Chương 10 - Khi Trái Tim Ngừng Đập

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bố tôi không chờ nổi, nói thẳng luôn mục đích đến đây: “Vũ Đường, em trai con không cố ý động tay động chân với con đâu, con viết giấy bãi nại đi, thả nó ra.”

Không cố ý động tay động chân?

Tôi còn chưa lên tiếng, mẹ tôi lại quệt nước mắt.

“Con không biết đâu, em trai con hôm qua ở trong đó bị người ta đánh, cả người đầy máu.”

“Từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt, con là chị ruột của nó, con cứ độ lượng một chút đi.”

Tôi là chị, tôi là con gái, cho nên tôi đáng chết sao?

Nếu không nhờ người qua đường tốt bụng, hôm qua tôi có lẽ đã mất mạng rồi.

Triệu Hồng cũng có mặt ở đây, chị ấy nghe được những lời này, sững sờ đến ngây người.

“Chú dì, con gái hai người bị con trai đánh trọng thương, hai người bây giờ lại bắt con gái viết giấy bãi nại sao?” Bố tôi lườm chị ấy: “Cô là ai? Việc nhà chúng tôi không cần cô quản!”

Dứt lời, ông ta lại chỉ thẳng vào mũi tôi: “Nếu không phải vì mày không chịu giúp đỡ gia đình, em trai mày sẽ ra tay đánh mày sao?”

“Trước đây mày lấy chồng rồi, tao không nói làm gì nữa, bây giờ mày ly hôn rồi, chính là phải chăm sóc bố mẹ, và cả em trai mày.”

Nghe câu này, tôi cười khẩy.

“Dựa vào cái gì? Hai người sinh ra tôi, nhưng không hề nuôi dưỡng tôi cho tử tế, bây giờ tôi lớn rồi, tại sao tôi phải chăm sóc hai người?”

Tôi nhìn ông ta, cùng người mẹ đứng phía sau luôn nghe lời ông ta nhất, rành rọt từng chữ.

“Lần này, tôi sẽ khiến Thẩm Tri Thư ngồi tù mọt gông.”

Bố tôi nghe thấy lời tôi nói, thói hung hãn nhiều năm lại nổi lên, ông ta giơ tay định đánh tôi.

Triệu Hồng vội vàng chắn trước mặt tôi: “Làm gì thế? Định đánh người trong bệnh viện sao?”

Tôi kéo chị ấy lại, cứ thế nhìn bố tôi.

“Ông thử động tay xem, tôi không ngại đưa ông vào trong đó thêm một lần nữa đâu.”

Đúng vậy.

Khi xưa lúc bố tôi suýt đánh chết tôi, tôi mặc kệ lời khuyên can của họ hàng nhà họ Thẩm, đại nghĩa diệt thân, tự tay tống bố tôi vào tù.

Mặc dù chỉ nhốt ông ta ba năm, nhưng từ đó về sau mỗi lần ông ta muốn đánh tôi, đều phải cân nhắc thiệt hơn.

Quả nhiên, cánh tay giơ lên của ông ta từ từ hạ xuống.

“Mày, mày ác lắm! Hồi mày mới đẻ ra, tao nên bóp chết mày cho xong!”

Mẹ tôi kéo tay ông ta lại, rơm rớm nước mắt nhìn tôi: “Vũ Đường, con làm mẹ thất vọng quá, nếu em trai con xảy ra chuyện gì, mẹ cả đời này sẽ không tha thứ cho con.”

Họ là vậy đấy, một người dùng bạo lực ức hiếp tôi, một người thao túng tâm lý bằng đạo đức.

Nhưng tôi từ nhỏ đến lớn, không bao giờ ăn hai chiêu này.

Tôi lạnh lùng nhìn mẹ tôi: “Thế thì tốt quá, tôi thật lòng mong, chúng ta chưa xuống suối vàng thì mãi mãi không gặp lại!”

Hai người lập tức bị tôi chọc tức đến không nói nên lời.

Rất lâu sau, bố tôi bật cười lạnh lẽo: “Thảo nào mày lấy chồng rồi đẻ không được con, thảo nào mày bị thằng chồng mày bỏ! Mày có giống đàn bà con gái chỗ nào đâu, mày đáng đời lắm mày ạ!”

Cũng đúng lúc này, một giọng nói cất lên ở cửa.

“Ông nói gì cơ?”

Bố tôi nghe thấy giọng nói đó, bất giác rùng mình một cái.

Ông ta quay đầu lại thì thấy, Chu Dục Bạch đang đứng ở cửa. Chu Dục Bạch bước vào phòng bệnh, túm lấy cổ áo bố tôi: “Cháu đã cảnh báo hai người, đừng có đến tìm Vũ Đường gây rắc rối nữa cơ mà?”

Bố tôi nhìn thấy anh, bất giác nhớ lại cảnh tượng bị anh đánh tơi bời mười ba năm trước.

Chu Dục Bạch lúc đó mới 19 tuổi, nhưng đánh người thì bạt mạng.

Bố tôi lập tức hèn nhát rụt vòi.

“Tôi, tôi chỉ là qua đây khuyên Vũ Đường tha cho em trai nó thôi, tôi chưa làm gì cả.”

Mẹ tôi cũng vội vàng xin xỏ: “Dục Bạch à, cháu có gì thì từ từ nói.”

Bà ấy ánh mắt phức tạp: “Hơn nữa, cháu cũng đã ly hôn với con gái cô rồi mà? Chuyện nhà chúng cô, cháu cũng xen vào sao?”

Hai chữ ly hôn, như đâm nhói Chu Dục Bạch.

Chu Dục Bạch buông cổ áo bố tôi ra.

“Tuy cháu và Vũ Đường đã ly hôn, nhưng đối với cô ấy cháu vĩnh viễn không thay đổi, nếu cháu còn thấy hai người đến làm phiền cô ấy nữa. Cháu sẽ phế luôn con trai hai người!”

Bố mẹ tôi nghe thấy đòi động đến cậu con trai bảo bối của họ, vội vàng nói.

“Không đến nữa. Không đến nữa.”

Sau đó, họ nhanh chóng chuồn khỏi bệnh viện.

Trong bệnh viện, lúc này chỉ còn lại ba người tôi, Triệu Hồng, và Chu Dục Bạch.

Triệu Hồng nhìn cảnh tượng trước mắt, nói với tôi: “Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài trước đây.”

Chị ấy vừa đi.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Chu Dục Bạch đến trước mặt tôi, đáy mắt tràn đầy quan tâm: “Không sao chứ?”

Tôi lắc đầu: “Không sao, cảm ơn anh.”

“Xin lỗi em…” Chu Dục Bạch bỗng nhiên xin lỗi.

Tôi không hiểu: Tại sao lại xin lỗi?”

Cổ họng Chu Dục Bạch nghẹn lại: “Anh không nên ly hôn với em một cách vội vã như vậy, nếu không ly hôn, em cũng sẽ không xảy ra chuyện.”

Những năm qua Chu Dục Bạch vẫn luôn bảo vệ tôi rất tốt, anh sợ bố mẹ và họ hàng tôi đến bắt nạt tôi, nên thường xuyên đưa tôi chuyển nhà.

Mấy năm nghèo nhất của chúng tôi, nửa năm đã phải chuyển phòng trọ một lần.

Sau này, có tiền rồi, anh bố trí rất nhiều camera giám sát xung quanh biệt thự.

Nhưng cũng không quên đưa tôi chuyển nhà.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)