâm thái độ của con là sao đấy? Chúng ta chẳng phải đang vì tốt cho con sao?”
Chu Đình bĩu môi.
“Chị dâu, chị không phải giận đấy chứ? Tết nhất rồi còn bày sắc mặt cho mẹ với anh em coi à.”
Tôi không đáp, đẩy ghế đứng dậy.
“Em định làm gì?”
Chu Kiệt hỏi.
“Các người đã muốn đuổi tôi ra ngoài, tất nhiên là tôi đi thu dọn đồ đạc.”
Chưa kịp để Chu Kiệt phản ứng lại, Chu Đình đã buông lời thờ ơ:
“Ba mẹ chị mất lâu rồi, Tết nhất chị định đi đâu chứ?”
Tim tôi như bị bóp nghẹn lại.
Thì ra họ ỷ vào việc tôi xem họ như người thân, mới có thể đối xử với tôi tàn nhẫn đến vậy.
Hiểu ra điều đó.
Tôi lại thấy không còn quá đau lòng nữa.
Nhìn cả gia đình trước mắt lúc này.
Tôi chưa bao giờ thấy bản thân mình tỉnh táo đến thế.
2
Ba người họ nhìn nhau một cái, tôi giả vờ như không thấy những ánh mắt ngầm trao đổi ấy.
Tôi đứng dậy đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Bên ngoài vọng vào những tiếng nói hạ thấp.
“Cô ta có ý gì vậy? Không lẽ thật sự giận rồi?”
Chu Đình hỏi.
“Dỗi dằn thôi mà, chiều quá hóa hư, kiếm được chút tiền đã không biết mình là ai nữa.”
Chu Kiệt vừa ăn một miếng cơm vừa nói.
“Đừng để ý cô ta, không ai để ý một lát là hết thôi.”
Giọng mẹ chồng hạ thấp.
“A Kiệt, con đi xem thử đi, đừng để nó thật sự thu dọn đồ. Đêm giao thừa mà làm thế thì còn ra thể thống gì.”
Tôi không nghe tiếp nữa.
Nhanh chóng thu xếp vài thứ quan trọng.
Khóa những món trang sức đắt tiền vào két sắt.
Chỉ mang theo quần áo đơn giản.
Khi vali mới xếp được một nửa thì cửa bị đẩy ra.
Chu Kiệt đứng ở cửa, sắc mặt không mấy dễ coi.
“Mạnh Lâm em thật sự thu dọn đồ để đi? Đêm giao thừa mà em làm trò cho ai xem?”
Tôi kéo khóa vali lại.
“Em không làm trò.”
“Không làm trò thì em thu dọn đồ làm gì?”
Anh ta bước vào, giọng cao lên.
“Mẹ anh nói em vài câu mà cũng không được à? Em tự nghĩ xem, công việc của em có phải không ổn định không? Chúng tôi chẳng phải là vì tốt cho em sao?”
Tôi quay người nhìn anh ta.
Nhìn rất lâu.
Nhìn người đàn ông quen từ thời đại học, tôi đã yêu bảy năm, kết hôn năm năm, sinh con cho anh ta, mua nhà mua xe cho gia đình anh ta.
Tôi chợt phát hiện, dường như mình chưa từng thật sự hiểu anh ta.
Cũng có chút giận chính mình, sao lại không sớm nhìn ra bộ mặt này của anh ta?
“Chu Kiệt.”
Tôi lên tiếng, giọng vẫn rất bình tĩnh.
“Một tháng anh kiếm được bao nhiêu?”
Sắc mặt anh ta biến đổi.
“Em có ý gì?”
“Ba ngàn hai, đúng không?”
Tôi tự mình nói tiếp.
“Tiền nhà anh góp hai ngàn, còn lại một ngàn hai. Anh hút thuốc mỗi tháng ít nhất năm trăm, tiền xăng xe mỗi tháng, tính ba trăm. Còn lại bốn trăm, anh làm được gì?”
Anh ta há miệng, không nói nên lời.
“Chiếc áo khoác lông vũ này của em, bốn ngàn tám.”
Tôi chỉ vào người mình.
“Em một tháng kiếm bốn mươi ngàn, bỏ bốn ngàn tám mua một chiếc áo, cần phải được anh cho phép sao?”
“Em…”
Mặt anh ta đỏ bừng.
“Em kiếm nhiều thì ghê gớm lắm à? Không có anh thì cái nhà này còn gọi là nhà sao? Không có anh, Du Du có thể lớn lên khỏe mạnh như vậy sao?”
Tôi gật đầu.
“Anh nói đúng. Vậy cái nhà này cho anh, Du Du cũng cho anh. Em xem, với mức lương ba ngàn hai của anh, anh làm thế nào để con bé lớn lên khỏe mạnh.”
Tôi kéo vali, đi lướt qua người anh ta.
Anh ta đột ngột nắm chặt cánh tay tôi.
“Mạnh Lâm!”
Giọng anh ta có chút hoảng.
“Chỉ vì nói em vài câu mà em trở mặt, đến con cũng không cần nữa sao?”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Chu Kiệt, chẳng phải anh bảo em cút đi sao? Sao giờ em thật sự đi rồi, anh lại không vui?”
Trong phòng khách, mẹ chồng và Chu Đình đều đã đứng dậy.
Chu Đình đứng lên, đẩy Du Du đang ngồi trên sofa.
“Con nhóc chết tiệt, mẹ mày cũng không cần mày nữa, còn chơi?”
Du Du lập tức mím môi, chạy lại ôm chặt chân tôi.
“Mẹ, mẹ đi đâu?”
Tôi ngồi xuống, xoa đầu con bé.
“Mẹ ra ngoài vài ngày. Con ngoan nhé.”
“Không! Con muốn mẹ!”
Mẹ chồng lập tức nói.
“Con xem con xem, làm con bé khóc rồi! Mạnh Lâm con thôi đi thì hơn.”
Chu Đình cũng hùa theo.
“Chị dâu, đừng làm ầm nữa, chị nhìn Du Du khóc mà không xót à.”
Tôi nhìn cả gia đình này.
Chợt nhớ tới ngày cưới năm năm trước, Chu Kiệt nắm tay tôi nói.
“Lâm Lâm anh sẽ làm em hạnh phúc.”
Khi ấy tôi thật sự đã tin.
Bây giờ chỉ thấy nực cười.
Tôi đứng dậy, kéo vali đi về phía cửa.
“Mạnh Lâm Hôm nay em mà bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng quay về nữa!”
Tôi không quay đầu.
Trong khu cư xá có người đang đốt pháo hoa, bầu trời chớp sáng liên hồi.
Tôi hít sâu một hơi.
Luồng gió lạnh lẫn mùi pháo hoa chui vào phổi.
Tôi chợt cảm thấy đó là mùi vị của tự do.
Điện thoại rung lên, Chu Kiệt gửi tin nhắn.
【Bây giờ em quay lại, anh coi như chưa có chuyện gì xảy ra.】
Tôi không trả lời, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, vẫy một chiếc taxi.
Tài xế hỏi.
“Đi đâu?”
Tôi nghĩ một chút, định vị khách sạn tốt nhất ở trung tâm thành phố.
Bao nhiêu năm kiếm tiền đều để người khác hưởng.
Đến lúc này cũng không thể bạc đãi bản thân nữa.
3
Việc đầu tiên khi đến khách sạn là đi tắm.
Sau đó vừa dưỡng da, vừa hủy liên kết tất cả các tài khoản chung của gia đình.
Tắt quyền thanh toán thân mật và các thẻ ngân hàng.
Làm xong tất cả, tôi ném điện thoại lên giường.
Khi sấy khô tóc bước ra, màn hình điện thoại đang sáng.
Chu Kiệt gửi ba tin WeChat.
【Em đi đâu rồi?】
【Du Du khóc mãi, em hài lòng chưa, em làm mẹ kiểu gì vậy?】
【Mạnh Lâm anh cho em cơ hội cuối cùng, quay về ngay, ngày mai đến chỗ mẹ xin lỗi, chuyện này coi như xong.】
Tôi tiện tay chặn Chu Kiệt, tắt đèn, nằm xuống.
Trong căn phòng suite rộng lớn, chỉ còn tiếng hô hấp của tôi.
Tôi đã không còn nhớ, bao nhiêu năm rồi mình chưa từng được ngủ trong sự yên tĩnh như thế.
Sau khi kết hôn, bố mẹ chồng lấy cớ chăm sóc chúng tôi mà dọn đến ở.
Đương nhiên mang theo cả cô em chồng chưa lấy chồng.
Sau đó sinh con, trong nhà chưa từng có một khắc yên tĩnh.