Chương 5 - Khi Trái Tim Ngừng Đập
Bố đột nhiên quay đầu nhìn cảnh sát, giọng nói khàn đặc:
“Đồng chí cảnh sát, xin các anh kiểm tra camera. Tôi muốn báo thù cho con gái, muốn hung thủ phải chịu tội!”
Em gái đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt lập tức không còn chút huyết sắc:
“Bố, lúc đó mất điện, camera không thể quay được gì đâu!”
Bố cúi đầu nhìn em, trong ánh mắt là sự lạnh lẽo và tuyệt vọng mà em chưa từng nhìn thấy:
“Camera trong nhà là do bố lắp đặt, sử dụng nguồn điện độc lập.”
“Cho dù mất điện, nó vẫn luôn ghi hình.”
Mặt em gái hoàn toàn trắng bệch, em hét lên rồi lao về phía đầu ghi camera trong phòng khách:
“Không được, mọi người không được xem!”
“Bố, mẹ, con xin bố mẹ, đừng xem nữa có được không?”
Nhưng em làm sao có thể ngăn cản được.
Cảnh sát đã mở đoạn camera tối qua mọi chuyện trên màn hình hiện lên rõ ràng.
Là em gái nhân lúc bố mẹ không chú ý, nhón chân đi tới trước hộp điện, nhẹ nhàng kéo cầu dao xuống.
Sau đó em lùi lại hai bước, giơ tay tát mạnh vào mặt mình.
Em lảo đảo hai bước rồi khóc lóc chạy về phía phòng khách.
Phòng khách im lặng trong giây lát.
Mẹ nhìn màn hình, sắc mặt từng chút một trở nên xám xịt.
Bà quay đầu lại, nhìn chằm chằm em gái đang co rúm dưới đất.
Em gái cuộn tròn người, toàn thân run rẩy:
“Mẹ, con không cố ý, con chỉ muốn bố mẹ nhìn con nhiều hơn một chút.”
“Con chỉ muốn nhận được tình yêu của bố mẹ, con không định hại chị!”
Mẹ giơ tay, tát mạnh vào mặt em gái.
Em bị đánh ngã xuống đất, má lập tức sưng lên, khóe miệng rỉ ra một tia máu.
“Tại sao con lại làm như vậy?”
“Lại là con! Lại là con hại Thanh Tranh của mẹ!”
“Mười năm trước con hại chị một lần còn chưa đủ sao?”
Em gái che mặt, khóc đến mức không thở nổi:
“Con chỉ muốn bố mẹ yêu con thêm một lần, con chỉ muốn bố mẹ nhìn con.”
“Mười năm rồi, trong mắt bố mẹ chỉ có chị, bố mẹ từng quan tâm đến con sao?”
Tay mẹ vẫn giơ giữa không trung, nhưng không thể tiếp tục đánh xuống.
Bà dùng nắm đấm liên tục đấm vào lồng ngực mình:
“Là tôi tự tay giết chết con gái mình, là tôi đập hỏng nguồn điện dự phòng của con bé, hung thủ giết người thật sự chính là tôi!”
Bố đứng trước màn hình camera, từ từ trượt xuống đất:
“Con bé mới mười tám tuổi, vừa đứng đầu toàn tỉnh, còn chưa kịp nói với tôi!”
Em gái nằm sấp trong góc, khóc đến toàn thân co giật, không còn phát ra được âm thanh.
Tôi lơ lửng giữa không trung nhìn tất cả mọi chuyện.
Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống, ngồi giữa ba người họ:
“Bố, mẹ, con không trách bố mẹ.”
“Dao Dao, chị cũng không trách em. Là chị không tốt, không chú ý đến những tủi thân của em.”
Cảnh sát thở dài rồi bước lên:
“Người nhà, chúng tôi đã tìm hiểu rõ sự việc. Đây là một tai nạn do mâu thuẫn nội bộ gia đình gây ra.”
“Nếu mọi người quyết định thực hiện thủ tục pháp lý, chúng tôi sẽ lập án.”
“Nhưng nếu mọi người bằng lòng tha thứ, chúng tôi cũng có thể ghi nhận đây là một sự cố ngoài ý muốn, giao cho gia đình tự xử lý.”
Chương 8
Cuối cùng, bố mẹ vẫn ký giấy hòa giải.
Tối hôm đó, bố mẹ ngồi trong phòng khách suốt đêm, không ai nói một lời.
Em gái trốn trong phòng ngủ, bất kể ai gõ cửa cũng không chịu ra ngoài.
Chiều hôm đó, đoạn phát sóng trực tiếp đã lan truyền khắp trên mạng.
Chủ đề tìm kiếm thịnh hành treo suốt một ngày, khu vực bình luận náo loạn như một nồi cháo.
Có người mắng bố mẹ coi trọng con nhỏ, xem nhẹ con lớn, có người mắng em gái máu lạnh ích kỷ.
Một người hàng xóm nhận ra tôi, chặn mẹ ở cửa thang máy rồi kinh ngạc hỏi:
“Này, chẳng phải Thanh Tranh nhà bà thi đỗ Đại học Thanh Hoa sao?”
“Hôm kia tôi còn nhìn thấy con bé, sao đột nhiên lại mất rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mẹ không cảm xúc nhìn bà ấy một cái.
Sau khi về nhà, bà chặn toàn bộ phương thức liên lạc của họ hàng và hàng xóm, không giữ lại một ai.
Chỉ sau một đêm, tóc bố đã bạc trắng, giống như đám cỏ khô bị sương giá phủ qua.
Lưng ông cũng còng xuống.
Tang lễ của tôi được tổ chức ba ngày sau đó.
Bố mẹ không mời bất kỳ ai, chỉ có hai người họ.
Ngày hạ táng, thời tiết đẹp đến mức khó tin.
Bố ngồi xổm bên huyệt mộ, từng nắm từng nắm lấp đất xuống.
Mẹ quỳ bên cạnh khóc:
“Bồ Tát, con đã ăn chay mười năm, tại sao người không phù hộ cho con bé…”
Bà đột nhiên nhớ đến miếng bánh kem mình đã ăn, chạy sang một bên nôn thốc nôn tháo:
“Hóa ra là như vậy! Hóa ra vẫn là mẹ hại con, Thanh Tranh!”
“Là mẹ đã phá giới!”
Bố không để ý đến mẹ, chậm rãi đặt hũ tro cốt vào trong huyệt:
“Thanh Tranh, bố đến tiễn con đoạn đường cuối cùng.”
“Con đừng sợ, đi chậm một chút, bố sẽ nhanh chóng đến bên con.”
Tôi nhìn bố mẹ quỳ trước mộ mình, cơ thể dần trở nên trong suốt:
“Bố, mẹ, con phải đi rồi.”
“Con gái bất hiếu, để người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh Bố mẹ đừng đau lòng nữa, hãy quên con đi.”
Sau tang lễ, gia đình này hoàn toàn sụp đổ.
Bố không nói chuyện với mẹ nữa.
Ban ngày ông ngồi trong phòng tôi khóc, ban đêm uống say mèm rồi nằm ngủ ngáy trên ghế sofa trong phòng khách.
Chai rượu lăn đầy đất. Mẹ dọn hết lần này đến lần khác.
Em gái trốn trong phòng ngủ, không gặp bất kỳ ai.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: